Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trọng Sinh: Ta Thà Một Mình Còn Hơn Tin Nhầm Người > Chương 34

Chương 34

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 34 có bản audio.

Chương 34: Một tay chiêu đèn dưới chân chơi đến mức minh bạch

 

Diệp Khanh men theo sự dẫn dắt của không gian, tiến vào căn phòng thay đồ rộng thênh thang đến vô nhân tính, từ lớp trong tủ giày moi ra một cái két sắt.

 

Không gian càng thêm hưng phấn, Diệp Khanh thậm chí còn cảm nhận được nó đang xuyên qua tay cô truyền ra lực hút dẫn đến két sắt, như thể thúc giục cô mau mau thu nó vào.

 

Sau khi trọng sinh, trong không gian tự dưng có thêm một tòa lầu nhỏ và một cái sân, Diệp Khanh đoán không gian của cô hẳn là loại trưởng thành, nhưng cô từng thử thu vào không gian đủ loại kỳ trân dị bảo, vàng bạc ngọc khí, không gian đều không có phản ứng nào.

 

Trong này có thứ gì, mà có thể khiến không gian vốn giả chết “sống” lại?

 

Lấy ra thiết bị phá khóa vạn năng công nghệ đen, Diệp Khany mò mẫm một hồi lâu mới mở được két sắt, thấy bên dưới tầng phẳng lớn chất đầy những thỏi vàng và kim cương.

 

Tầng giữa để vài bộ trang sức ngọc quý giá và tinh xảo.

 

Tầng trên cùng để vài viên đá màu trắng sữa bóng mượt tựa ngọc mà chẳng phải ngọc.

 

Không gian thèm thuồng mấy viên đá này, gần như hóa thành tiếng thét chói tai trong đầu Diệp Khanh, kiểu như một đứa trẻ thèm kẹo đã lâu, cuối cùng cũng thấy được thứ đó.

 

Tiếc là Diệp Khanh chẳng hiểu biết gì về ngọc thạch, cũng không biết đây là loại gì.

 

Ghi nhớ hình dạng của các viên đá.

 

Diệp Khanh thu hết đá, thỏi vàng và châu báu vào tủ bảo vật trong không gian, tiền mặt cũng không bỏ sót, chỉ là chất cùng với đống giấy vụn đã thu trước đó.

 

Đá vừa vào không gian là biến mất, không gian cũng hoàn toàn yên tĩnh trở lại.

 

Ý thức Diệp Khanh quét một vòng trong không gian, phát hiện khu vực xám vô hạn không có thay đổi gì, không gian không có thời gian trôi vẫn như không có giới hạn.

 

Nhưng cái sân nhỏ được màn chắn bí ẩn che phủ, bây giờ hoàn toàn bị một màn sương trắng mờ mờ bao phủ, cô thử vào cũng không vào được.

 

Diệp Khanh phỏng đoán, không gian ăn mấy viên đá đó, chắc là đang nâng cấp cho sân nhỏ, cho nên cô chẳng hề lo lắng, thậm chí còn rất mong chờ dáng vẻ sân nhỏ sau khi nâng cấp.

 

Chỉ cần không gian xám còn có thể sử dụng bình thường, thì chẳng ảnh hưởng gì đến cô.

 

Dù sao cô cũng đã chuẩn bị vũ khí đầy đủ, bây giờ lại có thêm Quỷ Diện là tay đánh mạnh mẽ, trong thời gian ngắn chắc cô không cần vào sân nhỏ để tránh họa.

 

Việc cấp bách lúc này là thu gom vật tư, Diệp Khanh gạt tạp niệm, bắt đầu quét sạch.

 

Đồ đạc trong phòng ngủ đương nhiên thu hết.

 

Nhưng quần áo tất, chăn đệm, dụng cụ… mà người khác đã dùng qua, Diệp Khanh cách riêng một khu vực trong không gian để chứa, để dành sau này đến căn cứ đổi tích phân, còn những thứ người khác chưa dùng, mới phân loại mà để cùng với vật tư tích trữ trước đó.

 

Tủ quần áo, bàn trang điểm và các tấm gỗ trên khung giường, đều bị Diệp Khanh dùng búa tạ đập vỡ, xếp gọn gàng trong góc chứa than của không gian.

 

Mặt nạ mỹ phẩm… cái đã mở ra thì thôi, không đến nỗi dùng đồ người khác từng dùng, cái chưa mở thì Diệp Khanh thu hết, đều là hàng tốt nhãn hiệu nổi tiếng.

 

Phòng khách rộng gấp đôi phòng ngủ chính, trang trí còn xa hoa hơn phòng ngủ.

 

Bộ sofa da thật cỡ siêu lớn siêu xa hoa làm Diệp Khanh cũng động lòng.

 

Xông tới định thu, bỗng nhiên liếc thấy một góc sofa có một người cuộn mình.

 

Là cô gái trẻ trong ảnh.

 

Cô gái mặc áo len cổ lọ trắng thời trang, khoác ngoài khăn choàng len trắng dày dặn, người quấn một tấm chăn len hồng nhạt, cuộn tròn trong một góc lớn của sofa.

 

Mớ tóc tím nho óng ả xõa xuống bên má xám tái hơi cúi xuống của cô ấy, hai tay làm móng tinh xảo nắm chặt điện thoại, như thể đang gọi cho ai đó.

 

Đôi mắt mí rủ còn hé mở, nhưng người cô ta đã đông cứng từ lâu.

 

Dáng người nhỏ nhắn còn chưa chiếm đến một phần năm chiếc sofa.

 

Người chết là lớn, Diệp Khanh cũng chẳng muốn phán xét cô gái gì.

 

Đã cô ấy ra đi trên sofa, thì chiếc sofa này để lại cho cô ấy vậy.

 

Ngoại trừ sofa và bàn trà thủy tinh không động tới, Diệp Khanh thu hết đồ gỗ trong phòng khách có thể thu, đập vỡ các tấm gỗ, gốc gỗ có thể đập và moi.

 

Nhưng khung ảnh trên tường Diệp Khanh không động, quét dọn cũng phải có phong cách.

 

Không thể chân con muỗi cũng nhặt.

 

Dưới tầng phẳng lớn là văn phòng của một công ty du lịch, tủ quầy lễ tân và bàn ở khu văn phòng lớn đều là chất liệu ván có thể đốt, thu hết!

 

Trong lúc đó Diệp Khanh còn lục từ các ngăn kéo ra không ít cay cánh, hạt dưa, bánh quy, đồ ăn chín đóng túi… các loại đồ ăn vặt, đều bỏ vào một thùng carton lớn thu lại.

 

Ngoài những thứ này, phòng trà còn có hai thùng rưỡi nước tinh khiết, hạt cà phê, bột cà phê, đường viên, sữa đặc, mì chua cay, mì ăn liền, cơm tự sôi, lẩu tự sôi… vài đồ ăn tiện lợi, Diệp Khanh đương nhiên cả thùng lẫn tủ đều thu nhận.

 

Đi sâu vào trong là một phòng họp nhỏ.

 

Bàn họp trong đó bằng gỗ nguyên khối, còn mới tám phần, Diệp Khanh thu cả cái bàn.

 

Trong hai văn phòng giám đốc, Diệp Khanh tìm được năm hộp trà ngon.

 

Trong đó hai hộp trà xanh một hộp trà đỏ đã mở, nhưng trà không giống các thứ khác, dù đã mở cũng chẳng sao, không ai chê cả.

 

Ngoài ra chỉ có hai thùng rưỡi nước tinh khiết và hai cái bàn làm việc.

 

Diệp Khanh lắc đầu chép miệng, thầm than: Xem ra hai ông giám đốc này bình thường cũng chẳng mặn mà với công việc, không coi văn phòng là nhà, tích trữ có từng ấy thứ.

 

Ngược lại là văn phòng ông chủ có chút bất ngờ.

 

Trước tiên, trên bàn làm việc của ông chủ đặt một tấm ảnh gia đình, người đàn ông đúng là gã đàn ông trên tầng phẳng lớn ở trên, nhưng phụ nữ và trẻ em trong ảnh rõ ràng không ở trên tầng đó.

 

Lòng dạ chó của tên đàn ông tồi, khiến Diệp Khanh cảm thán hết lời.

 

Cái tay đèn dưới chân này coi như bị hắn chơi minh bạch.

 

Thứ hai, ông chủ đúng là ông chủ.

 

Trên cái tủ tường đen lớn cao đến trần của căn phòng, bày toàn những chai rượu danh tiếng còn nguyên hộp, bên trong thùng tủ dưới nhét toàn những bao thuốc danh tiếng còn nguyên vỉ.

 

Trên bàn làm việc bày một con mèo chiêu tài bằng vàng khối rất lớn.

 

Cũng chẳng có lấy một món đồ cổ, tranh chữ, hoa lan, trúc phú quý gì để trang trí có vẻ có văn hóa, cả một thể “tửu sắc chi đồ” khí tức nhà giàu thổ hào ập vào mặt.

 

Cũng chỉ có tủ lạnh nhỏ mới có thứ Diệp Khanh cảm thấy hứng thú, đủ loại trái cây tươi theo mùa đã được bóc vỏ rửa sạch, đều là loại tinh phẩm và ngon, ví dụ như sầu riêng, măng cụt, mận lớn, lựu hạt mềm Tunisia…

 

Còn có nước soda không gas của Wahaha, bánh ngọt tinh phẩm và kem.

 

Tuy đều đông thành cục, nhưng để ăn khi trời cực nóng thì thật là tuyệt!

 

Đập phá văn phòng tên ông chủ tồi thành nhà thô, kiểm tra kỹ không còn sót thứ gì, Diệp Khanh mới mãn nguyện tiếp tục đi xuống dưới.

 

Dưới văn phòng lớn là một lớp học dạy nhảy và một tiệm chụp ảnh nghệ thuật, đều làm ăn với trẻ em dưới cấp 2, ngoại trừ một ít đồ chơi và đồ ăn vặt của trẻ con, thì chỉ có hai bộ thiết bị máy ảnh hơi chuyên nghiệp hơn máy ảnh thường là có giá trị.

 

Diệp Khanh thu hai bộ thiết bị máy ảnh, trực tiếp xuống tầng dưới.

 

Mục đích chính cô đến đây cũng chính là tầng này – tiệm thuốc lão hiệu sớm nhất của Giới Thành, hai phòng kho có cửa hàng, chiếm toàn bộ tầng hai.

 

Có lần Diệp Khanh bị cảm, đồng nghiệp đã giới thiệu với cô nói tiệm thuốc này chủng loại rất đầy đủ, lại là tiệm thuốc chỉ định do chính quyền Giới Thành ấn định, mua thuốc có thể được hoàn lại.

 

Tuy cô nghiến răng chịu hết bệnh mà không đến mua thuốc, nhưng địa chỉ thì nhớ rồi.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn