Lâm Thiên Hoán ậm một tiếng, quay người định rời đi thì bị một giọng nữ yếu ớt gọi lại.
"Xin hãy dừng bước."
Lâm Thiên Hoán quay đầu nhìn lại, người phụ nữ nói chuyện đang ôm trong lòng một đứa bé sơ sinh gầy gò.
Nó thực sự quá nhỏ, môi phớt xanh nhạt, ước chừng không còn trụ được bao lâu nữa.
"Xin hỏi cô có sữa bột không? Sữa bột dành cho trẻ sơ sinh ấy."
Cô gắng gượng đứng dậy, ôm đứa trẻ trong lòng đi đến bên cạnh Lâm Thiên Hoán.
"Tôi không xin không của cô, tôi dùng vật tư đổi với cô, được không?"
Vừa nói, cô vừa lấy từ trong túi ra một hộp thuốc kháng viêm và một hộp thuốc hạ sốt.
"Tôi dùng những thứ này đổi với cô, xin cô đó, đứa bé mà không bú nữa thì thực sự không chịu nổi."
Tay người phụ nữ cầm thuốc run run, hành động của cô thực chất là đang đánh cược.
Cô đang cá rằng Lâm Thiên Hoán là người tốt, sẽ không trực tiếp cướp đi lá bài tẩy cuối cùng của cô.
Nhưng cô đã không còn đường lùi, cô gái trước mặt là cọng rơm cuối cùng mà cô có thể nắm lấy.
Trong đám đông, một người đàn ông đen gầy bực tức đẩy người phụ nữ một cái: "Này, thuốc kháng viêm và thuốc hạ sốt quý giá thế nào cô không biết sao?
Trẻ sơ sinh trong tận thế căn bản không sống được bao lâu, nó chỉ là gánh nặng thôi!
Thay vì dùng thuốc đổi sữa bột, chi bằng đổi thêm chút thức ăn và nước uống, như vậy tất cả chúng ta cũng có thể trụ thêm một thời gian."
Người đàn ông vừa dứt lời, lập tức có người lên tiếng hùa theo.
"Đúng vậy, tất cả chúng ta đều là hàng xóm, tương trợ lẫn nhau vốn là điều đương nhiên.
Đứa bé của cô bản thân cũng không sống được bao lâu nữa, cô còn bỏ ra cái giá lớn cứu nó làm gì vậy?"
"Tôi cũng nghĩ vậy, cô giấu chúng tôi khổ quá, cùng nhau trốn ở đây lâu như vậy, chúng tôi đều không biết trong tay cô vẫn còn thuốc quý giá như vậy!"
Nhìn tư thế kích động của đám người này, nếu Lâm Thiên Hoán không còn ở đó, có lẽ họ đã ra tay tranh giành rồi.
Lâm Thiên Hoán liếc nhìn dáng vẻ gầy gò đến mức đứng không vững của người phụ nữ, lại nhìn những người mặt mày hồng hào xung quanh, trong lòng đã có kết luận.
"Tôi có thể giao dịch với cô."
Cô thực sự dư dả, nhưng thuốc men trong tận thế quý giá thế nào khỏi phải nói nhiều.
Dùng sữa bột giao dịch với người phụ nữ này, cô chắc chắn có lời.
Lâm Thiên Hoán lấy từ không gian ra một hộp sữa bột 300g đưa qua, người đàn ông đen gầy bên cạnh liền giật lấy thuốc từ tay người phụ nữ.
Hắn nhe răng cười với Lâm Thiên Hoán: "Cô ấy là vợ tôi, số thuốc này chúng tôi không dùng để đổi sữa bột, nếu cô muốn giao dịch thì dùng bánh mì và nước để đổi nhé."
Người phụ nữ tức đến choáng váng, thân thể run rẩy, suýt nữa thì đứng không vững.
"Tôi căn bản không quen biết anh, chúng ta chỉ là hàng xóm sống cùng một khu dân cư thôi!
Chồng tôi là quân nhân! Anh ấy là quân nhân bảo vệ Tổ quốc! Không phải là cái loại vô liêm sỉ như anh!"
Người đàn ông trợn mắt nhìn cô, quay đầu lại cười xòa với Lâm Thiên Hoán.
"Cô ấy bị đói rồ, cô còn giao dịch không? Đưa thức ăn và nước uống cho tôi là được."
Lâm Thiên Hoán nheo mắt, trong mắt hiện lên vẻ không hài lòng.
Bản thân cô không định quản chuyện vớ vẩn này, chỉ đơn thuần muốn cứu mạng đứa trẻ này thôi.
Dù sao giao dịch xong cô chỉ có lời chứ không lỗ.
Nhưng chồng của người phụ nữ này là quân nhân, là quân nhân trong tận thế xông pha trận mạc chiến đấu chống lại lũ zombie.
Kiếp trước cô từng được những người mặc quân phục này cứu, kiếp này cô cũng tuyệt đối không thể bỏ mặc vợ con của họ.
Quân nhân không đòi hỏi gì, hy sinh tính mạng vì những người sống sót phía sau, dù cô có ích kỷ máu lạnh đến đâu cũng không thể khoanh tay đứng nhìn gia đình họ bị người khác ức hiếp ngược đãi.
Hai mẹ con này, cô cứu nhất định rồi.
Lâm Thiên Hoán nhét hộp sữa bột trong tay vào lòng người phụ nữ, sau đó kéo cô ra phía sau.
"Anh là chồng cô ấy?"
"Đúng vậy."
"Vậy cô ấy tên gì? Đứa bé này tên gì?"
Người đàn ông đen gầy bị hỏi chột, dừng lại một lúc mới nói bừa: "Cô ấy tên Vương Thúy Hoa, đứa bé tên Nhu Nhu."
Người phụ nữ suy sụp: "Tôi tên Tống Lạc Chỉ! Con tôi tên Cố Niệm Linh!
Chồng tôi họ Cố, anh ấy tên Cố Phong, không phải là kẻ tiểu nhân đê tiện như anh!"
Biểu cảm Lâm Thiên Hoán lập tức đơ cứng, không thể tin nổi quay đầu nhìn Tống Lạc Chỉ đằng sau.
"Cô nói chồng cô tên gì?"
Tống Lạc Chỉ bị vẻ nghiêm túc của cô làm giật mình, chớp mắt rồi lên tiếng đáp: "Chồng tôi tên Cố Phong.
Cố là cố gắng, Phong là phong độ."
"Cố Phong... Cố Phong..."
Đầu ngón tay Lâm Thiên Hoán run run, bóng dáng một người đàn ông cao lớn hiện lên trong đầu cô.
Kiếp trước, chính Cố Phong này vì cứu cô mà bị zombie cắn vào vai.
Trước khi chết, anh thậm chí còn an ủi cô, bảo cô đừng áy náy, càng đừng sợ hãi.
"Cô bé, đừng sợ, đây đều là trách nhiệm của chúng tôi, của quân nhân.
Tôi tên Cố Phong, Cố là cố gắng, Phong là phong độ.
Sau này nếu cô gặp một người phụ nữ có nốt ruồi ở dái tai phải, nhớ giúp tôi nói với cô ấy.
Tôi yêu cô ấy, cũng yêu con gái chúng tôi Linh Linh.
Bảo cô ấy đừng khờ dại chờ tôi nữa, hãy sống thật tốt.
Cô cũng vậy, hãy sống thật tốt."
Một tiếng súng nổ, người anh cả trẻ tuổi ngoài ba mươi này, để không biến thành zombie rồi làm hại những người anh dùng sinh mạng bảo vệ, đã giơ súng lên nhắm vào chính mình.
Mắt Lâm Thiên Hoán chợt cay, vén mái tóc rối bù của Tống Lạc Chỉ, nhìn thấy nốt ruồi trên tai phải của cô.
May quá...
May mà hệ thống đã giao nhiệm vụ cho cô, may mà cô đã đến Tây Giao.
"Đừng sợ."
Lâm Thiên Hoán vỗ nhẹ vai Tống Lạc Chỉ, đao Đường nhẹ nhàng vung lên, cắt đứt cổ họng người đàn ông đen gầy.
Cô nhặt hai hộp thuốc vẫn bị người đàn ông nắm chặt, dẫn Tống Lạc Chỉ và đứa bé xuống lầu.
"Cô... cô định dẫn tôi đi đâu?"
Tống Lạc Chỉ biết rõ mình không thể tiếp tục sống với đám người kia trong khu dân cư Phượng Hoàng, nhưng cũng không dám dễ dàng tin tưởng Lâm Thiên Hoán, một người xa lạ.
"Tôi dẫn cô đi tìm chồng cô."
Tống Lạc Chỉ mắt sáng rỡ, kích động ho sặc sụa: "Cô quen chồng tôi? Anh ấy ở đâu? Anh ấy còn sống không?"
Lâm Thiên Hoán nhẹ nhàng trấn an tâm trạng cô: "Anh Cố là người tốt, anh ấy nhất định còn sống, nhưng tôi không rõ anh ấy đang ở nơi nào.
Nhưng tôi nhất định sẽ chăm sóc hai mẹ con cô, cho đến khi đưa các cô đến bên anh ấy an toàn."
Kiếp trước, Cố Phong dùng mạng sống đổi lấy cuộc sống bình yên của cô, coi như đã cứu mạng cô, nhưng cô mãi chưa kịp báo đáp ân tình của anh.
Kiếp này đã gặp được, cô cũng cuối cùng có thể xóa bỏ cảm giác tội lỗi đã ám ảnh lòng cô bấy lâu.
Tống Lạc Chỉ kích động gật đầu, theo Lâm Thiên Hoán cùng ngồi vào xe địa hình.
Cô rất khâm phục cô gái trẻ tuổi trước mặt, thực lực mạnh mẽ, ra tay dứt khoát, tâm địa lại còn lương thiện.
Lâm Thiên Hoán ngồi cùng cô ở hàng ghế sau xe địa hình, nếu nghe được tâm tư của Tống Lạc Chỉ chắc sẽ thấy buồn cười.
Lương thiện chẳng dính dáng gì đến cô, cô chỉ là có ân trả ân có oán trả oán mà thôi.
Người khác có ân tình với cô, cô tự nhiên cũng sẽ báo đáp lại.
Lâm Thiên Hoán lấy ra một bình sữa mới tinh, dùng nước nóng tráng qua rồi mới xé bao bì sữa bột, pha với nước ấm.
"Cho con bú nhanh đi."
Tống Lạc Chỉ biết ơn nhận lấy bình sữa, mắt đẫm lệ: "Cảm ơn cô, thực sự cảm ơn cô."
