Làm xong những việc này, Lâm Thiên Hoán lập tức bắt taxi đến chợ đầu mở lớn nhất Vận Thành.
Còn nửa tháng nữa là đến Tết, trong chợ đông nghịt người đến mua sắm tích trữ, nhiều người vai kè nách lỉnh kỉnh bao nhiêu là đồ đạc.
Cô khá hài lòng, như vậy việc cô tích trữ hàng hóa cũng không quá nổi bật.
Bước vào cửa hàng ngũ cốc dầu ăn lớn nhất, Lâm Thiên Hoán vừa định lên tiếng chào chủ tiệm thì bỗng nghe thấy tiếng ồn ào dữ dội vang lên từ ngoài phố.
Đám đông vây kín thành vòng tròn, như đang xem chuyện lạ gì đó, có người còn sốt sắng gọi điện báo cảnh sát.
Lâm Thiên Hoán không phải người thích hùa theo đám đông, cô vừa quay đầu định tiếp tục mua sắm thì bỗng nghe thấy những từ như "bệnh dại", "phát điên cắn người". Trong chớp mắt, đồng tử cô co rút lại, luồn lách qua đám đông len lên hàng đầu.
Một người đàn ông da dẻ xanh tím đang điên cuồng xé xác một đứa trẻ, đứa bé khóc thét vì đau đớn và sợ hãi, cảnh tượng hỗn loạn vô cùng.
Người đàn ông đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt chạm phải tầm nhìn của Lâm Thiên Hoán.
Hắn ngơ ngác nhai miếng thịt đầm đìa máu trong miệng, răng nanh sắc nhọn, tròng mắt đen kịt, không một chút trắng.
Lâm Thiên Hoán đứng chôn chân tại chỗ, chưa kịp phản ứng thì đã nghe thấy tiếng còi cảnh sát vang lên, rất nhanh cảnh sát đã bắt giữ người đàn ông, xe cấp cứu cũng lập tức đến đón cậu bé bị xé mất một cánh tay.
Cảnh sát ra lệnh cho tất cả những người chụp ảnh xóa toàn bộ video và ảnh, đảm bảo không sót thứ gì rồi mới lái xe rời đi.
Người đàn ông bị nhốt trong xe vẫn gào thét, in lên cửa kính những vết tay đầm đìa máu.
Hóa ra là vậy, zombie không phải bùng phát đột ngột, chỉ là chính phủ đã ra tay can thiệp, để tránh gây hoang mang cho quần chúng, họ đã không phát tán tin tức này.
Chính phủ không phát tán tin tức, chứng tỏ họ có tự tin khống chế thảm họa này.
Nhưng tại sao virus zombie lại mất kiểm soát bùng phát đột ngột vào ngày 26 tháng 2?
Lâm Thiên Hoán suy nghĩ thật kỹ, bỗng nắm bắt được trọng điểm.
Mưa!
Vào ngày 25 tháng 2 có một trận mưa đỏ kỳ quái, chỉ sau một đêm, zombie mọc lên như nấm sau mưa, sau đó xâm chiếm nhà cửa của loài người.
Lẽ nào người bị dính mưa đều sẽ biến thành zombie?
Lâm Thiên Hoán hơi nghi ngờ nhíu mày, nhưng kiếp trước cô cũng dính mưa, tại sao không biến thành zombie đáng sợ, ngược lại còn thức tỉnh dị năng?
Lẽ nào mưa đỏ không chỉ có hại?
Cô vắt óc suy nghĩ, nhưng vẫn không đưa ra được kết luận hữu ích nào.
Thôi, những vấn đề này để sau này nghĩ cũng không muộn, hiện giờ quan trọng nhất vẫn là tích trữ vật tư, chỉ có điều zombie đã lẩn khuất trong đám đông, cô cũng phải cảnh giác hơn mới được.
Sau khi cảnh sát rời đi, đám đông giải tán, Lâm Thiên Hoán bước vào cửa hàng ngũ cốc dầu ăn mua đồ.
"Cái gì? Cô muốn bao nhiêu?"
Ông chủ vô cùng kinh ngạc trợn to mắt, không thể tin nổi gãi đầu.
"Ba trăm tấn gạo, ba trăm tấn bột mì trắng, mỗi vị mì ăn liền 200 thùng, dầu đậu nành, dầu lạc, dầu hạt cải mỗi loại 1000 thùng, các loại đại liệu mỗi thứ 200 cân, đường 500 thùng, muối 500 thùng, dấm, xì dầu, dầu hào các loại gia vị mỗi thứ 500 thùng, gia vị lẩu 50 thùng..."
Lâm Thiên Hoán lặp lại một lần nữa, ông chủ hơi đờ đẫn ghi chép bằng giấy bút, vẫn chưa kịp hoàn hồn.
"Cô mua nhiều như vậy, dù là tích trữ hàng Tết cũng không đến nỗi, với lại đồ để lâu sẽ biến chất, không thì cô mua ít thôi, cửa tiệm tôi trong thời gian ngắn cũng không có nhiều hàng như vậy đâu."
Ông chủ hơi phiền não, dù Lâm Thiên Hoán là thần tài của ông nhưng ông cũng không thể lừa khách hàng của mình.
Cô gái này trông giống như một sinh viên đại học trẻ tuổi, ước chừng không có kiến thức sống thường thức, mua đồ cũng không biết số lượng lớn cỡ nào.
Lâm Thiên Hoán mỉm cười, đón lấy bút viết xuống dưới đơn hàng địa chỉ liên lạc và vị trí kho của mình.
"Tôi mua hàng Tết cho nhân viên công ty nhà tôi, sắp Tết rồi, phải phát cho mọi người chút đồ đạc đón Tết chứ.
Phiền ông điều hành nhanh chút, giao thẳng cho tôi đến kho này là được, có việc gì cứ gọi điện cho tôi."
Cô hiểu rõ số đồ mình mua đủ cho bản thân và hai người anh dùng lâu lắm, thậm chí sẽ hết hạn, nhưng đó cũng là chuyện không thể tránh khỏi.
Muốn sống sót an toàn, nhiều vật tư vẫn tốt hơn ít vật tư.
Hơn nữa, tận thế còn phân biệt gì hết hạn hay không? Chỉ cần ăn không chết người đều là đồ tốt, dù cô và các anh chưa ăn hết đồ đã biến chất, cũng có thể mang ra trao đổi với những người sống sót khác.
Nghĩ đến đây, Lâm Thiên Hoán thở dài.
Đáng tiếc kiếp trước cô thức tỉnh dị năng hệ tinh thần, không phải hệ không gian, cũng không cách nào tích trữ nhiều vật tư như vậy.
Cô chỉ có thể thuê một cái kho gần biệt thự, cất toàn bộ vật tư vào trong, gần nhà cũng dễ lấy dùng kịp thời.
Lâm Thiên Hoán lôi thẻ ngân hàng định trả tiền đặt cọc, nhưng bị một nhân viên vận chuyển đâm mạnh phải.
Cổ tay cô đập xuống bàn, chiếc vòng ngọc trên tay kêu rắc rắc vỡ vụn, vung vãi khắp nơi, Lâm Thiên Hoán cũng mất thăng bằng ngã xuống đất, bàn tay vô thức chống đất đúng ngay chỗ vết nứt của vòng ngọc.
Máu tức thì tuôn trào, thấm đẫm mảnh vỡ vòng ngọc, một tia ánh sáng trắng thoáng qua biến mất.
Chiếc vòng mẹ để lại cho cô!
Lâm Thiên Hoán đau lòng muốn nhặt những mảnh vỡ trên đất, bỗng nghe thấy âm thanh cơ giới lạ lẫm.
【Đã ràng buộc hệ thống linh tuyền, xin chọn có vào không gian hay không?】
Cô nghi hoặc ngẩng đầu nhìn quanh, nhưng chỉ thấy ông chủ và công nhân hoảng loạn.
Tình hình gì vậy? Lẽ nào ảo thính?
【Chủ thể không phản hồi, mặc định chọn không vào không gian, xin hỏi có nhận nhiệm vụ tân thủ hay không, sau khi hoàn thành sẽ thưởng kho ×1.】
【Chú ý: Trong kho thời gian ngưng đọng, không hạn chế không gian.】
Lúc này, Lâm Thiên Hoán mới nhận ra mình không ảo thính, di vật cuối cùng mẹ để lại cho cô dường như là một bảo bối to lớn khác thường!
"Tôi nhận!"
Cô đáp lại trong lòng.
【Hiện phát nhiệm vụ tân thủ: Xin chủ thể thu thập toàn bộ mảnh vỡ vòng ngọc, không được sót chút nào, sau khi thu thập xong chôn vào đất trong không gian, để không gian linh tuyền bừng lên sức sống.】
Lâm Thiên Hoán chớp mắt, nhìn chiếc vòng ngọc dính máu trên đất, không kịp quan tâm nỗi đau trong lòng bàn tay, cẩn thận nhặt những mảnh vỡ lớn lên.
"Xin lỗi xin lỗi! Tôi không cố ý, thật sự xin lỗi!"
Nhân viên vận chuyển cuống cuồng muốn đỡ Lâm Thiên Hoán dậy, giọng run rẩy xin lỗi.
Chiếc vòng này có đắt không? Lương của hắn có trả nổi không? Và đây là một khách hàng lớn, hắn sẽ không bị ông chủ đuổi việc chứ?
Ông chủ cũng vội vàng đón lên, hai người liên tục xin lỗi, làm Lâm Thiên Hoán chóng mặt.
"Không sao, tôi không trách anh, nhưng có thể giúp tôi lấy cây chổi không, tôi muốn thu thập toàn bộ những mảnh vỡ này, một chút vụn cũng không được thiếu."
Dù Lâm Thiên Hoán đau lòng vì chiếc vòng, nhưng cũng mừng vì mình vô tình ràng buộc hệ thống linh tuyền này.
Đang lo nhiều vật tư mua không có chỗ để, cái kho hệ thống tặng vừa hay có thể giúp cô giải quyết một rắc rối lớn.
Bạn đang nghe truyện tại kênh Youtube Su Kem Truyện, nếu thấy hay hãy cho mình xin 1 like, 1 chia sẻ, 1 đăng ký kênh. Chúc các bạn nghe truyện vui vẻ!
