Chương 25: Quá khứ của Kim Hải Đường
Cố Hiểu Tùng trở lại nhà máy, cả khu xưởng chìm trong bóng tối.
Văn phòng của anh nằm sâu trong cùng, muốn đến đó phải băng qua xưởng máy tối om.
Giữa đường, anh bỗng phát hiện có một người đang gục trên máy công cụ khẽ nức nở. Trong bóng tối không nhìn rõ năm ngón tay, cảnh tượng đó làm anh giật mình không nhỏ.
“Ai?”
Người gục trên máy cũng giật bắn, run rẩy ngồi dậy, giọng cất lên đầy run rẫy: “Tôi là Kim Hải Đường, anh là ai?”
Cố Hiểu Tùng khựng người. Anh không ngờ người đang gục ở đó lại là Kim Hải Đường nổi tiếng nhất nhà máy cơ khí!
Kim Hải Đường nổi tiếng không phải vì cô giỏi giang đến mức nào, ngược lại cô chỉ là một công nhân tạm thời.
Cô nổi tiếng vì là góa phụ, mới ngoài hai mươi, trông còn trẻ hơn cả những cô gái mười tám. Đôi mày và ánh mắt cô sinh ra đã rất mềm mại, đuôi mắt hơi xuôi xuống, nhưng không hề tạo cảm giác đáng thương; ngược lại, tựa như dải lụa thấm nước, khi nhìn người, ánh mắt khẽ đưa, mang theo phong tình và hương vị khôn tả.
Nhất là trong mắt cô luôn thoáng đượm nét buồn man mác, đàn ông nhìn vào rất dễ nảy sinh lòng muốn che chở.
Trong xưởng, lời đồn về cô bay đầy trời. Nữ công nhân bảo cô là hồ ly tinh chuyển thế, còn nam công nhân thì thèm thuồng, mê mẩn cô đến chết đi sống lại, hận không thể nhào lên chiếm lấy cô làm của riêng. Đến cả những thanh niên chưa lập gia đình, hễ gặp cô cũng đỏ mặt.
“Tôi là Cố Hiểu Tùng. Sao cô lại ở đây? Tan làm rồi sao không về nhà?”
Kim Hải Đường thấy người tới là chủ nhiệm hậu cần, dần bớt phòng bị, khẽ nói: “Mẹ chồng tôi đuổi tôi ra khỏi nhà. Tôi không có chỗ đi, lại không muốn tốn tiền vào nhà khách, nên định vào xưởng tạm nghỉ một đêm.”
Cố Hiểu Tùng nghe vậy, bật cười: “Vừa khéo, tôi cũng vậy.”
Buổi tối anh cùng đội ngũ nòng cốt trong xưởng ăn cơm, có uống vài chén. Vừa nãy lại bị Hạ Tư Nguyệt chọc tức đến nghẹn họng, nên quên bẵng chuyện nhà khách.
Kim Hải Đường không ngờ Cố chủ nhiệm ngày thường cao cao tại thượng lại dễ gần đến vậy, cũng cười theo: “Cố chủ nhiệm đùa rồi. Anh đâu có bà mẹ chồng vô lý, sao lại không có chỗ ở được?”
“Tôi có một người vợ vô lý.” Cố Hiểu Tùng cười khổ. Anh đang uất ức đến nghẹn lòng, nghe giọng cô dịu dàng như nước, bỗng trào lên một khao khát được giãi bày.
“Đã cùng cảnh ngộ, hay là nói chuyện một lát?”
Kim Hải Đường tim hẫng một nhịp, ngẩn ngơ nhìn “dáng hình” khuất trong bóng tối, rồi cười: “Được thôi!”
Hai người cùng bước vào văn phòng của Cố Hiểu Tùng. Khoảnh khắc ngọn đèn điện bừng sáng, cả hai đều sững sờ trong giây lát.
Đây là lần đầu Cố Hiểu Tùng thấy Kim Hải Đường mặc thường phục. Dưới vẻ ngoài lạnh lùng của người phụ nữ ấy là nét dịu dàng phong tình chỉ người phụ nữ trưởng thành mới có. Khi cô cười, má lúm đồng tiền khẽ hiện, dịu dàng đến mức làm tan chảy lòng người.
Trên người cô là chiếc áo sơ mi xanh nhạt đã giặt phai màu, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác màu xanh quân đội không vừa người, quần dài màu xám.
Dù bộ quần áo cũ nát không ra hình thù gì, cũng không thể che giấu vóc dáng quyến rũ của cô. Mỗi ánh mắt, mỗi nụ cười đều đầy phong tình, khiến người ta không thể rời mắt.
Còn Cố Hiểu Tùng có thể lọt vào mắt Hạ Tư Nguyệt vốn kiêu ngạo, coi trời bằng vung, thì rõ ràng cũng cho thấy anh có ngoại hình và sức hút hơn người.
“Cô cứ ngồi tự nhiên. Ăn tối chưa?”
Cố Hiểu Tùng bỗng cảm thấy khó thở. Anh muốn mở cửa sổ cho thoáng, nhưng nghĩ bây giờ mới tháng Ba nên bỏ ý định ấy.
“Chưa ăn.” Kim Hải Đường bồn chồn ngồi xuống ghế sofa, ngượng nghịu nói: “Tối nay tôi làm món củ cải hầm và khoai tây xào. Thằng cháu chê không có thịt, nổi cáu hất cả bàn. Mẹ chồng tôi thương thằng cháu nội, bèn trút giận lên tôi. Tôi cãi lại vài câu, bà liền đuổi tôi ra khỏi nhà.”
Cố Hiểu Tùng nghe xong cũng thấy tức: “Chồng cô đã mất, sao cô không dọn ra khỏi ngôi nhà ấy? Cớ gì phải chịu cái uất ức đó?”
Kim Hải Đường cúi đầu: “Đâu có đơn giản như vậy? Mẹ chồng chỉ cần lấy chữ hiếu ra là có thể đè chết tôi. Huống hồ tôi là một người phụ nữ không nơi nương tựa, không được nhà mẹ đẻ chống lưng, dù có dọn ra ngoài thì cũng biết đi đâu? Lương mỗi tháng chỉ có mười bốn tệ, đến chuyện ăn ở còn chưa giải quyết được.”
Chồng cô năm năm trước chết vì bệnh lao. Số tiền tích góp trong nhà đều vì chữa bệnh mà tiêu sạch. Đến lúc gã chết tiệt nhắm mắt, nhà lại còn nợ hơn một trăm tệ bên ngoài.
Mấy năm nay cô bị đám nợ đè đến không thở nổi!
May là hàng xóm đều rất thương cô, nhất là bà Vương. Con trai bà ấy làm ở phòng nhân sự nhà máy cơ khí. Năm ngoái nhà máy tuyển công nhân tạm thời, bà ấy giúp cô chạy cửa sau, cô mới kiếm được việc làm.
Hơn một năm nay, gần như toàn bộ tiền lương của cô đều dùng để trả nợ. Đến ăn ở nhà ăn, cô cũng không dám ăn no, lấy đâu ra tiền dư để dọn ra ngoài sống?
Cố Hiểu Tùng nhìn vẻ mặt đầy u sầu của người phụ nữ, không hiểu sao trong lòng bỗng dâng lên một cảm xúc kỳ lạ.
Anh lóng ngóng mở ngăn kéo, lấy ra một túi bánh ngọt đưa cho cô.
“Cái này người khác cho. Tôi không thích đồ ngọt, để cũng phí. Cô không chê thì ăn giúp tôi nhé?”
Kim Hải Đường biết anh cố ý nói vậy, cảm kích nhận lấy.
Cố Hiểu Tùng sợ cô ngại khi ăn một mình, bèn từ trong tủ lấy ra nửa chai rượu trắng và một gói lạc nhỏ, ngồi ăn cùng cô.
“Nhà nào cũng có nỗi khổ riêng. Cô còn trẻ, đâu thể vì chồng mà thủ tiết cả đời. Cô phải nghĩ cho con đường sau này của mình chứ.”
Kim Hải Đường cầm một miếng bánh bông lan trứng cắn một miếng. Vị ngọt thơm trong miệng suýt làm cô rơi nước mắt.
“Tôi mới hai mươi lăm tuổi, cũng muốn đi bước nữa, tìm một người nương tựa. Nhưng mỗi lần nhắc đến chuyện đó, mẹ chồng lại mắng rất khó nghe. Lâu dần, tôi cũng ngán. Thôi thì cứ sống tạm qua ngày vậy. Con người ta, dù sao cũng phải an phận.”
Số phận cô vốn không tốt. Trong nhà có năm chị em gái, cô là con thứ tư, dưới cô còn một đứa em gái và một đứa em trai.
Năm chị em họ chính là cây tiền của thằng em trai. Cha mẹ cô gả chị cả cho một lão góa vợ gần năm mươi; gả chị hai cho một thằng ngốc. Chị ba thì có chủ kiến, không muốn nối gót hai chị, lén đi đăng ký xuống nông thôn.
Chị ba viết thư về nói, thà ngày ngày xuống đồng làm lụng kiếm công điểm còn hơn để cha mẹ thiên vị định đoạt số phận.
Cô cũng muốn trốn. Nhưng có bài học từ chị ba, cha mẹ cô phòng cô như phòng trộm. Chẳng bao lâu, vì năm mươi tệ sính lễ, họ gả cô cho người đàn ông mắc bệnh lao.
Sau khi gã chết tiệt tắt thở, cha mẹ cô còn muốn đón cô về nhà để gả lần nữa. Họ còn tìm sẵn đối tượng, là một gã nông dân chết hai vợ.
Cô lén hỏi đứa em gái út mới mười ba tuổi. Em út bảo cô, hai người vợ trước của gã đó đều bị hắn đánh chết. Chuyện này, bà mối đến tận nhà dạm hỏi đã nói rõ với cha mẹ cô.
Nhưng gã đó biết săn bắn, lại hào phóng, dù cô là góa phụ, hắn vẫn sẵn lòng nộp một trăm tệ sính lễ.
Cha mẹ cô thấy tiền là sáng mắt, mặc kệ cô sống hay chết, chẳng cần nghĩ ngợi đã đồng ý.
May thay, nhà chồng không nỡ để mất cái “người hầu” rẻ tiền này, muốn cô ở lại giữ tiết cho gã chết tiệt đó, nói gì cũng không cho cô về nhà mẹ đẻ.
Một bên là hang sói, một bên là ổ cọp, cô nằm mơ cũng muốn trốn khỏi cả hai nơi ấy.
