Chương 59: Cởi hay không cởi cái quần lót đó
Tư Điềm Điềm mang tin tức về kể cho ba người kia nghe, ai nấy cũng rùng mình.
Những con dao ngọt ngào này quả thực quá nguy hiểm, khiến bốn người càng thêm nóng lòng muốn thoát khỏi tòa chung cư này.
“Quỷ trang điểm nói đường vào kho hàng bên ngoài nằm dưới kho của tiệm tạp hóa, vậy chúng ta cần lấy chìa khóa. Chìa khóa chắc ở trên người quỷ chủ tiệm tạp hóa. Các anh có thấy nó không?”
Hoắc Uyên và Tư Hạc Dao ngượng ngùng lắc đầu. “Không thấy, bọn anh đi tìm ngay đây.”
Dung Tú đang đứng trong góc, mắt cụp xuống, khẽ ngẩng đầu, giọng lạnh nhạt: “Khỏi tìm, tôi biết nó ở đâu.”
“Ở đâu?” Tư Điềm Điềm kích động nhìn sang.
Dung Tú như bị ánh mắt cô làm bỏng, hơi không tự nhiên mà quay mặt đi, cổ họng khẽ động: “Ở chỗ Lâm Tiểu Nữu.”
“Cái con nhỏ tình nhân của Vương Nhị Ma Tử ấy hả?”
“Ừ.”
“Đúng là thế giới nhỏ thật.”
Tư Điềm Điềm cảm thán, vòng đi vòng lại vẫn về con nhỏ Lâm Tiểu Nữu này.
Tiểu Ngốc hăng hái hóa thân thành quả dưa hấu chuyên ăn dưa.
[Ký chủ, con Lâm Tiểu Nữu này cũng là một con bạch tuộc, trình độ còn cao hơn quỷ trang điểm đậm. Nó không chỉ đơn giản là tình nhân của Vương Nhị Ma Tử và quỷ chủ tiệm tạp hóa đâu. Ao cá của nó bao gồm gần hai phần ba số quỷ nam cư dân trong tòa nhà 444. Quỷ trang điểm đậm có ba người tình cũng đã đầu quân dưới làn váy trắng của nó. Quan trọng là nó không bị lật tẩy, mỗi con quỷ nam đều nghĩ nó là một đóa hoa trắng tinh khiết, còn chuyện nó với quỷ khác có gì đó thì đều do quỷ khác ép nó.]
Mắt Tư Điềm Điềm sáng long lanh: [Con Lâm Tiểu Nữu này lợi hại thật đấy. Bây giờ quỷ nữ đã lăng nhăng lên thì còn gì cho quỷ nam nữa. Nói mới nhớ, từ khi vào game quái dị, bọn mình gặp toàn quỷ nữ lăng nhăng thôi…]
Một người một hệ thống vui vẻ nói chuyện, rồi mắt Tư Điềm Điềm láu lỉnh đảo một vòng, nghĩ ra một kế tuyệt hay để bắt quỷ chủ tiệm.
Thế là tin quỷ chủ tiệm tạp hóa làm nhục Lâm Tiểu Nữu lan truyền khắp tòa nhà 444, với tốc độ như gió lọt vào tai mọi cư dân.
Mười lăm phút sau, trước cửa phòng Lâm Tiểu Nữu lần lượt kéo đến một đám quỷ nam đủ hình dạng, đập cửa ầm ầm.
Bên trong, quỷ chủ tiệm vừa kéo quần vừa chửi bới ra mở cửa, đối diện với một đám quỷ nam đầy nghi ngờ. Vừa thấy quỷ chủ tiệm còn chưa kéo quần lên xong, bọn chúng lập tức tin ngay, rồi nổi giận.
Đám quỷ nam: Hay lắm, đồn quả không sai. Bông hoa mềm mại mà bọn tao còn chưa nỡ động vào đã bị thằng già này làm nhục, mày còn dám ra vẻ với bọn tao? Thật là chú có thể nhịn, dì không thể nhịn.
Quỷ chủ tiệm thì ỷ có kẻ chống lưng, chẳng coi bọn chúng ra gì. Hai bên vừa đối mắt, nó càng nghênh ngang, hếch mũi lên trời, xả một tràng khinh bỉ vào đám quỷ nam phá hỏng chuyện tốt của nó. Thế là đám quỷ nam nổi máu, từ chửi nhau đến đánh nhau thuận lý thành chương.
Chẳng mấy chốc, quỷ chủ tiệm bị đánh hội đồng sưng mặt mũi. Có lẽ vì quy tắc của bản sao này, nên đám quỷ nam chỉ đánh chứ không nuốt chửng quỷ chủ tiệm.
Hoắc Uyên thì lợi dụng lúc đám quỷ nam tản đi, ra nhặt xác, lôi con quỷ chủ tiệm đã bị đánh ngất về.
Thấy hắn thành công, Tư Hạc Dao quay người giơ ngón cái với Tư Điềm Điềm: “Em họ nhỏ, kế này của em hay thật đấy, đỡ cho bọn anh phải tự ra tay.”
Tư Điềm Điềm khẽ cười, khiêm tốn: “Đâu có đâu có, chỉ là góp ý kiến bình thường thôi. Chúng ta tìm chìa khóa trước đi, thời gian không còn nhiều, đã 4 giờ chiều rồi.”
“Được.”
Hoắc Uyên đặt quỷ chủ tiệm xuống, rồi lục lọi khắp người nó.
Tư Hạc Dao đứng bên cạnh sốt ruột, đôi mắt hoa đào nheo lại: “Sao rồi? Không tìm thấy chìa khóa à? Hay cởi đồ nó ra tìm.”
Nói xong, hắn không chờ được nữa, xắn tay áo lên tự làm.
Hoắc Uyên cũng vội vàng phụ giúp. Hai người lột quỷ chủ tiệm chỉ còn mỗi cái quần lót, mà vẫn không thấy chìa khóa đâu. Vậy chỗ còn lại chỉ có…
Bốn người đồng loạt nhìn xuống cái quần lót đó.
Tư Điềm Điềm rướn cổ, mắt dán chặt vào.
[Trời ạ, chẳng lẽ chìa khóa được giấu trong đó? Nó không sợ bị cấn sao? Lỡ đụng hỏng cục cưng thì tính sao? Hay là cấu tạo của quỷ khác người?]
Ba người đàn ông nghe xong khóe miệng giật giật.
Dung Tú vô thức bước lên phía trước, che tầm nhìn của Tư Điềm Điềm, nhưng bị cô chê che mất ánh sáng, tự mình xê dịch sang bên cạnh.
Vẻ mặt cô lộ rõ vẻ nghiêm túc nghiên cứu so sánh sự khác biệt giữa cơ thể quỷ và người, mắt mở to sáng rỡ.
Nhưng đây có phải là biểu hiện của một cô gái bình thường không?
Hoắc Uyên liếc Tư Hạc Dao một cái: Vậy cái quần lót này, cởi hay không cởi?
Tư Hạc Dao cũng bất lực, gương mặt yêu mị lộ vẻ bất đắc dĩ, nhất thời không biết làm sao.
Dung Tú nhìn hai người với ánh mắt chán ghét, rồi mím môi bước lên, túm cổ quỷ chủ tiệm nhấc bổng lên.
Không ngờ thân hình hắn mảnh khảnh mà sức lực lại khá lớn, nhấc bổng con quỷ chủ tiệm béo phệ một cách nhẹ nhàng, kiểu chân rời đất ấy, rồi hắn lắc lắc cánh tay lên xuống, giũ quỷ chủ tiệm mấy cái.
Mặt đất vang lên một tiếng leng keng giòn tan, một chiếc chìa khóa vàng óng rơi xuống.
Hoắc Uyên nở nụ cười, đúng là em họ có đầu óc thật. Hắn bước tới nhặt quần áo bên cạnh, rồi dùng quần áo bọc chìa khóa nhặt lên.
Dung Tú thì tiện tay ném quỷ chủ tiệm trở lại mặt đất.
Tư Điềm Điềm: [Ôi, tiếc thật, sự khác biệt giữa người và quỷ chỉ cách một cái quần lót, cái nghiên cứu quan sát vĩ đại này hôm nay e là không hoàn thành được rồi.]
“Các người làm gì thế?”
Một tiếng thét kinh ngạc vang lên.
Người đàn bà cay nghiệt, anh chàng cơ bắp và anh mắt híp rẽ vào góc liền thấy ba nam một nữ đang vây quanh một con quỷ béo tròn trụi chỉ còn mỗi cái quần lót, suýt thì rớt cằm vì sốc.
Không ngờ bốn đứa trẻ này nhìn người ngợm mà lại có sở thích như vậy?
Tư Điềm Điềm liếc nhẹ họ, thuận miệng nói: “Không có gì, chỉ muốn xem quỷ với người khác nhau chỗ nào thôi.”
Người đàn bà cay nghiệt mặt mày khó tả, nhìn cô với ánh mắt đầy khinh bỉ: “Một cô gái như cô mà nhìn một con quỷ đực, không biết ngượng à?”
Tư Điềm Điềm nheo mắt, quay đầu nhìn bà ta, nụ cười ngọt ngào trên mặt càng tươi hơn.
“Một cô gái như tôi chưa thấy việc đời, đúng là có hơi ngượng. Không như chị đây từng trải, chắc đã lột quần lót của không biết bao nhiêu người đàn ông rồi. Hay là để chị lột cái quần lót của con quỷ này luôn đi?”
Người đàn bà cay nghiệt lập tức cứng đờ, mắt đảo qua, có chút chột dạ quay mặt đi: “Cô, cô nói bậy gì thế? Tôi mới không lột quần đàn ông, càng không lột quần quỷ, lỡ nó ghi thù tôi thì sao? Tôi thấy cô gái nhỏ này lòng dạ đen tối, cố tình hãm hại tôi.”
Nói xong, như có hổ đuổi sau lưng, bà ta phóng đi mất hút.
