Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Thiên Tai: Chồng Cũ Mất Tích Mười Năm Bỗng Tặng Ta Không Gian > Chương 36

Chương 36

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 36 có bản audio.

Chương 36: Con trai của chú Bành

 

Chẳng mấy chốc, đã một tháng trôi qua kể từ ngày thiên tai ập đến. Nước lũ đã dâng ngập tầng một của khu chung cư.

 

Đáng mừng là, dù có mưa lũ, điện, nước, gas và mạng lưới trong khu vẫn hoạt động bình thường.

 

Trật tự trong nước ổn định, người dân đều bình tĩnh.

 

Các chương trình trên tivi rất phong phú, thậm chí những bộ phim VIP trước đây phải trả phí giờ đây cũng miễn phí hoàn toàn.

 

Những bộ phim và chương trình giải trí mà Trình Di từng tải về trước đó cũng chẳng cần dùng đến.

 

Trái ngược với sự bình yên của người dân trong nước, bên ngoài khắp nơi đều là hỗn loạn.

 

Dù là châu Phi, châu Âu hay châu Mỹ.

 

Bởi vì chính quyền bất lực, đâu đâu cũng là đập phá, cướp bóc, đốt phá. Thêm vào đó, các nước ấy không cấm súng, nên tỷ lệ tử vong cũng tăng vọt.

 

Những điều này không cần đến bản tin truyền hình. Trên TikTok có vô vàn video như vậy. Mỗi khi xem những thước phim ấy, người dân trong nước không khỏi cảm thán sự vĩ đại của Tổ quốc mình, và càng ngoan ngoãn ở nhà hơn.

 

Gia đình Trình Di cảm thấy cứ sống lây lất như thế này cũng hạnh phúc.

 

Cho đến một buổi chiều, khi Dục Dung và mọi người đang đánh mạt chược ở hành lang, họ thấy một chàng trai cao lớn bước ra từ thang máy.

 

Anh ta có khí chất đặc trưng của quân nhân: trang nghiêm và lạnh lùng, trầm tĩnh và nội liễm, mái tóc ngắn cùng khuôn mặt chữ điền đậm chất lính Tung Của, trông rất sạch sẽ và gọn gàng. Nhìn một cái, ai cũng đoán được đó là con trai của Sư đoàn trưởng Bành – Bành Bác đã về.

 

Bành Bác vừa về, bàn mạt chược chơi nốt ván này rồi cũng giải tán.

 

Cô Khương Cẩn mừng lắm, bà đã hơn một tháng không gặp con trai. Câu đầu tiên khi gặp mặt là: “Lại gầy rồi…”

 

Bành Bác không nhịn được cười: “Mẹ, lần nào gặp con mẹ cũng bảo con gầy.”

 

Hai người vừa nói vừa cười, cả nhà về nhà.

 

Gia đình Trình Di cũng về nhà.

 

Vừa bước vào cửa, Bành Bác nhìn căn nhà chất đầy vật tư, lòng đầy áy náy. Tháng trước anh không có thời gian làm gì cho cha mẹ.

 

“Con cứ làm việc con cần làm, cha mẹ tự lo được.” Sư đoàn trưởng Bành như đọc được suy nghĩ của con trai, chủ động lên tiếng răn dạy.

 

“Khoác lên mình bộ quân phục này, phải bỏ nhà nhỏ vì nhà lớn.”

 

“Nhưng cũng nhờ gia đình Trình Di ở bên cạnh. Hồi tích trữ vật tư, họ đã lái xe chở về rồi bê lên nhà mình. Chất cao như thế này cũng do hai cô gái ấy làm.” Cô Khương Cẩn kể với con trai.

 

“Đúng vậy, nhà đó rất tốt, giúp đỡ nhà mình không ít. Bây giờ không có rau, vài ngày họ lại mang rau tươi sang cho.” Sư đoàn trưởng Bành nói.

 

“Bây giờ họ vẫn còn rau tươi à?” Bành Bác hỏi.

 

“Có, trồng thủy canh. Bố mẹ đã xem qua, tiếc là không biết làm.” Cô Khương Cẩn khẳng định.

 

“Sắc mặt của bố mẹ trông khá tốt.” Bành Bác quan sát kỹ nét mặt cha mẹ. Dù không thể chăm sóc trực tiếp, nhưng thấy sức khỏe của họ, anh yên tâm.

 

“Ha ha, bây giờ cảm thấy mỗi ngày còn sung túc hơn trước, ngoại trừ không được xuống lầu dạo, mọi thứ khác đều tốt hơn.” Cô Khương Cẩn nói.

 

“Đúng thế, bây giờ ngày nào cũng có người đánh mạt chược với bà rồi.” Sư đoàn trưởng Bành trêu vợ.

 

“Thế ông không phải sao? Bây giờ ngày nào cũng có người cùng ông tập vài chiêu.” Hai người già trêu chọc nhau.

 

“Đều nhờ gia đình Trình Di mà chúng ta mới bớt buồn chán…” Cô Khương Cẩn nói.

 

Sư đoàn trưởng Bành cũng gật đầu: “Sau này nhà họ có việc gì, mình phải chủ động giúp đỡ. Hàng xóm giúp đỡ nhau, người này có thể kết giao sâu.”

 

“Ừ ừ…” Bành Bác hưởng ứng cha. Trong lòng rất biết ơn gia đình Trình Di. Tuy hôm nay mới gặp lần đầu, chưa nói câu nào, nhưng từ lời cha mẹ, anh biết Trình Di và mọi người đã giúp đỡ cha mẹ nhiều thế nào. Trong lòng không chỉ biết ơn, mà còn yên tâm hơn.

 

“Để mẹ nấu cho con trai món ngon, gầy thế này rồi. Sáng nay Trình Di vừa mang rau sang, bây giờ rau còn quý hơn thịt.” Cô Khương Cẩn vừa nói vừa vào bếp.

 

Hai cha con ngồi xuống cùng nhau trò chuyện.

 

“Hôm nay về có việc gì không?” Sư đoàn trưởng Bành hỏi con trai.

 

“Không có gì đặc biệt. Bây giờ không bận lắm, về thăm bố mẹ.”

 

“Không có việc gì là tốt. Bên ngoài không yên, phòng tuyến của chúng ta phải canh gác trọng điểm.” Sư đoàn trưởng Bành tuy ở nhà nhưng vẫn lo lắng cho đất nước.

 

“Biên phòng do Bộ Quốc phòng phụ trách. Bây giờ đơn vị của con chuyên trách bảo đảm an toàn cho người dân thành phố Dung.”

 

“Con vừa nhận được tin, đợt thiên tai này dự kiến kéo dài rất lâu…” Bành Bác chuyển chủ đề.

 

“Sau lũ lụt sẽ là rét cực hạn, sau rét cực hạn là nóng cực hạn. Tiếp theo còn có động đất. Có thể kéo dài khoảng mười năm.”

 

Bành Bác chậm rãi nói với cha.

 

“Nhà nước có sắp xếp gì không?” Sư đoàn trưởng Bành hỏi.

 

“Có xây dựng căn cứ ngầm để chống rét và nóng cực hạn. Đã xây xong, nhưng hiện tại lũ lụt chưa thể đưa vào sử dụng.” Bành Bác nói.

 

“Có chuẩn bị là tốt. Dù khó khăn thế nào, mọi người đoàn kết một lòng, ắt sẽ vượt qua.” Sư đoàn trưởng Bành yên tâm.

 

“Dân số quá đông, đáp ứng nhu cầu toàn dân vẫn còn khó khăn.”

 

“Muốn vào căn cứ phải trả bằng lao động hoặc tiền bạc.” Bành Bác cũng bất lực nói với cha.

 

“Lao động và tiền bạc? Vậy người già yếu, không có tiền thì sao? Lẽ nào bỏ mặc?” Sư đoàn trưởng Bành nổi giận.

 

“Cũng không phải. Trường hợp này sẽ có chuyên gia đánh giá, theo một bộ tiêu chuẩn.”

 

“Tiền tệ bây giờ không còn dùng được nữa. Sắp tới sẽ áp dụng chế độ tích điểm trên toàn quốc. Muốn vào căn cứ phải dùng điểm để đổi tiền thuê nhà và ăn uống.”

 

“Không phải ai có tiền bây giờ cũng có thể dùng tiền vào căn cứ. Muốn vào, hoặc phải trả bằng lao động, hoặc phải trả bằng vật tư.” Bành Bác kiên nhẫn giải thích cho cha.

 

“Vật tư là gì?” Sư đoàn trưởng Bành hỏi.

 

“Chủ yếu là kim loại quý, như vàng, bạc, đồng, bạch kim…” Bành Bác nói.

 

“Mấy thứ đó chắc mọi người có cũng không nhiều. Chỉ còn cách dùng lao động đổi thôi. Vậy chế độ tích điểm khi nào bắt đầu thực hiện?” Sư đoàn trưởng Bành hỏi.

 

“Bây giờ cấp trên đã bắt đầu thực hiện rồi, chỉ là chưa công bố ra ngoài.”

 

“Cấp trên cần tuyển một số người. Người được tuyển sẽ nhận lương bằng điểm, điểm cũng có thể đổi vật tư.”

 

“Bố, bố đã về hưu từ chức sư đoàn trưởng, có thể trực tiếp vào căn cứ, có tiêu chuẩn nhà ở nhất định. Mẹ có thể ở cùng bố.” Bành Bác nói.

 

“Những thông tin này cần giữ bí mật không? Có thể nói cho người khác không?” Sư đoàn trưởng Bành hỏi.

 

“Không cần bí mật. Bây giờ đang cần tuyển người.”

 

“Vậy chúng ta đi nói với nhà Trình Di bên cạnh, để họ chuẩn bị sớm.” Sư đoàn trưởng Bành không kiềm chế được, đứng dậy đi về phía cửa.

 

Hơn một tháng sống cạnh nhau, Sư đoàn trưởng Bành rất quý gia đình Trình Di. Họ lạc quan, tích cực, đoàn kết, tốt bụng…

 

Cốc cốc cốc, Sư đoàn trưởng Bành gõ cửa nhà Trình Di.

 

Trình Di tuy ngạc nhiên trước sự đến thăm của Sư đoàn trưởng Bành, nhưng vẫn nhanh chóng mời hai cha con vào nhà.

 

Sư đoàn trưởng Bành tóm tắt những điểm chính trong cuộc trò chuyện vừa rồi cho gia đình Trình Di nghe.

 

Ngoại trừ Chung Mỹ Linh tỏ ra khá ngạc nhiên, những người khác trong nhà Trình Di dường như đã biết trước.

 

Trình Di hỏi chi tiết về điều kiện vào căn cứ, nhưng Bành Bác nói hiện tại chưa có tiêu chuẩn.

 

Trình Di và mọi người lại hỏi thêm về tiêu chuẩn tuyển người, địa điểm làm việc và những thông tin cơ bản.

 

Bành Bác đều giải đáp từng câu, khuyên Trình Di nên tự đến trung tâm hành chính thành phố để tư vấn, mang theo chứng minh thư và bằng cấp. Nên đi sớm để giành một vị trí, vì khi vào căn cứ sẽ được ưu tiên.

 

Bành Bác để lại địa chỉ và số điện thoại của trung tâm hành chính, bảo Trình Di nếu đi có thể gọi cho anh. Rồi anh ra về trong tiếng cảm ơn của gia đình Trình Di.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn