Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tiểu Đạo Sĩ Trở Về Hào Môn: Chân Thiên Kim Cứu Cả Nhà Khỏi Bị Tế Trời - Tư Điềm Điềm > Chương 99

Chương 99

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 99: Chế độ nhập hàng quỷ tàn phế

 

“A, lại có thể hốt được rồi, lại có thể hốt được rồi, lần này tàn phế tận bốn con quỷ.”

 

Nam nghiên cứu sinh bám vào góc tường, hạ thấp giọng đầy phấn khích.

 

Tư Khiêm ra hiệu cho nhóm người sắp đi khiêng quỷ, đợi họ xông ra khiêng một con quỷ chạy về, hắn liền ngồi xổm ở góc tường quan sát tình hình. Không đợi lâu, quả nhiên thấy hai bóng người nhanh chóng lao về phía ba con quỷ tàn phế còn lại.

 

Tư Khiêm thẳng người, mở to mắt, rồi vẻ mặt bỗng biến thành sững sờ, “Bố và anh cả?”

 

“Bố gì cơ?”

 

Nam nghiên cứu sinh không nghe rõ, nghi hoặc liếc nhìn hắn.

 

Tư Khiêm đứng bật dậy, “Là bố ruột và anh cả của tôi, sao họ cũng ở trong phó bản này?”

 

Còn cướp quỷ tàn phế với hắn à?

 

Nam nghiên cứu sinh gãi đầu, vẻ mặt cũng ngạc nhiên, ba cha con cùng vào cái trò chơi quỷ chết người này? Nhà này xui xẻo thế nào vậy?

 

Hắn thông cảm nhìn Tư Khiêm.

 

Khi Tư Khiêm nhìn lại, hắn vội rụt cổ, lúng túng nói, “Ờ, nếu là bác và anh cả, thì chắc không phải người chơi xấu. Tư Khiêm, cậu định thế nào, có qua tìm họ không?

 

Mà người tôi thấy lúc nãy không phải bác, mà là một thanh niên cao ráo đẹp trai, bên bác chắc còn có người chơi khác.”

 

Tư Khiêm bực bội vuốt tóc, “Bố tôi già rồi, anh cả tôi thì đầu óc có vấn đề, để họ ở đó với người chơi khác tôi không yên tâm. Tôi phải qua xem thế nào, mấy cậu ở lại tiếp tục.”

 

Nam nghiên cứu sinh vội đứng dậy, “Tôi cũng đi với cậu, đến lượt tôi còn lâu, mà giờ loạn thế này, không chỉ quỷ mà còn người chơi khác. Tuy khoảng cách không xa, nhưng khó tránh bất trắc, hai người đi có nhau, an toàn hơn.”

 

Tư Khiêm nhìn hắn, “Vậy làm phiền cậu rồi.”

 

Nam nghiên cứu sinh cười gãi đầu, “Có gì mà phiền, chúng ta là đồng hương với đồng đội mà.”

 

Hai người dặn dò mọi người vài câu, mang theo đạo cụ game kiếm được trước đó, cảnh giác đi về phía cuối con hẻm.

 

Nhà hai bên hẻm này có kết cấu giống nhau, đều có cửa trước cửa sau, nên họ có thể đi thẳng qua cửa sau của mấy căn nhà để sang hẻm khác.

 

Họ cách nhau hai con hẻm, lý ra xuyên qua hai căn nhà là tìm được người.

 

Nhưng mọi chuyện không đơn giản vậy. Khi băng qua căn nhà thứ nhất đến con hẻm thứ hai, họ bất ngờ gặp một con quỷ đào ngũ. Nó lao tới tấn công hai người, chẳng thèm quan tâm họ có cùng phe không.

 

Hai người tốn rất nhiều sức, làm cho thân thể lấm lem, lại phí ba món đạo cụ game, mới giết được con quỷ đào ngũ đó.

 

Cũng may nó rơi ra một thanh Kiếm Đồng Tiền cấp D khiến họ bất ngờ thích thú, bù lại tổn thất, nếu không chuyến tìm người này lỗ to.

 

Rồi họ lại tiếp tục băng qua một căn nhà nữa, cuối cùng cũng tìm được người.

 

Hai người nhìn kỹ, rồi ngây người ra.

 

Chỉ thấy gần miệng hẻm, dưới đất nằm bốn con quỷ, bên cạnh có hai người đàn ông, tay cầm kiếm gỗ đào nhỏ chỉ trỏ, chọc ngoáy vào đám quỷ. Bỗng một con quỷ tàn phế bay đầu lên, giãy chết lao vào tấn công hai người.

 

“Bố, cẩn thận—”

 

Tư Khiêm hoảng hốt hét lên, định chạy tới giúp.

 

Nhưng không kịp, hoàn toàn không kịp, chân hắn vừa nhấc lên đã thấy Tư Hạo đứng chắn trước Tư Hoài Chi, tung một cước đá bay cái đầu quỷ.

 

Đầu quỷ bị đập vào tường đối diện, rồi như quả bóng nảy ngược trở lại.

 

Tư Hoài Chi đẩy thằng con vướng víu ra, đổi sang một thanh kiếm gỗ đào khác, giơ lên như đánh golf, vụt một phát trúng đầu quỷ từ dưới lên. Máu của quỷ biến mất ngay, giữa không trung rơi xuống một thanh kiếm gỗ đào.

 

Rồi hai người quay lại chỗ cũ, kiên nhẫn dùng kiếm gỗ đào nhỏ tiễn ba con quỷ tàn phế không động đậy được, lại rơi thêm ba món đạo cụ.

 

Hai cha con thành thạo cúi xuống nhặt đồ, tiện tay ném vào gùi sau lưng.

 

Nam nghiên cứu sinh huých cùi chỏ vào Tư Khiêm đang đứng đờ ra, “Tôi thấy bác vẫn khỏe lắm, còn trẻ chán, với anh cậu, cú đá vừa rồi đẹp đấy, không giống đầu óc có vấn đề gì.”

 

“Gì, gì mà đầu óc có vấn đề?”

 

Tư Hạo quay phắt về phía Tư Khiêm, nụ cười biến thành vẻ nghi ngờ giận dữ nhìn hắn, “Lại sau lưng nói xấu anh hả thằng nhãi?”

 

Tư Khiêm không chút chột dạ bước tới, khẽ hừ một tiếng, “Gọi là ‘lại’ nói xấu anh? Em nói toàn sự thật. Anh chẳng phải bị teo tiểu não, chạy không kiểm soát được cơ thể, chân trái giẫm chân phải rồi tự vấp ngã sao?”

 

Tư Hạo nghẹn lời, mặt đỏ bừng, “Đó là tai nạn, tai nạn thôi. Lúc đó anh chỉ là không ăn sáng bị hạ đường huyết. Mà chuyện bao lâu rồi, em còn mang ra kể, tưởng mình nhớ dai lắm hả?”

 

Tư Khiêm ngẩng cằm đầy kiêu hãnh, “Quả thực hơn anh một chút xíu. Sau này em vẫn có thể tiếp tục kể.”

 

Tư Hạo tức giận xông tới, Tư Khiêm định né nhưng không nhanh bằng, bị hắn khoá cổ ngay.

 

Tư Hạo cười ha hả, “Em yếu thế à thằng nhãi, gần đây ở phòng thí nghiệm nhiều quá nên cơ bắp thành mỡ hết rồi hả? Ha ha ha ha... Anh thì khác, mấy hôm nay anh tập luyện liên tục, khoá một thằng như em dễ ẹc.”

 

Tư Khiêm không ngờ thằng anh ngốc này thân thủ lại tốt thật, giãy vài cái không thoát được, đành mặc kệ cho Tư Hạo khoá cổ. Đúng lúc đó, từ ngoài hẻm vọng vào giọng con gái.

 

“Bố, anh cả, ra giúp với, con kéo hơi nhiều...”

 

“Đến ngay, đến ngay.”

 

Tư Hạo và Tư Hoài Chi, người đang có nụ cười hiền từ của người cha, vội đáp lời. Tư Hạo thả Tư Khiêm ra, cả hai nhanh chân bước ra miệng hẻm.

 

Lúc này, Tư Điềm Điềm tay trái kéo hai con quỷ, tay phải kéo hai con quỷ, thở hồng hộc đi vào.

 

“Bố, anh cả, trên đường con làm rơi hai con, hai người ra nhặt, à không, cứu về đi.”

 

“Được, được.”

 

Chẳng mấy chốc, hai người đã kéo về hai con quỷ, phía sau còn có Tư Kinh Phong, mỗi tay kéo một con.

 

Nam nghiên cứu sinh nhìn mà suýt rớt mắt. Hay nhỉ, đã xảy ra chuyện gì thế này? Rõ ràng lúc họ đi tìm người, bên này còn tiến độ như đội họ, đội họ một con, bên này cũng khiêng đi một con.

 

Giờ họ và Tư Khiêm mới đối phó một con quỷ đào ngũ, rồi tìm được người, mà bên này đã từ bán lẻ từng con sang chế độ nhập hàng, một lúc tám con luôn!

 

Bên ngoài có nhiều quỷ tàn phế thế sao?

 

Mà tụ tập nhiều quỷ tàn phế thế, lỡ chúng động tay, nhận ra ý đồ rồi cùng nhau chống cự thì sao?

 

Tàn phế không có nghĩa là bại liệt hoàn toàn, không chút sức chống cự nào. Một khi chúng phản kháng cũng khá đáng sợ, tham khảo đội họ, Tôn Thiến Thiến và Lâm Trạch thường xuyên gặp loại quỷ tàn phế còn tấn công được.

 

Nếu không nhờ đội họ phản ứng nhanh, cứu người quyết đoán, thì hai người kia chắc đã chết từ lâu.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích