**Chương 38: Công tử đẹp trai không?**
Trên trời dưới đất cũng không có dấu vết mưa đá, xem ra cửa sổ phòng ngủ chính 1703 bị đập vỡ quả thực là do con người.
“Hay là đám quản lý khu đố kỵ chúng ta vào ở 1703, cố tình phá hoại, dù sao trong mấy căn trống thì 1703 cao nhất, ít có khả năng bị tuyết vùi nhất” – Điêu Lỗi nói suy đoán của mình.
Đám người kia phần lớn cũng nghĩ vậy, liên tục gật đầu phụ họa.
Vốn dĩ Lãnh Hoài Sơ đầu tiên nghĩ đến Diệp Khanh, nhưng nghĩ lại đối phương xới hết đống tuyết trên sân thượng đầy như vậy mà không gây chú ý, căn bản không phải việc một người có thể làm, nhất thời cũng thấy Điêu Lỗi phân tích có lý.
“Đám quản lý kia chẳng phải thứ tốt đẹp gì, nhất là tên họ Triệu cầm đầu, trước khi trận tuyết tai này kết thúc, chúng ta phải đề phòng chúng một chút, một khi bắt tại trận, thì lập tức trói người lại, đợi lần sau quan phương tới thì giao cho họ xử lý.”
Đề nghị của Lãnh Hoài Sơ nhận được sự đồng tình nhất trí của mọi người.
Nhưng lúc này người đã chạy mất rồi, họ chỉ đành chịu thiệt thầm lặng, lủi thủi quay về.
Trong phòng khách, Diêu Linh và Triệu Thiên Thiên đã tách ra, ngồi hai đầu ghế sofa tiếp tục đấu mắt, ai cũng không phục ai.
Tóc cả hai đều bị xé rối như tổ quạ, mặt và tay cũng có nhiều vết máu, có thể thấy trận chiến vừa rồi rất gay cấn.
Nghe tiếng Lãnh Hoài Sơ về, cả hai đồng loạt chạy vào phòng ngủ phụ, chải đầu trang điểm.
Lãnh Hoài Sơ tạm thời không có tâm trạng đếm xỉa đến họ.
Cửa sổ phòng chính đã bị phá hỏng hoàn toàn, dù có bịt kín đến đâu thì vẫn hở gió, căn bản không thể ngủ.
Lãnh Hoài Sơ hết cách, đành phải chuyển giường phòng chính ra phòng khách, ngủ chung với mấy nam sinh và đồng nghiệp, làm 'trưởng phòng khách'.
Đến đây, Lãnh Hoài Sơ coi như hận chết đám Triệu Đắc Bảo, cả đêm đều nghĩ, đợi tuyết tai kết thúc, hắn sẽ nghĩ cách nào đó khiến mấy tên Triệu Đắc Bảo mất việc, đến chức bảo vệ cũng không làm nổi, để trả thù việc đập cửa sổ đêm nay.
Diệp Khanh còn không biết vì cô đập cửa sổ của Lãnh Hoài Sơ, mà tên cặn bã này đã hận chết Triệu Đắc Bảo.
Nếu biết, chắc chắn cô sẽ tự cho mình một trăm cái like, nói một tiếng làm đẹp!
Lau sạch móng vuốt cho Quỷ Diện, một người một thú chui vào chăn ấm tiếp tục xem phim, cho đến khi không chịu nổi thì ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau, Diệp Khanh nấu cho mình và Quỷ Diện mỗi người một tô mì lớn, dưới mì có hai quả trứng ốp, trên mặt đặt mấy miếng thịt kho mỡ dày xen lẫn thịt nạc, kèm vài đĩa nhỏ dưa muối xào cay, một người một thú ăn cực kỳ thỏa mãn, đến nước cũng uống sạch.
Thừa lúc trời chưa sáng, một người một thú lén lút xuống lầu.
Mấy ngày nay gió càng nhẹ, tuyết cũng không dâng nhanh như trước.
Diệp Khanh như thường lệ thay giày trượt băng ở bên ngoài tầng sáu, dẫn Quỷ Diện nhanh chóng biến mất trong thế giới bạc trắng.
Mục tiêu hôm nay của cô là tòa nhà văn phòng ở trung tâm thành phố và thư viện.
Trước tận thế, thứ duy nhất cô không trữ là sách giấy, vì cô nghĩ thư viện Giới Thành khá lớn, sách trong đó cũng khá đầy đủ, cộng với thư viện của mấy trường cấp ba, đại học ở Giới Thành, gom hết lại cũng đủ đọc đến khi chết.
Có Quỷ Diện – siêu quái vật phá hoại này, bàn ghế văn phòng trong mấy tòa nhà nhanh chóng biến thành một đống gỗ vụn, Diệp Khanh đi sau vừa nhặt vừa thu, thật sự quá nhẹ nhàng, quá nhanh, một người một thú phối hợp cực kỳ ăn ý.
Vốn dự định phải mất ba ngày để thu dọn tòa nhà văn phòng trung tâm và thư viện, giờ chỉ mới hơn nửa ngày đã dọn sạch!
Trốn trong một căn phòng kín gió trong thư viện, Diệp Khanh và Quỷ Diện ăn tạm hai hộp cơm coi như bữa trưa, thấy còn sớm, tính đập thêm vài bức tường bên cạnh, moi một tiệm KFC và cửa hàng tiện lợi 24h gần đó.
Bỗng nhiên bên ngoài vọng vào tiếng nói chuyện của một đám nam nữ:
“Sao thế, mấy tòa văn phòng này sao trống rỗng hết, nhiều công ty như vậy lẽ nào chuyển nhà tập thể à?”
“Cả một dãy xuống mà chẳng thấy cái cửa nào, đúng là vô lý.”
“Mấy người nói đi, có phải quan phương đã xác nhận cái gì rồi nên không tiếc hết thảy thu hồi tài nguyên?”
“Hừ, mấy người còn trông mong vào đám phế vật đạo mạo kia làm chuyện người à? Chắc chắn đến ngày tận thế rồi, bọn chúng tự lén tích trữ đồ đạc sống sung sướng, thật tưởng bọn chúng lo cho mạng sống của chúng ta chắc?”
“Đừng để tao biết mấy con chó quan đó trốn ở đâu, không thì… hê hê…!”
Nghe mấy người này nói chuyện với giọng điệu càn rỡ ngang ngược, biết ngay không phải loại tốt lành gì.
Diệp Khanh lập tức tắt đèn, thu hai hộp cơm vào không gian, cùng Quỷ Diện ngồi thu lu trong một góc phòng, im thin thít.
Không phải cô sợ, mà giết người vô cớ dù sao cũng chẳng phải chuyện vui.
Không phải máu của kẻ thù, sẽ làm bẩn tay mình.
Chỉ là, cái thế giới bẩn thỉu này thật khó để giữ mình trong sạch, cứ muốn kéo tất cả vào địa ngục vô biên.
“Thái Ca, mấy người có ngửi thấy mùi cơm canh không?”
Một thanh niên nhỏ đội mũ len màu nâu hít hít mũi, cố ngửi thứ khí vị cực nhạt trong không khí.
“Tiểu Mã, chắc mày đói đến ảo giác rồi, chỗ này đến ma cũng chẳng có, lấy đâu ra mùi cơm chứ!” – Một cô gái trẻ khác cười nhạo không thương tiếc, vừa xoa bụng vừa thở dài: “Bà đây lâu lắm rồi chưa được ăn một bữa cơm tử tế.”
“Không phải, tôi thực sự ngửi thấy mùi cơm mà” – Tiểu Mã hít hít mũi tìm đến căn phòng Diệp Khanh và Quỷ Diện đang ở, giơ đèn pin lên chiếu vào, đúng lúc chiếu thẳng vào cái mặt đen thùi của Quỷ Diện.
Quỷ Diện nghiêng đầu: Công tử đẹp trai không?
“A!”
Tiểu Mã hét lên suýt ném văng đèn pin.
“Lại hét cái gì thế?” – Cô gái kia rõ ràng không kiên nhẫn.
“Có… có… chó, không không, có người” – Tiểu Mã chạy nhanh đến bên cạnh một người đàn ông vóc dáng cường tráng để tìm sự che chở.
Diệp Khanh thấy mình và Quỷ Diện đã bị phát hiện, liền đàng hoàng dắt Quỷ Diện đi ra.
Thấy có người ra, đèn pin của Thái Ca và đồng bọn đồng loạt chiếu vào người Diệp Khanh và Quỷ Diện.
Diệp Khanh khẽ rũ mắt, giọng cũng nhàn nhạt: “Bỏ xuống.”
Quỷ Diện thì tính khí nóng nảy, nhe răng ra, lộ hàm răng nanh hung dữ, chỉ đợi Diệp Khanh ra lệnh, nó sẽ xông ra xé xác đám cặn bã chẳng biết trời cao đất dày này.
“Úi, cô nhỏ này trông cũng được đấy!” – Thái Ca nhìn chằm chằm vào khuôn mặt thanh tú của Diệp Khanh, nụ cười dâm tà, rồi liếc qua Quỷ Diện bên cạnh, lại càng liếm môi, thòm thèm, như thể đã thấy nồi lẩu thịt chó thơm phức đang nóng hổi vẫy gọi hắn.
Biết rằng thịt chó rất bổ, trong tiết trời lạnh giá này thì vô cùng thích hợp.
“Tôi nói, bỏ, xuống” – Diệp Khanh thích nghi với ánh sáng chiếu thẳng vào mặt, từ từ nâng mí mắt lên nhìn thẳng Thái Ca và đồng bọn.
“Nếu tôi không thì sao?” – Thái Ca cười khẩy, đầy vẻ lưu manh.
Đám người bên cạnh hắn, gồm cả cô gái hổ báo kia và Tiểu Mã, cũng đều phát ra tiếng cười khinh bỉ.
Như thể Diệp Khanh và Quỷ Diện đã trở thành miếng thịt trên thớt của bọn họ.
