Chương 94: Rút củi dưới đáy nồi, đập tan tổng bộ của hắn
Cái khu bảo hộ này chắc được chọn là căn nhà to nhất, còn chia ra sân trước và sân sau, kiểu như nhà ba tứ viện.
Lúc này có hai người đàn ông đi về phía này, Tư Điềm Điềm vội vàng trốn vào đống đồ lộn xộn bên cạnh.
“Cái game quái dị này, phúc lợi đãi ngộ cũng tốt phết, tôi sống độc thân bao nhiêu năm nay, hôm nay cũng được theo chúng nó mở bát.”
Một gã béo cười nói với vẻ dâm đãng.
Người đàn ông to lớn bên cạnh vỗ vai hắn, cười hề hề, để lộ hàm răng trắng:
“Là nhờ theo Sâm ca mới có phúc lợi đấy. Sâm ca trọng nghĩa khí, có miếng thịt là không quên anh em. Tôi thấy cậu cũng có chút bản lĩnh, lại ra tay tàn nhẫn, Sâm ca rất coi trọng cậu. Nếu cậu có ý định đến chỗ Sâm ca, bảo đảm sau này đãi ngộ còn tốt hơn bây giờ.”
“Thật không? Vậy làm thế nào để gia nhập?”
“Đến Hồng Sâm Hội Sở ở Hàng Châu của chúng tôi.”
Tư Điềm Điềm cau mày, đôi mắt to đen láy lộ ra vẻ chán ghét.
Đột nhiên, từ đống đồ lộn xộn đang lung lay sắp đổ bên cạnh rơi ra một khúc gỗ, cô nhanh tay lẹ mắt đỡ được, nhưng cái rổ để trên khúc gỗ lại lăn xuống, phát ra tiếng động.
Hai người đàn ông đang nói chuyện lập tức cảnh giác: “Cái gì…”
Lời còn chưa dứt, người đàn ông to lớn đã có thêm một lỗ máu trên trán, vết máu xung quanh bị đông cứng, không chảy ra, chỉ có một lớp sương trắng.
Rồi hắn cứ thế đổ ập xuống, đôi mắt đầy kinh hãi vẫn mở trừng trừng.
Thấy cảnh này, gã béo sợ tới mức ngồi phịch xuống đất, trong quần chảy ra một dòng nước tiểu hôi hám.
Lúc này, một đôi giày thể thao bạc nhỏ xinh xuất hiện trước mặt hắn, theo đó là một giọng nói ngọt ngào nhưng đầy chế giễu vang lên trên đỉnh đầu:
“Xì, cái gan chuột nhắt thế mà cũng đòi theo người ta ăn ngon uống béo. Người ta lừa mày đấy. Mấy tay như Sâm ca và đàn em đều là loại liếm máu trên lưỡi dao, mày vào đó chỉ có làm bia đỡ đạn thôi.”
“Cô… cô là ai?”
Gã béo hoảng sợ ngước lên, nhưng chưa kịp nhìn thấy người thì một viên gạch đã đập thẳng vào mặt, khiến bộ mặt vốn đã chẳng mấy phẳng phiu của hắn càng bẹt hơn.
Thấy người đã ngã, Tư Điềm Điềm ném viên gạch dính máu xuống đất, vỗ tay, rồi lột hai thanh kiếm gỗ đào trên người họ đeo vào người mình.
Làm xong, cô cúi xuống lôi hai người kéo vào đống đồ lộn xộn, phủ kín lại, rồi mới cẩn thận áp sát tường, tiếp tục đi về phía sân trước.
Nhưng vừa mới mò tới sân trước, cô đã nghe thấy tiếng bước chân gấp gáp và tiếng la hét: “Nhanh, nhanh tìm người ra…”
Tư Điềm Điềm sững người, lẽ nào cô bị phát hiện nhanh vậy?
Không đúng, ngoài hai tên cô đã xử lý, dọc đường này cô không gặp ai khác mà?
Mang đầy bụng thắc mắc, giữa cuộc lục soát hỗn loạn này, cô cũng không định ra ngoài, mà cố tình tìm một căn phòng trống, định dụ người vào rồi đập ngất lấy đồ.
Đạo cụ trong game chắc không nhiều, có cũng đều đeo trên người họ, muốn có đạo cụ thì phải tìm người trước.
Một bên khác, Tư Hạo dựa vào tường, nghe thấy tiếng la hét lờ mờ bên trong, lòng bắt đầu sốt ruột, chẳng lẽ em gái bị phát hiện rồi?
Chưa đầy một lúc, những tiếng bước chân hỗn loạn chạy về phía hắn, Tư Hạo cắn răng, đeo cái gùi lên lưng, trốn vào căn nhà đối diện, rồi chồm cái mông to lên, bám vào cửa, nhìn qua khe cửa dò xét.
Chỉ thấy trên tường, một người phụ nữ nhảy xuống “bịch”, rồi lại một người phụ nữ nhảy xuống “bịch”, nhảy xuống tiếp vẫn là phụ nữ.
Cứ như thả sủi cảo, liên tiếp mười người phụ nữ nhảy xuống, sau đó mới là năm người đàn ông, trong đó có hai người trông khá quen.
Không chắc, xem thêm đã.
“Ồ, đúng là bố và anh họ cả rồi.”
Mặt Tư Hạo đầy vui mừng, vội vàng mở cửa chạy ra: “Bố, anh họ cả, hai người cũng vào cái phó bản này à? Sao lại nhảy từ trên tường xuống thế?”
Tư Hoài Chi đang đứng dậy phủi quần áo, ngẩng đầu lên thấy đứa con trai ngốc đeo gùi cười toe toét, mặt ông bố già lập tức đầy lo lắng, bước dài tới trước mặt nó hỏi: “Con gái bố đâu? Có thấy em con không? Có người muốn bắt em con.”
Tư Kinh Phong cũng nghiêm mặt nhìn sang.
Tư Hạo gãi đầu, chỉ vào bức tường họ vừa nhảy xuống: “Em ấy ở trong đó.”
“Cái gì? Đã bị bắt vào rồi à?” Tư Hoài Chi như bị sét đánh ngang tai, rồi cuống cuồng quay người định trèo tường vào cứu người.
Tư Kinh Phong cũng mím môi vội vàng theo sau, ngồi xổm xuống trước mặt Tư Hoài Chi: “Chú hai, chú đạp lên vai cháu mà trèo.”
“Được, được, được.”
Tư Hoài Chi gật đầu lia lịa, không kịp nghĩ ngợi, định giơ chân lên đạp, thì bị Tư Hạo chạy tới kéo lại: “Bố, bố nghe con nói hết đã. Em ấy không bị bắt, là tự em ấy trèo tường nhảy vào trong, bọn con định thừa lúc Sâm ca không có nhà, rút củi dưới đáy nồi, đập tan tổng bộ của hắn.”
Tư Hoài Chi sững sờ, Tư Kinh Phong lặng lẽ đứng dậy. Một tên đàn em của Trác Phi Bằng đi tới cũng nghe ngây người.
Cô thiên kim nhà họ Tư hôm qua xử lý quái rất giỏi ấy, nhảy vào trong đập tan tổng bộ của Sâm ca rồi?
Láo thật đấy, chẳng trách Bằng ca không đối đầu với cô ấy, dẫn bọn họ về luôn.
Rồi hắn vội vàng chạy tới: “Tư tiên sinh, Bằng ca đã sắp xếp chỗ để tôi dẫn các người qua, tạm thời ổn định chỗ ở, mọi người còn đi không?”
Tư Hoài Chi lập tức lấy lại vẻ nghiêm túc, lắc đầu: “Không đi nữa, tôi ở đây đợi con gái tôi. Cậu cứ dẫn người qua trước đi, thay tôi cảm ơn thằng bé Phi Bằng, lần này nhờ có nó chúng tôi mới thoát ra được.”
Tên đàn em cười hề hề: “Tư tiên sinh khách sáo rồi, chúng tôi chỉ tiện thể cứu người thôi. Mà kể cả không có chúng tôi, hai vị cũng tự thoát được. Lúc tôi vào, hai vị đã tự cởi dây thừng ra rồi, muốn thoát cũng chẳng khó.”
Nói xong, hắn không chần chừ, cũng không để Tư Hoài Chi nói thêm, vội vàng cùng hai người đàn ông khác dẫn đám phụ nữ chạy đi.
Đây là đại bản doanh của Sâm ca, cách một bức tường cũng không an toàn, phải nhanh chóng rời khỏi mới được.
Tư Hạo tò mò không chịu nổi, nhưng cũng biết nặng nhẹ, vội vàng kéo bố và anh họ cả vào căn nhà vừa nãy trốn, rồi đưa mắt quan sát hai người.
Bố hắn thường ngày là một người đàn ông đẹp trai, ăn mặc chỉnh tề, mặt không biểu cảm, giờ phút này quần áo nhăn nhúm, bốc mùi dưa chua, mặt mũi khô khốc, tiều tụy như già đi mấy tuổi.
Nhìn sang anh họ cả, người thừa kế trầm ổn cao quý của nhà họ Tư, râu lún phún mọc ra, miệng khô nẻ bong da, trạng thái tốt hơn bố hắn một chút, chắc vì trẻ hơn, chỉ có hai cổ tay bị mài thành hai vòng máu, nhìn là biết do cọ xát để cởi dây thừng.
Tư Hạo cảm thấy lòng hơi vi diệu, không ngờ bố và anh họ cả trong cái phó bản này lại thảm thế này. Tự nhiên hắn thấy có hơi tự hào, ha ha ha, cuối cùng hắn cũng có ngày hơn được anh họ cả, tâm nguyện bao năm đã thành.
Khụ, tuy không hoàn toàn dựa vào nỗ lực của bản thân, thắng cũng chẳng vẻ vang gì, nhưng biết ôm đùi cũng là bản lĩnh của hắn mà!
