Chương 89: Em lúc nào cũng đẹp
Trong phòng khách, Tần Vũ Hạc ngồi thẳng lưng trước bàn ăn, hai bên má mỗi bên dán một miếng băng cá nhân.
Tống Hinh Nhã cúi đầu ăn bánh bao nhỏ, lòng đầy áy náy, không dám nhìn khuôn mặt lem nhem của anh.
Tần Vũ Hạc nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch cười: “Tống Hinh Nhã, em thèm muốn thân thể anh thì cứ nói thẳng, sáu lần chưa đủ, còn dùng cách cào anh để lén lút kiếm lợi cho mình, nhất định phải một đêm bảy lần với anh mới chịu.”
Tống Hinh Nhã nuốt một miếng bánh bao nhỏ, suýt chết ngạt.
Một cốc nước ấm được đưa đến tay cô, Tống Đình Dã đứng bên cạnh: “Anh rể, anh và chị em nói gì mà nghe kích thích thế, làm chị em nghẹn cả người.”
Tần Vũ Hạc: “Nói về bài văn của em sao cứ lạc đề mãi, sao điểm văn của em mãi không lên.”
Tống Đình Dã: “Em chợt nhớ ra em còn có việc, anh chị cứ ăn đi, em đi đây.”
Cậu quay người bỏ chạy.
Tống Hinh Nhã giơ tay nắm lấy áo cậu.
Chiếc áo phông trắng bị kéo thành một ngọn núi nhỏ.
Tống Hinh Nhã: “Một đứa thấy cơm còn hơn thấy cha ruột, có chuyện gì với mày quan trọng hơn ăn cơm? Đừng giả vờ, mày chỉ muốn trốn thôi.”
Tống Đình Dã rũ rũ cái đầu đi về: “Em học mãi mà điểm văn cứ dậm chân tại chỗ, thấy có lỗi mà.”
Cậu nhìn bàn ăn đầy ắp bữa sáng ngon lành: “Là một thanh niên ba tốt có chí lớn, điểm văn mãi không lên, thực sự là nỗi lo lớn nhất của em. Mỗi lần nửa đêm tỉnh dậy, em lo đến nỗi không ngủ được. Giờ nhìn thấy bàn đồ ăn ngon thế này, em cũng chẳng nuốt nổi.”
Tống Hinh Nhã đưa một cái bánh bao thịt bò to đến miệng Tống Đình Dã.
Tống Đình Dã há miệng cắn một miếng lớn: “A măm—”
Tống Hinh Nhã: “Ăn chẳng ngon lành gì cơ mà.”
Tống Đình Dã: “Chị đưa bánh bao thịt tận miệng em rồi, em không ăn chẳng phải là không nể mặt chị sao. Chị đừng hiểu lầm, em ăn vì nể mặt chị đấy.”
Tống Hinh Nhã: “Hiểu lầm cái đầu mày, cứ giả vờ đi.”
Tần Vũ Hạc: “Giả vờ cũng vô ích, giả chẳng giống.”
Tống Hinh Nhã: “Đàn ông con trai, phải luôn tích cực, luôn giải quyết vấn đề.”
Tống Đình Dã: “Em là con trai nhỏ.”
Tần Vũ Hạc: “Biết mình nhỏ rồi, càng phải tích cực tiến lên, sớm ngày lớn lên.”
Tống Hinh Nhã: “Hôm nay làm hai mươi đề văn, không xong thì không được ăn tối.”
Tần Vũ Hạc: “Hai mươi ít quá, năm mươi đề mới hợp lý.”
Tống Đình Dã đập bàn một cái, khí thế như Trần Thắng, Ngô Quảng vùng lên khởi nghĩa: “Hai người bắt nạt em!”
Tống Hinh Nhã: “Đập nữa thử xem, bữa sáng cũng đừng hòng ăn.”
Tần Vũ Hạc: “Bữa trưa cũng miễn luôn.”
Tống Đình Dã trơn tru ngồi lại: “Không đập nữa, ăn cơm ăn cơm.”
Trước đây, Tống Đình Dã cảm thấy trên đầu mình có một ngọn núi là chị gái. Giờ chị lấy chồng rồi, trên đầu cậu có hai ngọn núi là chị và anh rể.
Tôn Ngộ Không còn chỉ bị đè một ngọn núi, cậu còn chẳng bằng con khỉ ấy.
………
Sau bữa ăn, Tống Hinh Nhã xách túi chuẩn bị đi làm.
Cô vừa bước ra cửa, chiếc Rolls-Royce đỗ trước mặt.
Nghĩ đến cảnh tối qua, cô và Tần Vũ Hạc trong xe này mây mưa, Tống Hinh Nhã mặt nóng bừng.
Thực ra cô không muốn ngồi xe này lắm.
Tần Vũ Hạc đứng bên cô: “Anh nghĩ hôm nay em không tiện đi xe điện đến công ty, nên định đưa em đến công ty, rồi anh ra sân bay.”
Anh có ý tốt, cô đương nhiên không từ chối, Tống Hinh Nhã đáp: “Vâng.”
Cô liếc nhìn ghế lái phía trước, rồi cúi đầu, mũi giày liên tục chạm đất.
“Dấu vết chúng ta để lại ở ghế sau, ai dọn?”
Thường thì môi trường và vệ sinh trong xe là do tài xế lo.
Nghĩ đến việc người khác nhìn thấy dấu vết ân ái của cô và Tần Vũ Hạc, cô hơi có cảm giác không mặt mũi nào gặp ai.
Nhớ tối qua, khi Tần Vũ Hạc ôm cô rời đi, ghế sau vẫn còn ở trạng thái ngả.
Tống Hinh Nhã càng chạm đất nhiều hơn.
Tần Vũ Hạc: “Chạm nữa là giày da của em sắp mất một miếng da rồi.”
Tống Hinh Nhã ngừng chạm, đầu vẫn cúi thấp.
Tần Vũ Hạc đã biết cô ngại từ lâu: “Hôm qua anh đã dặn tài xế, đừng động vào bất cứ thứ gì trong xe, vách ngăn cũng đã hạ xuống, không ai nhìn thấy khoang sau cả.”
Tống Hinh Nhã ngẩng đầu, tay đặt lên ngực: “Thế thì tốt.”
Tần Vũ Hạc kéo cửa ghế sau: “Vào đi.”
Tống Hinh Nhã nhìn vào trong xe, rất nổi bật, trên hai ghế sau màu đen, một ghế có một mảnh vải nhỏ màu hồng.
Một cảnh nóng bỏng lóe lên trong đầu cô, tim cô đập nhanh một nhịp.
Tổng giám đốc Tần là người giữ lời, đã nói sẽ xé quần lót của vợ, thì nhất định sẽ xé.
Hai mảnh vải nhỏ này là từ đó mà ra.
Tống Hinh Nhã cúi người ngồi vào xe, cầm hai mảnh vải nhỏ màu hồng trong tay, đưa cho Tần Vũ Hạc đứng ngoài xe: “Anh vứt đi nhanh lên, đừng để người khác thấy.”
Tần Vũ Hạc nhận lấy, nắm trong lòng bàn tay, nhét vào túi mình: “Anh giữ làm kỷ niệm.”
Tống Hinh Nhã: “… Sao anh toàn thích giữ mấy thứ kỳ lạ làm kỷ niệm thế?”
Tần Vũ Hạc: “Đây là đồ em từng mặc, rất có ý nghĩa kỷ niệm.”
Tống Hinh Nhã cho rằng anh bị bệnh thần kinh.
Tần Vũ Hạc ngồi vào xe, dùng khăn ướt lau sạch các vết tích trên ghế.
Rolls-Royce cách âm rất tốt, điều này cũng khiến mùi hương ngọt ngào mờ ám của tối qua vẫn chưa tan.
Tống Hinh Nhã ngồi trong xe, đầu óc cứ suy nghĩ lung tung, tâm thần bất định.
Xe chạy nhanh trên đường, cô nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Ngoài xe có gì đẹp mà nhìn?” Giọng Tần Vũ Hạc từ phía sau vọng tới.
Tống Hinh Nhã quay đầu lại, đôi môi mềm mại đỏ hồng lướt qua má anh.
Không biết từ lúc nào, anh đã áp sát lại.
Lúc này môi cô cách má anh chưa đến một centimet.
Hơi thở ngọt ngào của cô phả lên môi anh.
Tần Vũ Hạc nhìn vào đôi môi cô.
“Sao cứ nhìn ra ngoài cửa sổ thế? Chồng em sắp đi rồi, em không nhìn chồng em à?”
Tống Hinh Nhã cong môi cười ngọt: “Mấy ngày nay, ngày nào chúng ta cũng ở bên nhau.”
Tần Vũ Hạc: “Thế là chán rồi?”
Tống Hinh Nhã: “Không có, chỉ là ngày nào cũng ở bên nhau, có gì đẹp mà nhìn nữa.”
“Thế à,” Tần Vũ Hạc dùng ngón tay cái ấn lên môi cô, xoa mạnh một cái: “Anh thấy em lúc nào cũng đẹp.”
