Chương 93: Kiểu Pháp…
Tống Hinh Nhã đập đầu vào cửa, đúng lúc Trần Tư Diêm đang đứng ở phía trong.
“Ai da, cô Tống, chưa đến Tết mà đã vái lạy tôi rồi à, nhanh đứng dậy, không cần hành đại lễ thế đâu.”
Tống Hinh Nhã xoa đầu đứng dậy, liếc anh ta: “Ai vái lạy anh chứ, anh có phải hoàng đế đâu.”
Trần Tư Diêm: “Kể về ba đời trước, nhà tôi từng là hoàng thân quốc thích đấy.”
Tống Hinh Nhã: “Thế bây giờ chẳng phải vẫn cùng tôi, một thứ dân, làm việc chung một công ty sao. Vinh quang của tổ tiên là của tổ tiên anh, đâu phải của anh.”
Trần Tư Diêm: “Sáng sớm đã công kích dữ thế, ăn phải bột nổ rồi à?”
Tống Hinh Nhã cau mày, tay xoa trán: “Đau thật đấy.”
Cú đập vừa rồi mạnh thật, đầu cô ong ong.
“Đi đang ngon lành, sao tự nhiên bị trẹo chân?” Trần Tư Diêm nghĩ ngợi, rồi nói: “Chắc chắn là do con mụ Triệu!”
Anh ta vội an ủi Tống Hinh Nhã: “Không sao, đừng sợ mụ phù thủy già ấy, có anh Diêm bảo kê em.”
Một đồng nghiệp cười: “Quản lý Trần, cô Tống bây giờ đâu cần anh bảo kê nữa, cô ấy bảo kê anh còn được.”
Trần Tư Diêm, bị đá khỏi group chat, vẫn chưa biết chuyện lớn gì vừa xảy ra.
Trần Tư Diêm cứng cổ: “Đùa cái gì thế? Cô Tống là giáo viên bình thường, tôi là quản lý bộ phận đấy.”
Một đồng nghiệp nam tay cầm bánh trái chiên đi tới, vỗ vai Trần Tư Diêm: “Quản lý Trần, nhà anh dùng mạng chậm quá rồi. Tin cả công ty ai cũng biết, chỉ mình anh không biết.”
Trần Tư Diêm há miệng định hỏi đã bỏ lỡ chuyện gì, thì đồng nghiệp nam ngậm bánh trái chiên phóng đi mất.
Trần Tư Diêm: “Nói nửa chừng, sau này không có vợ!”
Đồng nghiệp nam nuốt miếng bánh giòn: “Phản đòn.”
Tống Hinh Nhã thầm nói năm chữ: “Cãi nhau như trẻ con.”
Ngồi vào bàn làm việc, mở máy tính, cô bắt đầu công việc hôm nay.
Mười phút sau, Trần Tư Diêm, sau khi hỏi thăm rõ chuyện vừa xảy ra trong group, đạp chân một cái, phụt một tiếng trượt đến bên Tống Hinh Nhã.
“Tống Hinh Nhã, cậu giỏi thật đấy!”
Tống Hinh Nhã: “Khen hay lắm, tí nữa thưởng cho cậu hai xu.”
Trần Tư Diêm: “Woa, cô Tống không chỉ xinh đẹp mà còn hào phóng thế này, tôi nghi cô là do Chúa tự tay nặn ra, không thì sao hoàn hảo thế được.”
Tống Hinh Nhã: “Ngài ăn nói khéo léo, ngày sau ắt phất lên như diều gặp gió.”
Trần Tư Diêm: “Tôi có phất được không thì chưa biết, nhưng tôi biết cô đã phất rồi. Tổng giám đốc tập đoàn Fortune 500 đích thân vào group làm việc chống lưng cho cô, đậu má! Tôi nằm mơ cũng không dám nghĩ!”
Tống Hinh Nhã: “Tổng Tần không thích đàn ông, nên cậu đương nhiên không dám nghĩ.”
Trần Tư Diêm: “... Dù tôi là đàn bà, tôi cũng không dám nghĩ vậy đâu, tôi đâu có phước phần như cô!”
Trần Tư Diêm mặt đầy nịnh nọt: “Đại lão Tống, cho em ké với, em muốn ôm đùi chị.”
Tống Hinh Nhã: “Cậu nặng 75 ký mà đeo vào chân tôi, cả hai đứa đều bay không nổi.”
Trần Tư Diêm: “Nói bậy, tôi đâu có nặng 75 ký, tôi chỉ có 74,995 ký thôi.”
Yêu thích tám chuyện là bản tính của con người.
Tám chuyện chính là liều thuốc giảm đau tinh thần của dân văn phòng hiện đại.
Trần Tư Diêm không nhịn được hỏi thăm: “Cô Tống, rốt cuộc cô và tổng Tần có quan hệ gì thế?”
Nghĩ lại câu nói của tổng Tần: “Cô không cần nói với tôi điều không tốt về cô ấy, trong mắt tôi cô ấy chưa bao giờ sai.”
Ô—mây—gót—xinh—xinh—
Đừng nói phụ nữ, ngay cả anh, một thằng đàn ông, cũng thấy trái tim thiếu nữ vỡ òa!
Cái cảm giác bảo vệ tràn đầy ấy, còn chặt chẽ hơn cả băng vệ sinh!
Trần Tư Diêm quan sát Tống Hinh Nhã: “Cô Tống, cô không phải là bạn gái của tổng Tần đấy chứ?”
Tiếng giày cao gót lộc cộc vang lên trong đại sảnh, Triệu Nhất Niệm bước tới, hai tay chống nạnh: “Trần Tư Diêm, giờ làm việc tám chuyện, ngày nào cũng chỉ có mỗi cậu nói nhiều. Không muốn làm việc thì cút ra ngoài chạy ba nghìn mét, đừng ở đại sảnh ảnh hưởng người khác.”
Trần Tư Diêm ngước nhìn: “Chốn đìu hiu, dân công sở, bớt xàm xí đi.”
Triệu Nhất Niệm: “Cậu ngày nào cũng đi làm đúng giờ, chẳng lẽ chỉ để nói móc và tám chuyện thôi à?”
Trần Tư Diêm: “Nghĩ lại ngày xưa tôi cũng là một chàng sinh viên đại học trong sáng, thuần khiết. Từ khi vào công ty này, ngày ngày ở cạnh cô, lòng dạ đen tối, gần mực thì đen, từ đó học được cách nói móc.”
Triệu Nhất Niệm tức đến bốc khói, sau đó cười khẩy: “Cứ như cậu mà cũng gọi là sinh viên trong sáng? Xì, ai tin.”
Trần Tư Diêm: “Cứ với cái lòng dạ đen thùi đen thui của cô, thì cũng chẳng phát hiện ra điều tốt đẹp ở người khác đâu. Không sao, tôi không trách cô.”
Triệu Nhất Niệm tức đến nổ phổi.
Thường ngày, lúc này, cô ta nhất định sẽ trút giận lên người thân thiết với Trần Tư Diêm.
Ví dụ như Tống Hinh Nhã.
Triệu Nhất Niệm liếc Tống Hinh Nhã một cái, chẳng dám nói gì, ôm một bụng tức, bỏ đi.
Trần Tư Diêm thong thả, đắc ý nói: “Tổng giám đốc bị tôi mắng đến thế kia, mà không dám nhắc đến chuyện đuổi việc tôi. Thấy chưa, đây mới là thực lực.”
Tống Hinh Nhã giơ ngón cái với anh ta: “Vua doanh số, đỉnh!”
Trần Tư Diêm đạp chân, trượt về bàn làm việc, bắt đầu làm việc.
Anh ta đạt được thành tích đứng đầu công ty hoàn toàn nhờ thực lực cứng. Bình thường thì tếu táo, nhưng khi làm việc thì cực kỳ nghiêm túc.
Cả buổi sáng, ai làm việc nấy, Trần Tư Diêm không nói thêm một câu vô bổ với Tống Hinh Nhã.
Giờ nghỉ trưa, mọi người trong công ty lần lượt đi ra ngoài ăn trưa.
Đại sảnh chỉ còn Tống Hinh Nhã và Trần Tư Diêm vẫn đang cắm cúi làm việc.
“OK, công tác chuẩn bị cho khóa học online hôm nay xong rồi,” Trần Tư Diêm đóng máy tính xách tay một cách dứt khoát, vươn vai một cái thật dài.
“Cô Tống, đi ăn trưa cùng nhau nhé.”
“Trước giờ tôi vẫn nói mời cô ăn cơm, mà chưa lần nào mời được. Hôm nay cô không được từ chối tôi nữa, không thì tôi giận đấy.”
Tống Hinh Nhã đưa tin nhắn mời trên màn hình điện thoại cho anh ta xem: “Xin lỗi nhé, quản lý Trần, bạn thân tôi đã rủ tôi đi ăn rồi.”
Trần Tư Diêm: “Vậy tôi đi ăn cùng các cô.”
Tống Hinh Nhã: “Để tôi hỏi bạn thân tôi có đồng ý không.”
[Quyên ơi, quản lý bộ phận của tớ muốn đi ăn trưa cùng bọn mình.]
Điền Điền Quyên: [Trai hay gái?]
Tống Hinh Nhã: [Trai.]
Điền Điền Quyên: [Đẹp trai thì được, không đẹp trai thì cút.]
Tống Hinh Nhã chụp một tấm ảnh Trần Tư Diêm, gửi cho Điền Điền Quyên: [Cậu thấy anh ta thế nào?]
Điền Điền Quyên: [Bảo anh ta cút xa ra.]
Tống Hinh Nhã chuyển lời của Điền Điền Quyên, có thêm gia vị một tí: “Quản lý Trần, bạn thân tôi bảo anh đẹp trai quá, cô ấy sợ hễ gặp anh là chỉ mải ngắm, không muốn ăn, nên muốn chuẩn bị tâm lý trước, lần sau sẽ ăn cùng anh.”
Trần Tư Diêm nghe vậy, cười không ngậm được mồm, để lộ tám cái răng trắng bóng: “Bạn cô nói ngọt thật đấy. Tuy chưa gặp cô ấy, nhưng tôi biết ngay cô ấy là người tốt.”
……
Trong nhà hàng Tây, Tống Hinh Nhã và Điền Điền Quyên ngồi đối diện nhau.
Nhân viên phục vụ mặc áo sơ mi trắng và áo vest đen, bưng hai phần lưỡi bò nướng than gỗ sồi đặt trước mặt Tống Hinh Nhã và Điền Điền Quyên.
Nguyên liệu lưỡi bò thượng hạng quý hiếm, lớp vỏ ngoài được than lửa nướng giòn rụm thơm lừng, bên trong vẫn giữ được độ mềm tan đặc trưng gần như chảy ra.
Tống Hinh Nhã cắt một miếng lưỡi bò nhỏ, đưa vào miệng.
Nhân viên phục vụ đứng bên hào hứng giới thiệu: “Đây là món đặc sắc của nhà hàng chúng tôi. Lưỡi bò cắt miếng dày, thịt mềm, dai dai, lửa được kiểm soát vừa phải, đảm bảo mỗi miếng cô ăn đều như đang trải qua một nụ hôn kiểu Pháp say đắm.”
Tống Hinh Nhã: “…”
“Cảm giác tuyệt vời mà anh nói, tôi có lẽ không cảm nhận được, vì tôi chưa từng hôn kiểu Pháp với đàn ông.”
“Cạch” một tiếng giòn tan, dao nĩa trên tay Điền Điền Quyên rơi xuống đĩa.
Cô ta trợn mắt nhìn Tống Hinh Nhã đầy không tin nổi: “Em yêu, tớ nghe nhầm à, cậu vẫn chưa hôn kiểu Pháp với Tần Vũ Hạc hả?!”
