Chương 9: Nhục chết đi được!
"Cô Hai, cô nói xem giờ cháu phải làm sao đây?" Trương Song Bình cảm thấy mình cuối cùng cũng tìm được một chỗ dựa.
Trương Xuân Đào tháo chiếc mũ đang bịt trên đầu ném sang một bên. Chưa tới mùa đông mà đã đội mũ kín mít, cái đầu muốn nổ tung vì nóng.
"Thế này đi, cháu tìm cách gặp ba má Đặng Chí Minh, kể chuyện cháu với Đặng Chí Minh hẹn hò yêu đương cho họ nghe." Trương Xuân Đào lại nhếch mép cười, "Cô sẽ tung tin Cố Nhất Mẫn sau này không sinh được con trai ra ngoài, cô không tin nhà họ Đặng vẫn đồng ý mối hôn sự này."
Trương Song Bình cả người nhẹ nhõm hẳn. Cát Phượng Liên nắm tay Trương Xuân Đào nói: "Chỗ chị vẫn còn một tấm vải, mai chị mang đến cho em may một bộ đồ."
Con em chồng này thích chiếm lợi, chị biết rõ lắm. Nhưng lần này nó giúp một việc lớn, cho một tấm vải tuy có xót, nhưng so với hôn sự của con gái thì chẳng đáng gì.
Cố Tư Tình không biết Trương Xuân Đào đang âm mưu giở trò gì, nếu biết chắc chắn sẽ vỗ tay hoan nghênh nhiệt liệt. Loại cặn bã như Đặng Chí Minh, ai muốn thì cứ lấy.
Giờ nó đang nghĩ, ngày mai làm sao lén lút chạy lên thị trấn theo dõi Đặng Chí Minh. Nó cầm một bắp ngô, vừa bóc vỏ vừa hỏi Cố Kiến Quốc với giọng thờ ơ: "Ba, mai nhà mình làm việc gì ạ?"
Cố Kiến Quốc tưởng con gái út muốn giúp làm việc, bèn cười: "Mai phải đào gốc ngô, việc này con làm không nổi đâu, ở nhà làm bài tập đi."
Đào gốc ngô phải dùng liềm cắt cây ngô trước, rồi dùng cuốc bổ xuống đào gốc. Việc này chắc ba mẹ, chị cả, chị hai đều phải ra đồng, Tam Tĩnh chắc chắn cũng theo ra ruộng chơi. Đến lúc đó trong nhà chỉ còn mình nó, nhất định có cơ hội tranh thủ chạy lên thị trấn.
Nghĩ đến đây nó nhe răng cười, bị Cố Nhị Huệ bên cạnh nhìn thấy. Cô bé luôn cảm thấy con nhỏ này đang âm mưu chuyện gì đó.
Tối đến, cô bé kéo Cố Tư Tình vào chăn của mình, hỏi bằng giọng chỉ hai người nghe thấy: "Em Tư này, có phải em đang mưu tính chuyện gì không? Kể chị nghe đi, biết đâu chị giúp được em."
Cố Tư Tình bị chị ôm trong lòng, cặp ngực cỡ C ấy áp chặt lấy nó, mềm nhũn cả người. Cố Tư Tình lại thở dài, nhớ đến cỡ B của mình kiếp trước.
"Em thì có chuyện gì được chứ? Nhưng mà..." Cố Tư Tình thấy tiết lộ trước chút thông tin cũng được, chị hai đầu óc nhanh nhạy, biết đâu thật sự có ý hay, bèn nói tiếp, "Em thấy Đặng Chí Minh không phải người tốt. Chị xem anh ta với Trương Song Bình liếc mắt đưa tình thế kia, chưa biết chừng bên trong có chuyện gì đấy."
"Em chỉ vì chuyện này mà không ưa anh ta à?" Cố Nhị Huệ lại hỏi.
Cố Tư Tình hừ một tiếng: "Dù sao em cũng thấy Đặng Chí Minh không phải người tốt, hơn nữa chị cả lấy anh ta cũng sẽ không sống sung sướng gì. Chị nghĩ xem, anh ta làm ở trạm lương thực, việc đồng áng chưa từng đụng tới. Sau này chị cả kết hôn với anh ta, đống việc đó ai làm? Còn chẳng phải chị cả làm."
Cố Nhị Huệ im lặng một lát, vỗ một cái lên lưng nó: "Con nhỏ như em mà quản chuyện cũng nhiều ghê, nhiệm vụ của em là học cho giỏi để thi đại học." Cả nhà họ đều đang nén một hơi, mong trong nhà có người đỗ đại học.
Cố Tư Tình không ngờ mình cứ thế bị "ruồng bỏ", hừ một tiếng rồi lại chui vào chăn của chị cả. Nhưng nó biết chị hai nhất định đã nghe lọt tai những lời nó nói.
Cố Nhị Huệ đúng là đã nghe lọt tai lời Cố Tư Tình. Thật ra ngay từ đầu cô bé đã thấy Đặng Chí Minh không phải mối lương duyên tốt. Ngoài mặt Đặng Chí Minh trông là một đối tượng rất được, hơn nữa chị cả mà gả qua đó thì coi như gả lên cao. Nhưng gả lên cao thì chắc gì đã hạnh phúc?
Đó chẳng qua chỉ là vẻ ngoài hào nhoáng, kết hôn là sống những ngày tháng thực tế, mấy thứ hào nhoáng hư ảo đó thì có ích gì?
Đặng Chí Minh có việc làm, ngày ngày ăn mặc sạch sẽ đi làm, việc nặng việc bẩn trong nhà ai làm? Còn chẳng phải vợ anh ta làm. Theo cô bé thì lấy loại như Đặng Chí Minh, chẳng thà lấy một người đàn ông thật thà chất phác, như ba mình ấy. Biết thương vợ, lại còn giỏi giang.
Việc ngoài đồng của nhà họ, tuy cô bé với chị cả và mẹ đều phụ làm, nhưng việc nặng nhất ba chưa bao giờ để họ đụng tay. Hơn nữa, chỉ cần chăm chỉ thật thà, người đàn ông làm ruộng chưa chắc đã kiếm ít hơn Đặng Chí Minh.
Nhưng hôn sự của chị cả, cô bé thân là em thì không xen vào được.
Đêm đó, Cố Nhị Huệ ngủ không ngon, cứ mãi nghĩ về hôn sự của Cố Nhất Mẫn. Hôm sau lúc làm việc ngoài đồng, cô bé mon men lại gần Vương Nguyệt Cúc nói: "Lúc nãy con thấy đối tượng của Lý Tú Cầm đến làm việc cho nhà cô ấy, sức lực thật ghê, một bao ngô to như thế mà một tay đã nhấc lên được. Lại nhìn Đặng Chí Minh xem, bảo anh ta đào cái hầm cũng như thể phải chịu oan uổng tày trời vậy."
Vương Nguyệt Cúc nghe xong sững một lát, rồi nói: "Đừng nói bừa."
Cố Nhị Huệ nhún vai, tiếp tục làm việc. Vương Nguyệt Cúc vừa cắt cây ngô, trong lòng lại nghĩ những năm trước khi Cố Kiến Quốc còn ở bộ đội, cuộc sống của mình đã khó khăn đến nhường nào. Rồi lại nhớ đến những lời Trương Song Bình nói hôm qua, cả những bộ dạng làm trò của cô ta.
Bà chợt thấy, mối hôn sự mà trước đây mình tưởng là tốt nhất trên đời, hóa ra cũng không tốt đến vậy. Không được, còn phải hỏi thăm Đặng Chí Minh thêm nữa, không thể gả con gái cả vào chỗ hố lửa.
Cố Tư Tình không biết mẹ đã nảy sinh ý định hỏi thăm Đặng Chí Minh thêm. Nó đang đạp xe đạp lên thị trấn. Vì thấp bé, ngồi trên yên thì chân không với tới bàn đạp, nó chỉ đành luồn một chân qua dưới khung xe.
Nhục chết đi được!
Haiz! Kiếp này muốn làm một tiểu tiên nữ xinh đẹp từ bé là không được rồi.
Đến thị trấn tìm được trạm lương thực, nó chợt nhận ra việc này làm vội vàng quá. Giờ này Đặng Chí Minh chắc chắn đang đi làm, không thể nào đi tìm bà góa trẻ mà lả lơi được.
Nhưng nó không thể theo dõi anh ta lúc tan làm, như thế chắc chắn sẽ bị người nhà phát hiện. Nó thì muốn tuôn hết mọi chuyện cho người nhà, nhưng không bằng không chứng, ai mà tin nó?
Tìm một con ngõ nhỏ ít người, nó ngồi trên một tảng đá, chống cằm ủ rũ. Những kẻ trọng sinh trong tiểu thuyết, vừa trọng sinh là bắt đầu tung hoành khắp nơi, sao đến lượt nó lại uất ức thế này?
"Chặn nó lại, hôm nay để ông mày dạy cho nó một trận."
Nghe thấy tiếng này, Cố Tư Tình quay đầu nhìn, chỉ thấy bốn năm thằng nhóc mười lăm mười sáu tuổi đang đuổi theo một thiếu niên mười hai mười ba tuổi. Thiếu niên này da trắng nõn, gương mặt thanh tú, không phải Hàn Chính Bình thì còn ai?
Hàn Chính Bình chạy nhanh như bay, đến đầu con ngõ nhỏ này rẽ ngoặt liền chạy vào, trông thấy nó sững lại một thoáng, nhưng rồi lại nhanh chóng chạy vào trong. Mấy người phía sau thở hồng hộc đuổi theo.
Cố Tư Tình tim như thắt lại, trước kia sao không biết Hàn Chính Bình đầu óc thiếu suy nghĩ vậy chứ? Cậu chạy vào ngõ nhỏ làm gì? Đây chẳng phải là cho người ta cơ hội bắt rùa trong chum sao?
Đang nghĩ thì phía trước đã đánh nhau. Bốn năm người vây quanh một mình Hàn Chính Bình. Cậu lạnh mặt, trong mắt tỏa ra ánh hung hãn, như con sói trên thảo nguyên. Ra tay cũng nhanh và độc, chuyên nhắm vào những chỗ hiểm nhất của người ta mà đánh.
Lúc này đã có một thằng nhóc ôm hạ bộ ngã lăn ra đất.
Cố Tư Tình chưa từng thấy Hàn Chính Bình như thế này. Trong ký ức, cậu ta luôn sạch sẽ đến mức không giống người thường, lại thường cười nhạt, vẻ mặt rất hiền hòa.
Lúc này nhìn Hàn Chính Bình hung hãn như vậy, Cố Tư Tình thoáng ngẩn người, rồi cúi xuống nhặt một viên gạch định xông tới. Bình thường nó luôn miệng gọi anh Chính Bình, giờ cậu bị người ta vây đánh, nó không thể làm ngơ.
