Chương 33: Nói thật với Đặng Giang
Cơn sóng gió này nhanh chóng qua đi. Hôm sau, toàn bộ vật tư trong hành lang đã được dọn sạch, Trình Di cũng không biết họ làm thế nào. Dù sao thì chuyện đó cũng chẳng liên quan đến cô nữa.
Gia đình Đặng Giang ba người cũng từ Nam Thành trở về. Họ đã giúp bố mẹ Chung Mỹ Linh chuyển đến căn cứ Vân Vụ Sơn, và cũng tận mắt chứng kiến cảnh sinh hoạt ở căn cứ.
Đặng Giang không khỏi cảm thán rằng nhà mình đúng là gặp may, được chị họ chịu thu nhận cả nhà, dù phải ngủ ở ban công cũng tốt hơn nhiều so với ở căn cứ.
Có sự so sánh như vậy, cả nhà Đặng Giang đều vô cùng biết ơn nhà Trình Di. Tuy nhiên, những suy nghĩ này Trình Di cũng không biết.
Còn năm ngày nữa là đến ngày quốc gia công bố thiên tai. Khoảng thời gian này trời luôn u ám, như thể mưa lớn bất thường sắp đổ xuống bất cứ lúc nào.
Mọi người, ngoại trừ những ai còn phải mua thêm đồ dự trữ, đều không ra ngoài nữa.
Gia đình Trình Di cũng không ra ngoài, tất cả ở nhà; ai muốn xem TV thì xem TV, ai muốn chơi điện thoại thì chơi điện thoại.
Trình Trác học trong phòng riêng. Đặng Tử Hàm học online ở ban công, trong không gian nhỏ của bố mẹ cậu, hai đứa không làm ảnh hưởng nhau.
Chỉ khi làm bài tập hoặc đi ngủ, chúng mới sang phòng Trình Trác.
Lúc này, Trình Di đang xem TV ở phòng khách.
Trên TV, quốc gia kêu gọi mọi người phải chuyển hết vật tư từ tầng 6 trở xuống, cứu được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu.
Nhìn cảnh này, Trình Di mới nhớ ra chiếc xe chạy xăng cũ của mình vẫn chưa thu vào không gian. Cô bèn kiếm cớ ra ngoài, định lái xe đến chỗ không có camera giám sát rồi thu xe vào.
Vừa ngồi vào xe, Trình Di liền nhận được điện thoại của Lưu Lợi. Cả hai đã gần một tháng không liên lạc. Nhận được điện thoại của bà ta, Trình Di khá bất ngờ.
- Trình Di, đồ dự trữ của cô chuẩn bị thế nào rồi? - Giọng Lưu Lợi ở đầu dây hỏi.
- Ừm, tôi đã chuẩn bị xong hết rồi. - Trình Di trả lời.
- Hôm nay tôi đến chỗ cô tìm, nhưng thấy cô không ở đó nữa. - Lưu Lợi hỏi.
- Vâng, không ở đó nữa. Ông chủ nhà không cho ở, nên chúng tôi đành phải chuyển đi. - Trình Di nói với Lưu Lợi.
- Sao cô không nói với tôi? Nhà tôi ở khu Hải Tân còn một căn hộ, cô có thể đến đó mà ở. - Lưu Lợi nói.
- Ồ, không cần đâu, chúng tôi đã chuyển về quê cũ. - Trình Di chắc chắn sẽ không nói thật với Lưu Lợi.
- A, quê cô hình như ở Nam Thành phải không? Sao lại chạy về đó thế? - Lưu Lợi có hơi sốt ruột, lúc này bà ta vẫn chưa quên nhiệm vụ của mình.
- Ở đó có người thân, mọi người có thể giúp đỡ lẫn nhau. - Trình Di kiên nhẫn giải thích với Lưu Lợi.
- #%¥**&#&#**#... - Lưu Lợi vẫn còn lải nhải bên kia điện thoại.
- Tôi còn có chút việc, sau này liên lạc sau nhé. - Trình Di không đợi Lưu Lợi nói thêm gì liền cúp máy.
Trình Di nghĩ một lát, lại gọi cho Trình Trác, dặn nó chú ý không được để lộ địa chỉ hiện tại cho Bạch Thụy, cứ nói với Bạch Thụy là cả nhà đã chuyển về quê Nam Thành.
Nghe thấy giọng Trình Trác ở đầu dây bảo “vâng”, Trình Di mới thực sự yên tâm.
Thiên tai sắp đến, nếu còn phải đề phòng lũ gián điệp như nhà Bạch Thụy thì quá mệt mỏi. Cắt đứt liên lạc hoàn toàn là xong.
Trình Di thu xe xong thì về nhà.
Gần đây đúng là nhiều chuyện, Trình Di quên mất hỏi Đặng Giang xem trong tay họ còn tiền không, vợ chồng họ cũng cần mua một ít đồ riêng.
Nghĩ vậy, Trình Di vào phòng gặp mẹ, cũng định hỏi ý kiến dì.
- Không cần đưa tiền cho họ nữa đâu. Lần này về, mẹ đã đưa toàn bộ lương hưu cho Đặng Giang rồi, tám vạn đấy. - Dì ngăn Trình Di lại, không cho cô đưa thêm tiền cho Đặng Giang.
Trình Di suy nghĩ một chút, thấy vẫn nên nói chuyện với Đặng Giang, vì dù sao người ta đưa hai mươi vạn vào tay mình, mình chẳng nói năng gì thì cũng không ổn.
Cuối cùng, Trình Di gọi Đặng Giang vào phòng Trình Trác, định nói thẳng với anh ta về tình hình dự trữ và thiên tai. Đúng lúc Trình Trác và Đặng Tử Hàm xuống sân chơi bóng bàn, trong phòng không có ai.
- Đặng Giang, hôm trước tôi nhận hai mươi vạn của cậu, tôi nói cho cậu biết đã tiêu thế nào. - Trình Di vừa đóng cửa đã nói với Đặng Giang.
- Chị ơi... chị không cần nói chuyện này đâu, em tin chị mà. - Đặng Giang giật mình, vội ngăn Trình Di nói tiếp.
- Cậu đừng vội. Hôm nay tôi không chỉ nói chuyện này, còn có chuyện khác về thiên tai cần nói với cậu. - Trình Di mặc kệ Đặng Giang ngăn cản, cứ nói thẳng.
- Đây là danh sách đồ dự trữ tôi đã tích trữ. - Trình Di lấy ra một tờ giấy, viết một phần nhỏ số hàng cô đã tích trữ, phần lớn đều không viết ra.
- Những gì tôi sắp nói, cậu biết là được, đừng loan truyền rộng rãi.
- Năm đầu tiên của thiên tai là lũ lụt, quốc gia đã công bố rồi.
- Nhưng từ năm thứ hai sẽ xuất hiện thời tiết cực lạnh và cực nóng. Cực lạnh có thể xuống tới âm 60 độ, chuyện này quốc gia chưa công bố. Chỗ chúng ta đang ở chắc chắn không ổn. Sau này chúng ta sẽ tìm cách chuyển đến căn cứ của quốc gia.
- Số hàng trên tờ giấy này không chỉ dùng cho năm nay mà còn cho vài năm sau nữa.
- Các vật tư khác tôi tạm thời không để vừa ở đây, tôi để ở chỗ khác rồi, cậu yên tâm, rất an toàn.
Trình Di không nói cho Đặng Giang biết nguồn tin của mình.
Đợi Đặng Giang tiêu hóa một lúc, Trình Di lại từ trong túi lấy ra ba vạn tiền mặt đã chuẩn bị sẵn, bảo Đặng Giang cần gì thì mấy ngày nay đi mua.
- Chị ơi, chị đừng đưa tiền cho em nữa. Hàng chị chuẩn bị, em vừa xem qua, chắc phải hơn một trăm vạn ấy chứ? - Đặng Giang liên tục từ chối.
- Cậu không cần dùng tiền, nhưng Chung Mỹ Linh lỡ cần thì sao? Cậu cứ cầm đi, hỏi cô ấy xem. - Trình Di kiên quyết.
- Vậy thôi, em hỏi cô ấy một chút. - Đặng Giang từ chối một hồi rồi mới nhận.
- Thực ra lần này về, trong thẻ em còn năm vạn, mẹ em cũng cho em tám vạn. Nhưng lần về Nam Thành, bọn em mua cho bố mẹ Chung Mỹ Linh khoảng tám vạn vật tư, lại để lại hai vạn tiền mặt. Giờ trong thẻ chỉ còn ba vạn. - Đặng Giang cũng kể cho Trình Di biết tiền của mình đã dùng thế nào.
- Ba vạn trong thẻ của cậu mấy ngày này cố gắng tiêu hết đi. Không tiêu hết thì rút ra. - Trình Di nhắc nhở Đặng Giang. Dù sao thiên tai đến rồi, chuyện gì sẽ xảy ra thì ai mà biết.
- Hôm qua Chung Mỹ Linh nói muốn đi mua ít hạt giống rau. Sau lũ lụt ở nhà cũng rảnh, có thể trồng rau. - Đặng Giang nói.
- Không có đất cũng trồng được sao? - Trình Di hỏi.
- Được ạ, dùng thùng thủy canh, trồng rau thủy canh. Trước đây ở tỉnh Phúc, rau chúng em ăn đều trồng kiểu đó. Chung Mỹ Linh biết làm. - Đặng Giang nói.
- Vậy tốt quá! Chúng ta mua nhiều hạt giống rau một chút. - Trình Di mừng quá, có rau thủy canh này, sau này rau tươi trong nhà cũng có thể giải thích được nguồn gốc.
- Vậy mai chúng ta đi mua. - Đặng Giang nói với Trình Di.
- Tôi cũng đi...
- Vâng...
