Chương 50: Chu Doanh Lôi – Sinh ra đã là đồ xấu xa
Sau bữa ăn, cả nhà họ Tư kéo nhau đến trung tâm huấn luyện.
Bất ngờ thay, hôm nay trong trung tâm còn có thêm hai người nữa.
Một là Chu Dương Thu – hôm qua tận mắt thấy trong lòng Tư Hạo xuất hiện thêm một cái thùng rác. Cậu ta cực kỳ tò mò về chuyện này, biết Tư Hạo đang tập ở trung tâm huấn luyện đội bảo vệ, cậu ta đắn đo một lát rồi quyết định đến xem cho rõ. Vậy nên trời chưa sáng cậu ta đã nôn nóng kéo tới.
Người còn lại là một người phụ nữ có ngoại hình kiều diễm.
Vừa nhìn thấy cô ta, nụ cười trên mặt Tư Hạc Dao lập tức biến mất, tâm trạng vui vẻ ban đầu cũng bị phá hủy hoàn toàn.
Tư Điềm Điềm nhạy bén nhận ra áp lực từ người anh họ thứ hai, vô thức nhìn theo hướng mắt anh ấy.
[Ô hô, chẳng lẽ đây là Chu Doanh Lôi – người được Tư Yên Nhi sắp xếp đến tiếp cận Hoắc Uyên, để ly gián tình cảm của anh hai và Hoắc Uyên sao?]
Tiểu Ngốc hưng phấn lên tiếng: [Hahaha, đúng là cô ta rồi. Ký chủ, Chu Doanh Lôi này có nhiều dưa lắm, ký chủ muốn nghe không?]
[Có có có.]
Tư Điềm Điềm mặt mày hớn hở gật đầu liên hồi, từ trong túi móc ra một nắm hạt dưa, chuẩn bị sẵn sàng để ăn dưa.
Mấy người nhà họ Tư đang tập khởi động cũng vểnh tai lên, ăn ý không tản ra, vây quanh Tư Điềm Điềm chờ ăn dưa chung.
Tiểu Ngốc: [Chu Doanh Lôi này là cháu gái của ông cụ Chu nhà bên cạnh. Hồi trẻ ông ấy phong lưu trăng hoa, có một đứa con riêng bên ngoài, và cô ta là con gái của đứa con riêng đó. Năm đó, thằng con riêng được ông cụ Chu vô cùng sủng ái, suýt nữa khiến ông cụ phế bỏ đứa con thừa kế hợp pháp – con trai chính thất, để cho thằng con riêng lên nắm quyền nhà họ Chu.
Nhưng thằng con riêng đó xui xẻo, trước khi được ông cụ Chu đón về nhà họ Chu thì gặp tai nạn xe, hai vợ chồng chết cả, chỉ còn lại đứa con gái là Chu Doanh Lôi. Ông cụ Chu yêu ai yêu cả đường đi, liền đón đứa cháu gái này về nhà họ Chu.
Thế nhưng bà cụ Chu lại hận thấu xương thằng con riêng đó, cũng chẳng ưa gì đứa con gái của nó, ra sức ngầm ngầm chèn ép, ngược đãi Chu Doanh Lôi.]
Tư Điềm Điềm: [Ồ, thì ra người đáng hận cũng có nỗi khổ đáng thương.]
Tiểu Ngốc: [Ký chủ đừng mềm lòng. Chu Doanh Lôi này cũng chẳng phải loại vừa. Từ nhỏ bà cụ Chu bắt nạt cô ta, cô ta liền bắt nạt lại đứa cháu trai chính thất là Chu Dương Thu, còn giả vờ đáng thương dùng mưu kế để giành sự sủng ái của ông cụ Chu.
Lớn lên, cô ta càng dựa vào nhan sắc của mình để dạo chơi giữa đám công tử nhà giàu ở Ngọa Long Loan, đặc biệt thích quyến rũ mấy cậu ấm hiền lành, tốt tính. Lừa tiền lừa tình không nói, còn thích chơi trò tẩy não, kéo theo không ít thanh niên tài giỏi, chí tiến thủ sa đọa thành bọn ăn chơi trác táng.
Sau này cô ta sợ bị giới hào môn phát hiện, nhà họ Chu không gánh nổi hậu quả, nên chuyển địa bàn săn mồi ra bên ngoài. Nam sinh viên đại học trong trẻo, thanh niên công sở ưu tú, thậm chí đàn ông có vợ, cô ta đều thích. Chơi chán rồi thì nhẫn tâm đá văng, khiến bao gia đình tan nát, vợ lìa chồng xa.
Đáng hận nhất là có một người đàn ông bị cô ta chơi cho phát điên, nghĩ rằng vợ mình đã ép buộc người yêu đích thực của anh ta đi, nên trút hết giận dữ lên vợ, thậm chí cầm dao tự tay mổ bụng người vợ đang mang thai năm tháng, gây ra vụ án giết vợ lấy con vô cùng nghiêm trọng.
Đáng tiếc nhà họ Chu giàu có thế lực lớn, lại thêm không phải Chu Doanh Lôi trực tiếp động thủ, nên cô ta vẫn ung dung ngoài vòng pháp luật, thoải mái đùa giỡn đàn ông. Tóm lại, cô ta sinh ra đã là đồ xấu xa.
Vậy nên cô ta mới hợp cạ với Tư Yên Nhi. Theo lời Tư Yên Nhi, cô ta cố tình tiếp cận Hoắc Uyên, thực ra cô ta đã nhắm miếng mồi Hoắc Uyên từ lâu rồi.]
Mọi người nhà họ Tư đồng loạt nhíu mày, không ngờ người phụ nữ này lại bẩn thỉu đến vậy. Tư Hạc Dao càng mặt mày khó coi, trực tiếp bước tới đứng bên cạnh Hoắc Uyên, ánh mắt lạnh lùng quét về phía Chu Doanh Lôi đang quấn lấy Hoắc Uyên.
“Cô tránh xa anh ấy ra một chút.”
Chu Doanh Lôi sững lại, sau đó giơ tay vuốt nhẹ mái tóc xoăn dài quyến rũ trên vai, môi đỏ khẽ nhếch lên cười duyên.
“Nhị thiếu gia nhà họ Tư có ý gì thế? Tôi chỉ đang thỉnh giáo đội trưởng Hoắc về phương pháp rèn luyện thôi, hình như chẳng liên quan gì đến anh cả.”
Ông cụ Chu và ông cụ Tư vốn đã không ưa nhau từ thời trẻ, vừa là tình địch vừa cạnh tranh khốc liệt trên thương trường. Chu Doanh Lôi dưới sự giáo dục của ông cụ Chu đương nhiên chẳng có thiện cảm hay kính nể gì với nhà họ Tư.
Sắc mặt Tư Hạc Dao tối sầm lại: “Đương nhiên có liên quan. Cô chơi bời bên ngoài, trên người toàn vi khuẩn bẩn thỉu, tôi sợ cô lây cho Hoắc Uyên.”
Lời này ám chỉ quá rõ ràng, nụ cười trên gương mặt xinh đẹp của Chu Doanh Lôi tắt phụt. Cô ta liếc mắt nhìn những người nhà họ Tư có mặt, đáy mắt lóe lên tia ác ý, rồi cất giọng giận dữ pha chút chua ngoa:
“Nhị thiếu gia đừng có vu khống tôi không bằng chứng. Tôi thấy anh chỉ là không chịu nổi cảnh tôi đến gần Hoắc Uyên thôi. Nhưng mà, tình cảm của anh có thể phơi bày ra ánh sáng được sao?
Thân là ngôi sao lớn, lại là nhị thiếu gia nhà họ Tư, cả hai thân phận này đều không cho phép anh và Hoắc Uyên ở bên nhau. Chi bằng anh rộng lượng một chút, trả lại tự do cho Hoắc Uyên. Tôi và Hoắc Uyên mới có thể nắm tay nhau công khai chính đáng.”
“Rẹt——”
Đám đội bảo vệ và Chu Dương Thu đang vểnh tai nghe lén há hốc mồm kinh ngạc, suýt rớt cằm.
Cô ta nói gì cơ?
Nhị thiếu gia nhà họ Tư và Hoắc Uyên là một cặp?
Mẹ ơi, nhị thiếu gia thích đàn ông!
Đội trưởng Hoắc của họ cũng thích đàn ông!!!
Tin này chấn động quá, đến nỗi từng người đứng im không dám động, chỉ có vài đội viên nhanh trí và thân với Hoắc Uyên lo lắng đưa mắt nhìn về phía nhà họ Tư. Nhưng lạ thay, người nhà họ Tư rất bình thản, chẳng hề ngạc nhiên.
Tư Điềm Điềm càng sáng mắt, nhét hạt dưa vào túi chạy tới.
[Ô hô, con đàn bà này gan thật, dám vạch mặt đụng thẳng vào anh hai. Hoắc Uyên với cặp lông mày rậm mắt to đẹp trai này đúng là hồng nhan họa thủy. Hehe, đánh nhau đi, đánh nhau đi.]
Dung Tú vừa lén đến, trốn trong góc định quan sát nhà họ Tư giúp anh họ:...
Nghe không rõ, phải nghe thêm.
[Trời ơi, muốn vạch trần chuyện của anh hai và Hoắc Uyên để nhà họ Tư trừng phạt họ ấy hả, chuyện đó không thể nào đâu. Chu Doanh Lôi tính toán sai mất rồi. Nhà họ Tư chúng ta là một gia đình thông tình đạt lý biết bao, sáng nay đã thông qua chuyện hai người họ yêu đương rồi.]
[Tiểu Ngốc, Tiểu Ngốc, cậu gửi tin nhắn cho mấy nhà giàu ở Ngọa Long Loan từng bị Chu Doanh Lôi hại, nói rõ việc cô ta cố tình quyến rũ con trai họ sa đọa. Anh hai tôi không thèm đánh đàn bà, vậy thì chia sẻ cho đám người bị hại đến đánh đi. Chức năng này cậu có chứ?]
Tiểu Ngốc: [Hehe, ký chủ yên tâm, chỉ là gửi tin nhắn thôi, cực kỳ đơn giản. Tôi đảm bảo sẽ làm chuyện này thỏa đáng, đóng gói hết bằng chứng về hành vi của Chu Doanh Lôi gửi qua, họ không tin cũng không được.]
Chưa đầy một lát, bên ngoài trung tâm huấn luyện lần lượt xông vào một đám nam nữ tay cầm dao gậy, khí thế hung hăng nhưng ăn mặc vô cùng quý phái.
“Chu Doanh Lôi, con đàn bà chó má Chu Doanh Lôi đâu?”
Tư Điềm Điềm lập tức giơ tay, giọng trong trẻo vang khắp trung tâm: “Ở đây, Chu Doanh Lôi ở đây.”
Mấy bà vợ giàu xông đầu liền phát hiện mục tiêu, hùng hổ lao tới: “Con nhỏ chó má, xem bà đây không đánh chết mày. Mày cố tình quyến rũ con trai bà sa đọa, đó là đứa con trai duy nhất của bà——”
Những người khác cũng trợn mắt giận dữ, tố cáo tội ác của Chu Doanh Lôi, vẻ mặt nghiến răng nghiến lợi như muốn xé sống cô ta.
Đồng tử Chu Doanh Lôi kinh hãi mở to, mặt trắng bệch. Sao lại thế, sao chuyện lại vỡ lở rồi.
Cô ta đột nhiên nhìn về phía Tư Hạc Dao, chỉ có anh mới làm được chuyện này, cũng có động cơ nhắm vào cô ta.
Nhưng Tư Điềm Điềm đã nhanh hơn một bước, đứng chắn trước mặt anh họ thứ hai, cười híp mắt nhìn Chu Doanh Lôi nói: “Đừng tìm nhầm người, là tôi tố cáo cô đấy. Là tôi để các bác các cô bị hại biết chuyện xấu cô làm, đến đây chặn cô. Trừ hại cho dân là việc nên làm, không cần cảm ơn tôi đâu.”
