Chương 64: Làm thế nào để nâng cấp não
“Em họ, em đang làm gì thế?”
Tư Hạc Dao và Hoắc Uyên vừa bước vào từ ngoài đã thấy Tư Điềm Điềm đang ngồi xổm trong vườn, không biết đang bới móc cái gì. Cả hai lập tức đổi hướng đi về phía cô.
“Ồ, hoa Mê Hồn?”
Tư Điềm Điềm nghe tiếng ngẩng đầu lên nhìn hai người đang đến gần, khuôn mặt nhỏ nhắn nở nụ cười: “Vâng, chính là hoa Mê Hồn, phần thưởng từ game đấy. Anh hai, phần thưởng của hai anh thế nào?”
Nhắc đến chuyện này, Tư Hạc Dao liền phấn khích.
Khuôn mặt yêu kiều của anh rạng rỡ nụ cười, giọng nói tràn đầy niềm vui: “Đánh giá tổng hợp của anh là đạt, nhưng phần thưởng khá tốt, được 150 quỷ tệ và một cây phất trần E cấp.
Phất trần có thể dùng ba lần, hiệu quả là làm cho những con quỷ đang cuồng nộ tỉnh táo lại. Anh nghĩ nó rất phù hợp với mấy con quỷ mất trí vào ban đêm mà thằng Tư Hạo từng nói. Anh và Hoắc Uyên đã bàn luận, nếu dùng tốt, biết đâu còn có thể kết bạn với một con quỷ.”
Mắt Tư Điềm Điềm sáng lên, cô cũng thấy cây phất trần của anh hai rất tốt. Trong sách, đạo cụ có thể làm quỷ tỉnh táo như thế này rất hiếm, giá bán cũng cực kỳ cao.
Sau đó, cô chuyển ánh nhìn sang Hoắc Uyên.
Tư Hạc Dao cười kéo tay Hoắc Uyên, giơ bàn tay đang cầm kiếm gỗ đào lên: “Đánh giá tổng hợp của Hoắc Uyên là khá, được thưởng 250 quỷ tệ và thanh kiếm gỗ đào E cấp này, tốt hơn kiếm gỗ đào nhỏ E cấp một chút. Mỗi đòn gây 20 sát thương, số lần sử dụng chỉ 10 lần.”
Tư Điềm Điềm xoa mặt, nụ cười ngọt ngào: “Đều tốt cả. Anh hai nên mang theo người, không biết lúc nào lại bị kéo vào game quái dị đâu. Những đạo cụ game này mang theo là có thể dùng được ngay.”
“Yên tâm, bọn anh biết mà.”
Tư Hạc Dao bỏ tay xuống, đôi mắt nhìn gương mặt lem luốc bùn đất như râu mèo của Tư Điềm Điềm, khóe miệng không ngừng nhếch lên: “Em họ cần giúp gì không?”
Tư Điềm Điềm lập tức gật đầu, [Ai mà từ chối được lao động miễn phí chứ.]
“Có, giúp em lấy cái xẻng hay gì đó đi, em muốn trồng hoa Mê Hồn.”
“Được.” Tư Hạc Dao cười gật đầu, rồi đi về phía nhà kho.
Còn Hoắc Uyên thì đứng im tại chỗ, gương mặt cứng nhắc cố gắng kéo ra một nụ cười: “Tôi có thể giúp gì?”
“Giúp em dọn mấy chậu hoa ra đi.”
Tư Điềm Điềm chỉ vào dãy chậu hoa đủ loại hoa rực rỡ bên cạnh, nói: “Mấy cây này dù sao cũng sống không được bao lâu nữa, nhổ hết đi, đổ đất cũ ra, thay bằng đất trong bao tải của em.”
“Ừm.”
Hoắc Uyên trầm giọng đáp, sau đó không nói thêm lời nào, kẹp thanh kiếm gỗ đào vào thắt lưng, xắn tay áo lên rồi đi sang xử lý mấy chậu hoa.
“Cái chậu nhỏ nhất để em làm, trồng hoa Mê Hồn vào đó là vừa.”
Tư Điềm Điềm vừa nói vừa đi tới, không hề thương tiếc mấy bông hoa xinh đẹp, đặc biệt là bụi hồng dại nhỏ héo úa màu vàng nằm lạc lõng giữa những bông hoa khoe sắc trong vườn. Cô giơ tay nhổ bật gốc, vứt xuống đất.
Khi Tư Hạc Dao quay lại, chậu hoa nhỏ đã được dọn sạch, bụi hồng dại héo úa bị vứt bừa bãi trên đất, cánh hoa đã bị giẫm nát.
“Ai nhổ thế?”
Tư Điềm Điềm nhìn theo hướng anh, “Em nhổ đấy, sao thế? Nó có gì khác biệt không thể nhổ sao?”
Tư Hạc Dao biểu cảm hơi kỳ lạ, lại pha chút ý cười: “Không sao, nhổ được mà, dù sao cũng héo rồi, sống chẳng được bao lâu.”
Ba người đồng lòng, chẳng mấy chốc hoa Mê Hồn đã an cư trong chậu nhỏ, còn chậu lớn thì được đổ đầy đất màu vàng nâu – đất Vạn Vật Đều Sống Được.
Tiếc là trong nhà không có hạt giống rau củ quả gì thanh tao, nếu không thì giờ đã có thể trồng, để khi tận thế quái dị giáng xuống còn có cái mà ăn.
Làm xong việc, những người khác trong nhà họ Tư cũng lục tục dậy và đi xuống.
Nhìn thấy những thứ mới trên người Tư Hạc Dao và Hoắc Uyên, họ lập tức hiểu ra hai người này cũng đã vào game quái dị.
Tư Hạo chẳng thèm để ý đến cơn đau lưng mỏi gối, cái đầu uể oải bỗng dựng đứng lên, mặt mày hớn hở: “Anh hai, anh hai mau kể đi, phó bản của hai anh thế nào?”
Những người khác trong nhà họ Tư cũng tò mò nhìn sang.
Tư Hạc Dao tâm trạng tốt, tự mình kể lại.
Nghe xong, Tư Hạo ăn cơm cũng chẳng thấy ngon nữa: “Lần này phó bản còn phải dùng đến não à? Chỉ số võ lực có thể nâng lên qua rèn luyện, thế não thì nâng kiểu gì đây?”
Tư Điềm Điềm đứng bên cạnh cười thầm: [kufufufu... Đại ca vẫn còn chút tự biết mình, biết là não mình không tốt. Nhưng cũng đúng, cả nhà anh ấy học kém nhất, từ nhỏ đến lớn đều cố gắng học lén sau lưng người khác, muốn giả vờ làm ‘học thần’ kiểu ‘tôi không học mà vẫn dễ dàng đứng nhất’, nhưng não không chiều, thức đêm học đến thổ huyết mà điểm vẫn lẹt đẹt ở mức trung bình.
Trước đây còn có Tư Yên Nhi chưa bị lật tẩy, cũng thi không ra gì, với thằng Tư Gia không thích học làm đáy, nên anh ấy trông không đến nỗi tệ.
Nhưng giờ có em gái ruột học bá chưa bao giờ rớt khỏi vị trí thứ nhất về đây, thành tích của đại ca giờ là áp chót nhà rồi.
Còn Tư Gia tuy không thích học, thành tích kém, nhưng đó là do Tư Yên Nhi cố tình kéo xuống, chứ không phải não nó không thông minh. Nó có thể làm bá chủ trường thì chắc chắn có não. Vậy nên theo em thấy, não của đại ca tuyệt đối là chót nhà.]
Suốt nghĩ của cô vang lên rất to, mắt Tư Gia sáng lên, khóe miệng khẽ nhếch lên đầy đắc ý.
Tư Hạo không nhịn được, đưa mắt nhìn cô đầy oán trách.
Tư Điềm Điềm lập tức thẳng lưng, chỉnh đốn thái độ: “Đại ca, tuy não anh bẩm sinh không tốt, nhưng em nghĩ sau này vẫn có thể cứu vãn được, ví dụ như ăn nhiều óc chó, thực phẩm bổ não, óc lợn cũng được, lấy hình bổ hình mà.”
Tư Hạo lập tức vứt bỏ oán hận, nhìn cô đầy hy vọng: “Thật sự có tác dụng à?”
Tư Điềm Điềm do dự một chút: “Chắc cũng có tác dụng một chút. Thằng nhóc Vương Cẩu Đản nhà bên cạnh em, lần đầu thi cuối cùng đứng thứ ba từ dưới lên, mẹ nó cũng bổ cho nó như thế.”
Mắt Tư Hạo lập tức mở to, sáng rực: “Thế sau đó nó thi đứng thứ mấy?”
Tư Điềm Điềm đáp ngay: “Đứng thứ tám từ dưới lên.”
Tư Hạo cười toe toét khoe hàm răng: “Tốt, thế trưa nay tao ăn luôn.”
Tư Điềm Điềm khựng lại, hơi chột dạ quay mặt đi.
[Không biết có nên nói cho đại ca biết là lần đó bảy đứa đứng cuối lớp của Vương Cẩu Đản ăn quá nhiều kem bị tiêu chảy, không kịp đi thi, nên thằng Cẩu Đản mới húp được chén chó, vớ được cái thứ tám từ dưới lên không?]
Mặt Tư Hạo lập tức xụ xuống: Tao coi lời mày như chân lý, thế mà mày lại bịa đặt hết cả, còn tình anh em gì nữa không?
Tư Điềm Điềm: ... Xin lỗi, thật sự chưa có. Mới ở với nhau được mấy ngày, tình anh em ở đâu ra!
Những người khác trong nhà họ Tư: ... Không nhịn được cười thì phải làm sao?
Thế là cả nhà chỉ có mình Tư Hạo là người bị tổn thương.
Ăn cơm xong, cả nhà lại cùng nhau ra ngoài, kiên trì đến trường huấn luyện.
