Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trùng Sinh: Tích Trữ Vật Tư, Báo Thù Đổi Mệnh > Chương 29

Chương 29

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 29 có bản audio.

Chương 29: Vội vã về nước

 

Mấy hôm nay, đúng là có chuyện lớn xảy ra.

 

Núi lửa ở Nhật Bản phun trào.

 

Cố Tây Châu bị gọi về gấp, cùng chuyến bay với cô.

 

Trên máy bay, Cố Tây Châu nhíu mày suy tư.

 

Mộc Nam Khê rất muốn nhắc anh, nửa tháng nữa, tận thế sẽ đến.

 

Nhưng nghĩ lại kiếp trước, không có lời nhắc nhở của cô, Cố Tây Châu vẫn sống rất tốt.

 

Kiếp này, có lời nhắc của cô, quốc gia chắc cũng sẽ chuẩn bị nhiều hơn.

 

Với lại anh ta thông minh như vậy, lỡ đâu lại bị anh ta đoán ra.

 

Mấy hôm nay, cô chạy đôn chạy đáo, cũng mệt lử rồi.

 

Lên máy bay không bao lâu, lại có Cố Tây Châu bên cạnh, cảm giác an tâm kỳ lạ khiến cô nhắm mắt, không lâu sau đã ngủ thiếp đi.

 

Ngủ nghiêng đầu, tựa vào ghế không thoải mái, cổ nghiêng qua ngả lại.

 

Cố Tây Châu ngồi rất gần cô, khi đầu Mộc Nam Khê nghiêng về phía anh, anh theo bản năng đỡ lấy.

 

Để cô tựa vào người mình.

 

Trong mơ, Mộc Nam Khê ngửi thấy mùi hương quen thuộc, mím môi, áp sát hơn nữa.

 

Khi cô tỉnh dậy, phát hiện đầu mình đang tựa vào người Cố Tây Châu, trên áo sơ mi còn có dấu vết đáng ngờ.

 

Mất mặt quá đi mất.

 

Xoạt một cái, mặt đỏ bừng.

 

Cố Tây Châu giả vờ như không thấy, vuốt vuốt quần áo, lại đưa cho cô một chai nước, “Uống chút đi.”

 

Mộc Nam Khê nhận lấy, ừng ực uống.

 

Cố Tây Châu ngồi bên cạnh nhìn.

 

Không ngờ một mỹ nhân yểu điệu như vậy, lại có vẻ hào sảng đến thế.

 

Mộc Nam Khê càng đỏ mặt hơn.

 

Vẫn lịch sự nói một tiếng, “Cảm ơn.”

 

Đến nơi, Cố Tây Châu giúp cô lấy túi du lịch xách tay.

 

Mộc Nam Khê đứng không vững, loạng choạng một cái, được Cố Tây Châu phía sau đỡ vững.

 

Mộc Nam Khê đứng vững rồi, anh vẫn không buông tay.

 

“Cẩn thận.”

 

Mộc Nam Khê giãy không thoát, đành để anh nắm tay.

 

Xuống máy bay, Mộc Lâm đã đợi ở cửa ra.

 

Nhìn thấy Cố Tây Châu đứng bên cạnh cô, hai người còn nắm tay nhau, nhìn thế nào cũng thấy anh ta như con lợn đang định húc cải nhà mình.

 

Đối với anh ta có thể nói là đầy địch ý.

 

Xông tới, tách hai người ra.

 

Giật lấy túi trong tay anh, “Đi thôi.”

 

Mộc Nam Khê cười gượng nhìn Cố Tây Châu, “Mộc đại ca đến đón tôi rồi, Cố... Tây Châu, tạm biệt.”

 

“Tạm biệt.” Cố Tây Châu.

 

Mộc Nam Khê quay người, lại bị Cố Tây Châu gọi lại.

 

“Này, cô về nhớ chuẩn bị nhiều vật tư một chút, nhất là đồ ăn thức uống, càng nhiều càng tốt.”

 

Mộc Nam Khê gật đầu, “Vâng.”

 

Người đến đón Cố Tây Châu cũng tới.

 

Cố Tây Châu nói với cô một tiếng, “Bảo trọng.”

 

Hai người mỗi người một hướng.

 

Cô về đến nơi, Chu Minh lập tức tìm đến, chất vấn cô, “Mấy hôm nay rốt cuộc cô đi đâu, tôi đã chuyển tiền cho cô rồi, vậy mà công ty lại không cho tôi vào.”

 

Mộc Nam Khê bật cười.

 

Là cô và chú hai đã ước định với nhau, trong vòng một tháng, không được tiết lộ việc cô đã chuyển nhượng cổ phần làm điều kiện tiên quyết, nếu không hợp đồng sẽ vô hiệu.

 

Trong thời gian hợp đồng, Chu Minh không thể nào biết được.

 

Tập đoàn Mộc Thị càng không thể để người như hắn vào, hội đồng quản trị càng không thể để hắn nhúng tay vào. Chu Minh đưa tiền cho cô, chẳng qua là vì một trăm triệu có thể mua được mười lăm phần trăm cổ phần của Mộc Thị, sợ cô đổi ý.

 

Mới ký hợp đồng, chưa công chứng, Mộc Nam Khê đã xuất ngoại.

 

“Tại sao.”

 

“Vì năng lực của anh không đủ!”

 

“Muốn đứng vững trong hội đồng quản trị, số cổ phần nắm giữ không được ít hơn hai mươi phần trăm.” Chuyện này là do hội đồng quản trị trước đây quyết định, nên cô cũng không tính là nói dối.

 

Chu Minh hỏi cô: “Vậy cô muốn thế nào.”

 

“Thế nào à, anh chỉ có thể mua thêm năm phần trăm cổ phần, nếu không, anh không vào được hội đồng quản trị, mỗi năm chỉ có thể nhận cổ tức từ tôi.”

 

Cô là người nắm giữ nhiều cổ phần nhất trong số các cổ đông.

 

Chỉ cần Chu Minh không ngốc, sẽ không bỏ gần tìm xa.

 

Tất nhiên, hiện giờ là chú hai của cô nắm giữ.

 

Đến tận thế, đừng nói cổ tức, có mà chia ma.

 

Mộc Nam Thanh sốt ruột.

 

Đứng bên cạnh giúp đỡ nói chuyện, “Chị, chị giúp Chu Minh ca ca đi!”

 

Mộc Nam Khê muốn cười.

 

Có tiền mà không lấy là đồ ngốc.

 

Cô ra ngoài lâu như vậy, chính là để cho họ sốt ruột.

 

Thấy Mộc Nam Thanh lên tiếng, cố ý tức giận nói: “Chị à, tôi không phải chị của cô, nếu cô thực sự coi tôi là chị, thì cô đã không đi quyến rũ vị hôn phu của chị mình, ngay cả lễ nghĩa liêm sỉ cũng không có.”

 

Mộc Nam Thanh biết bọn họ căn bản không phải chị em ruột, tự nhiên sẽ không buông tay.

 

Tại sao chứ, Mộc Nam Khê cái gì cũng là tốt nhất.

 

Ngay cả vị hôn phu ưu tú như vậy, cũng là của cô ta.

 

Lễ nghĩa liêm sỉ, đó là thứ gì.

 

Thứ cô ta muốn, vĩnh viễn là tất cả của Mộc Nam Khê.

 

May mà cái đồ ngốc này, đến bây giờ vẫn không biết, đứa em gái tốt của cô ta đã chết từ khi mới sinh.

 

Cô ta chết rồi.

 

Ha ha ha ha...

 

Chỉ cần có thể cầm được Mộc Thị, thì cái phú quý ngút trời kia chẳng phải đều là của cô ta sao.

 

“Chị, sao chị có thể nói em như vậy, em và Chu Minh ca ca trong sạch, thật sự không có gì cả.”

 

“Không tin, chị có thể hỏi Chu Minh ca ca!”

 

Mộc Nam Khê mới về, không muốn nhìn thấy hai người họ.

 

Càng nhìn họ thêm một lần, cô càng hận không thể đâm cho một nhát.

 

Cô ta thấy Mộc Nam Khê mang ánh mắt hận thù, theo bản năng lùi lại vài bước.

 

Nhưng nghĩ lại, cô ta không thể nào biết được chuyện của cô ta và Chu Minh ca ca, cho dù đoán được, cô ta cứ không nhận, cô ta làm gì được mình.

 

Hiện tại Chu Minh đã có được mười lăm phần trăm cổ phần của Mộc Thị.

 

Cô ta còn có mười phần trăm mà ba còn sống đã hứa với cô ta.

 

Nghĩ đến đây, cô ta ngẩng đầu nhìn Mộc Nam Khê.

 

“Chị, dù chị có tin hay không, em và Chu Minh ca ca đều trong sạch, ba lúc còn sống nói, chỉ cần em kết hôn, em sẽ nhận được mười phần trăm cổ phần của công ty.”

 

Mộc Nam Khê cười lạnh, “Đừng nhắc đến ba, cô không xứng, muốn mười phần trăm đó, được thôi, đi lấy giấy đăng ký kết hôn, đặt trước mặt tôi!”

 

Nói xong cô quay người, định lên lầu.

 

Mộc Nam Thanh và Chu Minh nhìn nhau.

 

Năm đó khi Mộc lão gia tử còn sống, chuyện thừa kế cổ phần, cũng chỉ là hứa hẹn bằng miệng.

 

Nếu không phải ông ấy phát hiện sớm cô ta không phải là tiểu thư Mộc gia thật sự, ông ấy cũng sẽ không chết.

 

Bây giờ lão già chết tiệt đó đã đi rồi, Mộc Nam Khê không gật đầu, cô ta đừng hòng lấy được một xu của Mộc Thị.

 

Thứ cô ta muốn không phải mười phần trăm đó, mà là toàn bộ Mộc Thị.

 

Mộc Nam Thanh thấy Mộc Nam Khê tức giận, kéo cô lại, “Chị, chị đừng đùa, em và Chu Minh ca ca trong sạch, không tin chị hỏi anh ấy.”

 

Nói rồi, cô ta kéo Chu Minh đang đứng bên cạnh, “Chu Minh ca ca, anh là anh rể tương lai của em, mau nói gì đi!”

 

Mộc Nam Khê dừng bước, quay đầu nhìn hai người.

 

Cuối cùng ánh mắt dừng lại trên mặt Chu Minh, “Chu Minh, anh chết tâm đi! Tôi sẽ không gả cho anh đâu.”

 

“Muốn vào hội đồng quản trị Mộc Thị thì được, một tỷ đổi lấy mười phần trăm cổ phần của tôi, tiền đến tay tôi sẽ ký ngay.”

 

Mộc Thị vừa ký hợp đồng trăm tỷ, giá cổ phiếu lập tức tăng vọt vài lần.

 

Nhưng cô biết, một tỷ, nhà họ Chu không phải không lấy ra được.

 

Nhưng Chu Minh không lấy ra được.

 

Với sự hiểu biết của cô về Chu Minh, biết cô không gả, hắn nhất định sẽ nghĩ đủ mọi cách để có được cổ phần của cô.

 

Nhưng hắn cũng không ngốc.

 

Lần trước mười lăm phần trăm mới thu một trăm triệu, lần này ít hơn năm phần trăm, mà lại tăng gấp mười lần, không thể nào.

 

Chu Minh lập tức từ chối.

 

“Không được, lần trước mười lăm phần trăm, cô mới thu một trăm triệu, lần này ít hơn năm phần trăm, mà cô lại tăng gấp mười, không thể nào.”

 

Mộc Nam Khê nhún vai, ╮(╯_╰)╭.

 

“Đi thong thả, không tiễn.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi