Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trọng Sinh: Ta Thà Một Mình Còn Hơn Tin Nhầm Người > Chương 67

Chương 67

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 67 có bản audio.

Chương 67: Truyền thống mỹ đức của Tung Của

 

Phía này, vừa hửng sáng Vương Trụ đã phái mười người đến khu chung cư nơi Diệp Khanh ở để dò thám tình hình. Mười người này tuy không phải là những kẻ có võ lực mạnh nhất dưới trướng hắn, nhưng cũng là những người hắn bỏ công sức dẫn dắt mấy tháng trời, đi làm mấy chuyện nhỏ như dò thám chắc là thừa sức.

 

Ai ngờ mười người này vừa vào khu chung cư đã bị người của Triệu Đắc Bảo phát hiện. Bọn chúng gần như lật tung cả khu chung cư lên cũng chẳng tìm thấy đám người sống sót tập trung ở đâu, cứ như thể cả khu ngoài Tòa 5 ra thì chẳng còn người sống sót nào khác nữa.

 

Còn căn 1703 tòa 5 mà Vương Trụ căn dặn phải đặc biệt xem xét thì cửa mở toang, trong nhà đầy rác rưởi bẩn thỉu, không một bóng người.

 

Căn nhà đối diện 1704 của cô bé tên Diệp Khanh thì yên tĩnh, trông có vẻ như có người ở.

 

“Hay là, chúng ta bắt con nhỏ trong nhà này về nộp công trước đã” một gã đàn ông mặt mũi nhọn hoắt đề nghị.

 

“Mày gấp cái gì, chỉ chậm có một tối thôi, mai bắt cùng lúc cũng chẳng muộn, đừng kinh động rắn!”

 

Đồng bọn của tên đàn ông khuyên can hắn, cả hai nhanh chóng rời khỏi tòa 5, tụ họp cùng những đồng bọn khác đã cùng đến.

 

Đái Hy Nguyệt nằm bẹp sau cánh cửa 1701, vừa nhìn vừa nghe, dùng đôi tay lạnh cóng như củ cải ghi chép tỉ mỉ mọi điều mắt thấy tai nghe.

 

Buổi tối, khi Diệp Khanh và Quỷ Diện về tới gần khu chung cư, lại gặp gã đàn ông đi một mình.

 

Hai người liếc nhìn chiếc ba lô căng phồng sau lưng đối phương, chẳng ai nói gì. Gã đi một mình vốn đang ở trước Diệp Khanh, gật đầu chào cô rồi cũng chẳng đợi cô đáp lại liền đi trước.

 

Diệp Khanh đi theo sau gã đi một mình về tầng 17, nghe tiếng bước chân của gã hướng về căn 2004, trong lòng hiểu ra.

 

Xem ra sáng nay cô đoán không sai, gã đi một mình chính là một trong ba hộ duy nhất ở tòa 5 chưa từng gia nhập Liên Minh Tòa 5.

 

Hai anh em kia hẳn là hộ còn lại trong ba hộ đó.

 

Vừa mới bấm mở cánh cửa chống trộm hợp kim titan đầu tiên của nhà mình, còn chưa kịp mở cửa thứ hai, cửa 1701 đã mở ra.

 

Đái Hy Nguyệt với đôi tay nhỏ nhắn đỏ ửng đầy vết nẻ, tay cầm một tờ giấy, xách chiếc túi Diệp Khanh đưa cho cô bé sáng nay, vẻ mặt lo lắng chạy tới, nhỏ giọng nói: “Cô Diệp, không ổn rồi, ngày mai sẽ có chuyện lớn, có người muốn hại cô.”

 

“Ủa?” Diệp Khanh nhận lấy tờ giấy từ tay Đái Hy Nguyệt, nhìn xong mấy chữ nguệch ngoạc trên đó, nhanh chóng đoán ra lai lịch và mục đích hành động của hai gã đàn ông kia. Bọn chúng hẳn là lính trinh sát do Dương Kim Bằng phái tới, thời gian thực sự ra tay là ngày mai.

 

Diệp Khanh có chút hưng phấn, xem ra ngày mai có thể vận động gân cốt một trận ra trò rồi!

 

Đái Hy Nguyệt nhìn đôi mắt dần sáng lên của Diệp Khanh: “… Người ta sắp giết tới cửa rồi, sao cô ấy lại cảm thấy cô Diệp không hề lo lắng, cũng không sợ hãi, mà ngược lại rất mong chờ nhỉ?”

 

“Làm tốt lắm, chờ đó!”

 

Diệp Khanh tâm trạng khá tốt bấm mở hai cánh cửa sau, nhận lấy chiếc túi từ tay Đái Hy Nguyệt rồi quay vào nhà.

 

Khi cô bước ra lần nữa, chiếc ba lô trông còn căng hơn cả lúc sáng.

 

Khi đưa túi cho Đái Hy Nguyệt, Diệp Khanh trầm giọng dặn dò: “Ngày mai đừng ra ngoài, cũng đừng phát ra bất kỳ tiếng động nào.”

 

“Cháu biết rồi, cảm ơn cô Diệp!” Đái Hy Nguyệt xách chiếc túi hơi nặng, cúi người thật sâu trước Diệp Khanh.

 

Cô bé biết thực phẩm hiện tại quý giá thế nào. Xem ra cô bé và cô Diệp là trao đổi ngang giá, nhưng thực ra cô Diệp đang chịu thiệt.

 

Khoảnh khắc này, Đái Hy Nguyệt hơn bao giờ hết mong mình có thể lớn thật nhanh, có thể tự lực nuôi sống bản thân và em trai, cũng có thể có nhiều sức mạnh hơn để báo đáp thiện ý và ân tình của cô Diệp dành cho hai chị em.

 

Ai về nhà nấy.

 

Diệp Khanh và Quỷ Diện vẫn như thường lệ, trước hết làm vệ sinh cá nhân. Người và thú tắm rửa sạch sẽ xong, coi như hồi phục hoàn toàn.

 

Tiếp theo là thời gian bữa tối đáng mong đợi.

 

Ăn gì đây nhỉ?

 

Diệp Khanh lựa chọn trong không gian, lần lượt lấy ra hết đĩa này đến đĩa đồ nhúng lẩu nào là thịt cừu cuộn, thịt bò cuộn, thịt lợn cao cấp cuộn, lòng vịt, lòng non, xúc xích giòn, dạ dày bò, tổ ong bò và váng đậu, cùng không ít rau xanh và đồ nguội.

 

Không sai, tối nay ăn lẩu!

 

Ăn lẩu cũng là món yêu thích của Quỷ Diện, trước đây một trong những điều nó thích nhất là nữ chủ nhân nấu lẩu cho mọi người.

 

Nhưng điều khiến Quỷ Diện bất ngờ là lẩu mà Tiểu Diệp Tử nấu lại còn ngon hơn lẩu của nữ chủ nhân!

 

Gia vị lẩu Thiên Phủ chính tông, cay tê thơm ngon, ngon đến nỗi muốn nuốt cả lưỡi, đúng là quá đã.

 

Trời đông lạnh giá, quây quần bên bếp lửa ấm áp ăn một bữa lẩu nóng hổi cay xè, quả là hưởng thụ như thần tiên.

 

Cuối cùng người và thú đều ăn quá no, ôm cái bụng tròn vo nằm dài trên ghế sofa lười lâu không muốn nhúc nhích.

 

Diệp Khanh tiện tay ném cho Quỷ Diện một cái máy tính bảng, cả hai nằm dài trên sofa lười, mỗi người lướt xem phim mấy tiếng đồng hồ.

 

Ba tiếng sau.

 

Quỷ Diện ngước đầu từ sau máy tính bảng với vẻ mặt không thể tin nổi, thốt lên: “Cái thứ gọi là lựu đạn ấy, rút dây ra có thể tự bay hay sao? Bằng không sao có thể lao lên không trung nổ máy bay được?”

 

Diệp Khanh không buồn động mí mắt: “Vốn dĩ không thể bay, nhưng đạo diễn bảo được thì nó được.”

 

Quỷ Diện càng mơ hồ: “Tên đạo diễn này chẳng lẽ là đại lão trong giới tu sĩ, có thể nói ra phép tới, biến chuyện không thể thành có thể sao?”

 

Diệp Khanh nhìn vẻ mặt ngơ ngác chân thành của con chó, cuối cùng không nhịn nổi, chống trán cười phá lên.

 

Quỷ Diện lúc này mới nhận ra mình bị lừa, liền nổi cáu, ném cái máy tính bảng sang một bên: “Cái loại phim rác của đạo diễn não tàn gì vậy, toàn xàm chó, phí tình cảm của tiểu gia!”

 

Diệp Khanh cười đến nỗi đau bụng, thấy Quỷ Diện tức hộc lên, liền xích lại gần nó nháy mắt một cách tinh nghịch, hỏi: “Muốn biết lựu đạn và phi lôi trong phim, sức sát thương ngoài đời thực ra sao không?”

 

“Làm sao thấy được, chẳng lẽ cô có” Quỷ Diện nghi hoặc.

 

“Tôi có không chỉ hai thứ đó đâu!”

 

Diệp Khanh nhảy dựng khỏi ghế sofa, nhanh chóng khoác thêm áo khoác quần ngoài, mặc trong ba lớp ngoài ba lớp để bảo vệ bản thân, lại mặc cho Quỷ Diện áo thú, rồi vung tay một cách hào sảng:

 

“Lên đường!”

 

Dương Kim Bằng không phải ngày mai định tới đây gây chuyện sao?

 

Vậy cô ta đi trước đến chỗ Dương Kim Bằng gây chuyện, có đi có lại mới toại lòng nhau, đây mới là truyền thống mỹ đức của Tung Của chứ!

 

Người và thú lén lút xuống lầu, bước trong màn đêm mờ mịt, một đường thông suốt đến Di Cảnh Viên.

 

Lúc này trong Di Cảnh Viên cũng tối đen như mực.

 

Bốn tiểu đoàn thể cơ bản đang trong trạng thái ẩn nấp.

 

Diệp Khanh chọn vị trí tốt, bảo Quỷ Diện đào cho cô một cái hào che chắn, chất đống băng vụn đào được lên phía trước.

 

Sau đó cô dựng khẩu pháo nhỏ, chỉnh góc độ, rồi bảo Quỷ Diện lùi ra đủ xa để xem chiến.

 

Không phải sợ Quỷ Diện bị thương, mà là Tung Của vốn dĩ hạn chế vũ khí nhiệt, hễ ai có súng đều là đối tượng gây chú ý.

 

Huống hồ cô dùng là phi lôi.

 

Nếu để người ta thấy Quỷ Diện, từ đó phát hiện thân phận và bí mật của cô, thì mất nhiều hơn được.

 

Theo mấy tiếng nổ ầm ầm vang lên.

 

Chỉ thấy tòa đại lâu nơi Dương Kim Bằng ở lóe sáng lửa tứ tung, vị trí giữa thân lâu lập tức bị nổ ra mấy lỗ hổng lớn!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn