Chương 30: Để anh ấy có thêm động lực
Tống Hinh Nhã được Tần Vũ Hạc đưa đến cửa hàng Dior ở SKP.
Khoảnh khắc nhân viên cửa hàng nhìn thấy Tần Vũ Hạc, mắt họ sáng lên như thấy thần tài.
Mấy chị bán hàng xa xỉ thường ngày lạnh lùng cao ngạo, giờ cười tươi niềm nở, đon đả.
“Ngài Tần, ngài đến rồi, mời vào ạ.”
Tống Hinh Nhã đứng bên cạnh Tần Vũ Hạc, cũng được bao bọc bởi sự phục vụ chu đáo, tỉ mỉ.
Nhân viên đẩy ra một dãy quần áo.
Tống Hinh Nhã phát hiện, tất cả đều là hàng mới nhất của Dior năm nay.
Cô từng thấy chúng trên TV trong buổi trình diễn xuân.
Mỗi một món đều đắt ngang lương một năm của cô.
Tần Vũ Hạc: “Em thử đi, thích cái nào thì lấy cái đó, nếu thích hết thì mua hết.”
Tống Hinh Nhã chọn một chiếc váy liền không tay màu đen, kỹ thuật cắt may tạo khối, chất liệu len tơ tằm, mang đặc tính phẳng phiu, mềm mại, rũ xuống độc đáo.
Kiểu dáng rất kinh điển, khiêm tốn nhưng lại toát lên vẻ sang trọng, thanh lịch, đoan trang, ai cũng không chê vào đâu được.
Tống Hinh Nhã thay váy bước ra, các chị nhân viên đều trầm trồ thán phục.
Tống Hinh Nhã biết phản ứng của mấy người này không thể tin hết, để bán được hàng, dù có xấu đến mức thần thánh cũng phải khóc, họ cũng có thể khen bạn đẹp như tiên nữ.
Cô nhìn về phía Tần Vũ Hạc.
“Lấy cái này thôi,” ánh mắt Tần Vũ Hạc lướt trên người cô: “Em mặc rất đẹp.”
Tống Hinh Nhã liền không cởi váy ra.
Tần Vũ Hạc nhìn quanh cửa hàng một vòng, cầm lấy một chiếc thắt lưng nữ màu đen có khóa tròn, bước đến bên Tống Hinh Nhã.
Anh vòng hai tay qua eo cô, ngón tay lướt qua hông cô để xỏ thắt lưng, giúp cô thắt lại.
Anh đứng rất gần cô, cúi đầu, hơi thở phả xuống, in lên má cô, những ngón tay dài đẹp thỉnh thoảng chạm vào bụng cô.
Tim Tống Hinh Nhã đập nhanh hơn, cô ngước mắt lên, đôi mắt long lanh ướt át nhìn anh, ánh mắt từ hàng mi dài thẳng tắp của anh, rơi xuống đôi môi anh.
Môi anh hơi mỏng, đường môi rõ ràng, sắc nét, màu môi đỏ tươi đậm, nhân trung tinh xảo với đường cong mượt mà, không một vết nứt, rất ẩm, trông rất quyến rũ.
Nói thế nào nhỉ, chính là —
Nhìn là muốn hôn.
Trong không khí vang lên một tiếng “cạch” nhẹ, anh giúp cô cài thắt lưng.
Tống Hinh Nhã giật mình kéo lại dòng suy nghĩ đang bay xa, chợt nhận ra, vừa rồi cô đang nghĩ gì vậy, cứ nhìn chằm chằm vào môi anh, còn nghĩ môi anh rất đáng hôn.
Cô đây là…
Thèm rồi à?
Sau khi thắt lưng cho Tống Hinh Nhã, Tần Vũ Hạc nắm lấy eo cô, siết nhẹ một cái, rồi lùi lại một bước.
Ánh mắt anh đánh giá cô một lượt: “Thêm một chiếc thắt lưng quả nhiên càng đẹp hơn.”
Tống Hinh Nhã nhìn mình trong gương, sau khi thắt lưng, đường eo được phân chia rõ ràng, khiến chân cô trông dài hơn, tỷ lệ càng nổi bật.
Cô đồng ý với thẩm mỹ của anh.
Tần Vũ Hạc hỏi: “Đã đến rồi, xem thử còn thích gì nữa không, chọn thêm vài bộ quần áo, túi xách cũng được.”
Tống Hinh Nhã nói: “Không cần đâu ạ.”
Tặng quà phải có qua có lại, anh tặng cô quà, cô đương nhiên cũng sẽ tặng lại anh.
Tuy Tần Vũ Hạc không yêu cầu cô làm vậy, nhưng tấm lòng nên có thì cô cũng phải thể hiện.
Tần Vũ Hạc thấy cô không chút do dự nói không cần, liếc cô một cái, không nói gì thêm, quay người đi quẹt thẻ thanh toán.
Tống Hinh Nhã đi theo Tần Vũ Hạc ra khỏi Dior, bộ đồ cô thay ra lúc nãy, Tần Vũ Hạc xách giúp cô.
Khoảnh khắc hai người bước ra, phía sau, Lý Thúy Nhu và Trương Oánh Oánh đi tới.
“Mẹ, mẹ nhìn kìa, người đàn ông phía trước có phải Tần Vũ Hạc không?”
Lý Thúy Nhu: “Mẹ chỉ gặp Tổng giám đốc Tần trong ảnh thôi, ngoài đời chưa gặp, không nhận ra.”
Trương Oánh Oánh buông tay đang khoác tay Lý Thúy Nhu, chạy guốc cao gót đến bên nhân viên ở cửa Dior, chỉ vào người đàn ông dáng người thẳng tắp, khí chất tôn quý phía trước.
“Tôi là bạn thân của Tần Vũ Hạc, người đàn ông đó có phải Tần Vũ Hạc không?”
Nhân viên: “Cô đã là bạn thân của anh ấy, sao không trực tiếp đến hỏi anh ấy.”
Trương Oánh Oánh bị nghẹn: “Tôi hỏi cô thì sao, không được à?”
Nhân viên: “Thưa cô, chúng tôi phải bảo vệ quyền riêng tư của khách hàng, không thể tiết lộ.”
Trương Oánh Oánh liếc xéo nhân viên: “Chẳng qua chỉ là một đứa bán quần áo, có gì mà cao ngạo.”
Cô ta đi guốc cao gót về bên Lý Thúy Nhu: “Mẹ, vừa rồi nhân viên không phủ nhận, người đàn ông đó chính là Tổng giám đốc Tần.”
Lý Thúy Nhu quan sát người phụ nữ bên cạnh Tần Vũ Hạc, lo lắng hỏi: “Người phụ nữ bên cạnh Tổng giám đốc Tần là ai, không lẽ là bạn gái anh ấy?”
Trương Oánh Oánh dứt khoát: “Không thể nào!”
Lý Thúy Nhu hỏi: “Sao con biết là không thể?”
Trương Oánh Oánh bị hỏi đến không nói nên lời.
Lý Thúy Nhu nhìn chằm chằm vào bóng lưng cao ráo, uyển chuyển bên cạnh Tần Vũ Hạc, cau mày suy nghĩ: “Mẹ cứ thấy cô gái này rất quen, hình như mẹ biết.”
Trương Oánh Oánh cũng có cảm giác đó.
Phía trước, Tống Hinh Nhã và Tần Vũ Hạc bước ra khỏi cửa trung tâm thương mại, rẽ sang một bên.
Lý Thúy Nhu nhìn thấy gương mặt nghiêng của Tống Hinh Nhã, kêu lên: “Là người phụ nữ hôm trước đi shopping với Điền Điền Quyên!”
Trương Oánh Oánh nhìn theo: “Đúng là cô ta!”
Hai mẹ con lập tức hoảng sợ.
Họ đã gặp rồi, người phụ nữ đó đẹp vô cùng, nghiêng nước nghiêng thành, sắc đẹp không gì sánh bằng.
Một mỹ nhân đẳng cấp nhất như vậy ở bên cạnh Tần Vũ Hạc, còn chẳng phải sẽ cướp mất hồn anh ấy sao.
Đến lúc đó, Trương Oánh Oánh sẽ chẳng còn cơ hội gả cho Tần Vũ Hạc làm thiếu phu nhân hào môn nữa.
Trương Oánh Oánh hoảng loạn: “Mẹ, người phụ nữ này rốt cuộc là tiểu thư của thế gia hào môn nào, cô ta muốn giành Tần Vũ Hạc với con.”
Lý Thúy Nhu giơ điện thoại lên chụp một tấm ảnh của Tống Hinh Nhã: “Mẹ sẽ hỏi trong hội quý bà ngay.”
Ảnh được gửi vào hội quý bà, không một ai nhận ra.
Giới quý bà cũng chia làm ba sáu chín bậc, như gia tộc quyền quý đỉnh cao kim tự tháp như nhà họ Tần, những người trong hội quý bà của Lý Thúy Nhu không có tư cách tham gia.
Thấy cả hội đều nói không quen, lòng Lý Thúy Nhu chùng xuống.
Không ổn rồi, người phụ nữ cao ráo, xinh đẹp này nhất định có xuất thân gia thế cực kỳ lớn mạnh, nên họ mới không biết cô ta.
………
Tống Hinh Nhã và Tần Vũ Hạc đến nhà cũ họ Tần.
Trước mắt hiện ra một tòa kiến trúc Trung Hoa bề thế, uy nghi, cửa cao tường lớn, góc mái cong vút, tường là màu xanh than cổ kính, trầm mặc, phả vào mặt một cảm giác uy nghiêm và áp lực đặc trưng của kiến trúc Trung Hoa.
Khi Tống Hinh Nhã bước xuống xe, cô thấy một bà lão đứng giữa cổng.
Bà mặc một chiếc sườn xám màu xanh lục đậm, sang trọng quý phái, vòng ngọc trai trên cổ óng ánh như ánh trăng, mái tóc bạc trắng được búi gọn sau gỏi thành một búi tóc thanh lịch.
Tuy đã gần tám mươi, nhưng trên mặt vẫn trang điểm tinh tế.
Tống Hinh Nhã lờ mờ đoán ra thân phận của bà lão này.
Tần Vũ Hạc rút tay đang đặt trên xe, giúp Tống Hinh Nhã đóng cửa xe.
Anh quay người, nhìn về phía người già ở giữa cổng: “Bà nội.”
Ánh mắt bà Tần luôn dõi theo Tống Hinh Nhã: “Ừ, đến rồi à.”
Lần đầu gặp mặt gia đình nhà trai, nói không căng thẳng là giả.
Đang lúc Tống Hinh Nhã cảm thấy hơi ngượng ngùng, bối rối, tay cô được bàn tay to lớn của Tần Vũ Hạc nắm lấy.
Anh nắm tay cô, những ngón tay thon dài luồn vào kẽ tay cô, từng ngón đan xen, mười ngón tay đan chặt.
Nhiệt độ cơ thể anh hơi cao, lòng bàn tay khô ráo nóng hổi, những vết chai mỏng trên đó mang đến cảm giác hơi ráp, cọ xát vào làn da non mềm của cô.
Mười ngón tay đan chặt, hơi ấm truyền sang.
Tống Hinh Nhã không còn căng thẳng nữa.
Tần Vũ Hạc nắm tay cô bước đến trước mặt bà Tần, giới thiệu: “Bà nội, đây là vợ cháu, Tống Hinh Nhã.”
Bà Tần mặt mày hiền từ, tươi cười niềm nở, chủ động nắm lấy tay Tống Hinh Nhã: “Hinh Nhã, chào con, từ nay chúng ta là người một nhà rồi.”
Từ khi mẹ mất, bà ngoại tinh thần thất thường vào viện dưỡng lão, Tống Hinh Nhã chưa từng được hưởng sự yêu thương của người lớn tuổi.
Đối diện với thiện ý chủ động của bà Tần, mắt Tống Hinh Nhã bỗng nóng lên.
Cô ngoan ngoãn đáp: “Vâng ạ, người một nhà.”
Bà Tần nắm tay kia của Tống Hinh Nhã, dẫn vào trong sân: “Người trẻ tiêu hóa nhanh, giờ này chắc đói rồi, mau vào nhà ăn cơm thôi.”
Tần Vũ Hạc nắm tay Tống Hinh Nhã, mười ngón đan chặt, chưa từng buông.
Tống Hinh Nhã bước vào sân nhà họ Tần, phát hiện bên trong đứng đầy người của gia tộc họ Tần.
Thái độ của chồng đối với vợ quyết định cách những người xung quanh nhìn nhận người phụ nữ đó.
Người nhà họ Tần nhìn thấy bàn tay đan chặt của Tần Vũ Hạc và Tống Hinh Nhã, liền biết Tần Vũ Hạc coi trọng người phụ nữ này đến mức nào, ánh mắt nhìn Tống Hinh Nhã đương nhiên đầy kính nể.
Tống Hinh Nhã cùng Tần Vũ Hạc và bà Tần ngồi vào bàn giữa đại sảnh, chỗ giữa Tần Vũ Hạc và bà Tần.
Cô liếc nhìn các món trên bàn, trong một rừng sơn hào hải vị, có vài món rất nổi bật, được đặt gần chỗ Tần Vũ Hạc.
Thịt dê hầm, hàu hấp, trứng xào hẹ, mướp tây luộc, canh bò hầm.
Ý đồ quá rõ ràng, nhìn là biết muốn bổ thận cho Tần Vũ Hạc.
Để anh ấy có thêm động lực!
