Chương 35: Lục Cẩn Hoan vẫn muốn đến đoàn ca vũ
Lục Cẩn Vân khổ não cả một buổi chiều, vẫn không nghĩ ra được cách vẹn toàn.
Kết quả là, trên bàn cơm tối, Lục Cẩn Hoan đề xuất muốn tìm một người quê lên chăm sóc mình!
Đây đúng là đang buồn ngủ gặp chiếu manh. Nếu có thể đưa mẹ cô ta là Lý Hải Lệ vào Hạ gia, với thủ đoạn của hai mẹ con họ, đừng nói là làm mất đứa bé của Lục Cẩn Hoan, ngay cả giết chết Lục Cẩn Hoan, cô ta cũng tin mẹ mình làm được!
“Chị dâu, chị muốn tìm người chăm sóc thì cần gì phải mời người ngoài? Cứ để mẹ qua chăm sóc chị chẳng phải được à? Chị từ nhỏ ăn cơm mẹ nấu mà lớn, mẹ hiểu rõ khẩu vị của chị nhất mà ~~”
Lời này vừa nói ra, không chỉ Hạ lão gia tử và mọi người, ngay cả Hạ Hướng Bắc cũng lập tức biến sắc.
Cái đồ ngu xuẩn này, anh ta biết ngay không thể đặt hy vọng vào cô ta mà.
Cô ta cũng không nghĩ xem, nhà tử tế nào lại mời mẹ đẻ đến làm bảo mẫu hầu hạ con gái đã đi lấy chồng?
Chuyện này mà truyền ra ngoài, nhà họ Hạ còn mặt mũi nào nhìn người ta?
Lục Cẩn Hoan thì không nghĩ nhiều đến vậy, dù sao cô chưa từng coi Lý Hải Lệ là mẹ, chỉ đơn giản là cô bài xích người này thôi.
“Thôi bỏ đi, dì Lý có thói quen kém lắm, đi vệ sinh xong không rửa tay, nấu ăn thì trực tiếp dùng muôi nếm thử trong nồi, có lần tôi còn thấy dì ấy dùng khăn lau bàn lau cả mũi nữa...
Giờ tôi đang nghén ngẩm, để dì Lý chăm sóc, tôi sợ đến lúc đó nhìn thấy cơm là mất hết cảm giác thèm ăn mất.”
Lục Cẩn Hoan hoàn toàn không sợ mất mặt, cô chính là muốn cắt đứt hoàn toàn suy nghĩ của Lục Cẩn Vân. Thuê Lý Hải Lệ chăm sóc cô ư? Cô còn sợ hai mẹ con họ bỏ thạch tín vào đồ ăn của cô đấy!
Lục Cẩn Vân không ngờ Lục Cẩn Hoan lại không nể mặt đến vậy, ngượng đến chết đi được: “Chị nói bậy, mẹ tôi bao giờ như vậy? Tôi chỉ có lòng tốt thôi, chị dâu không lĩnh tình thì thôi, coi như tôi chưa nói gì!”
Lục Cẩn Vân nhìn mọi người đều lạnh mặt, lúc này mới ngớ người nhận ra mình vừa nói ra một chủ ý ngu ngốc đến nhường nào...
Hạ nãi nãi hung hăng trừng mắt nhìn đứa cháu dâu thứ hai không có đầu óc một cái, rồi quay sang lập tức đổi sắc mặt, dịu giọng hỏi: “Vậy Hoan Nhi đã có người thích hợp chưa?”
Lục Cẩn Hoan giả vờ như không nhìn thấy vẻ mặt khác lạ của người nhà, cười ngọt ngào: “Dạ, có ạ, là mẹ của bạn cùng lớp con. Bố bạn con mất từ nhiều năm trước rồi, một mình dì ấy phải nuôi một trai một gái, nhà rất khó khăn.
Nhưng dì ấy rất tốt với con, thường mời con sang nhà ăn cơm, con cũng rất thích khẩu vị dì ấy nấu!”
Dì Thẩm dựa vào việc nhận hàng thủ công từ phường về làm để nuôi lớn một trai một gái, tay chân rất nhanh nhẹn. Hồi đó, dì Thẩm thấy cô bé phải sống vất vưởng trong tay mẹ kế, nhà có món gì ngon cũng đều nghĩ đến cô.
Bây giờ cô đã có năng lực, cũng muốn báo đáp dì Thẩm một chút.
Buổi chiều Khương Vận đã nói trước với hai vị lão nhân rồi, nên Hạ lão gia tử và Hạ nãi nãi hoàn toàn không có ý kiến gì.
“Con đang mang thai, mọi việc cứ theo ý con, có cần bà ra mặt giúp con liên hệ không?”
Lục Cẩn Hoan cười tít mắt: “Bà không cần đâu ạ, con viết thư cho bạn con là được. Nếu dì Thẩm bằng lòng đến thì sẽ gọi điện lại cho con, lúc viết thư con sẽ ghi số điện thoại nhà mình cho dì ấy~”
Cả nhà đang nói chuyện, Hạ Thiên Lâm và Hạ Tòng Nam một trước một sau bước vào.
Vì buổi sáng đi bệnh viện, hai người bị chậm trễ kha khá công việc, nên hôm nay về muộn hơn mọi ngày một tiếng.
Hai cha con trông có vẻ tâm trạng rất tốt, đặc biệt là Hạ Thiên Lâm, người chưa vào đến nhà thì tiếng cười hào sảng đã vang vào trước.
Khương Vận thấy chồng về, vội đứng dậy đi vào bếp bê cơm thức ăn. Lục Cẩn Hoan cũng muốn đứng lên, bị Hạ Tòng Nam nhanh mắt lẹ tay ngăn lại.
“Đừng động, ngoan ngoãn ngồi ăn đi.”
“Đúng đúng, Cẩn Hoan bây giờ là người hai thân rồi, phải bồi bổ thật tốt cho con!” Hạ Thiên Lâm bây giờ thấy con dâu cả là lòng vui như mở hội, chiều nay ông vừa được nở mày nở mặt một phen mà!
Hạ lão gia tử hiểu rõ con trai mình nhất, trêu chọc: “Bây giờ cả quân khu đều biết Cẩn Hoan có thai, Tòng Nam sắp được làm cha rồi, phải không?”
Hạ Thiên Lâm cười ha hả: “Chuyện đó còn phải nói! Tôi bảo lão Lâm, cái đồ loa phóng thanh đó chẳng giữ được miệng, mới đó đã tuyên truyền khắp nơi rồi!”
Trước đây vì chuyện sức khỏe của đứa con trai lớn, vài kẻ không ưa ông đã nhiều lần lấy chuyện này ra chọc tức ông, hôm nay cuối cùng cũng xả được một cục tức rồi!
Trên bàn ăn, Lục Cẩn Hoan không nhắc lại chuyện mời người nữa. Mãi đến tối, khi hai người trở về trong chăn ấm, cô mới nói với Hạ Tòng Nam về kế hoạch của mình.
Hạ Tòng Nam làm sao có thể không đồng ý?
“Được thôi, đợi em sinh xong, anh sẽ thuê thêm một người chuyên chăm sóc trẻ nhỏ. Lúc đó Hoan Nhi cứ yên tâm ở cữ, còn lại không cần phải bận tâm gì cả!”
Lục Cẩn Hoan cọ cọ trong lòng anh, nhân cơ hội lại nhắc đến chuyện công việc.
“Vậy sau khi sinh đứa này, em muốn vào đoàn ca vũ làm việc, được không?”
Hạ Tòng Nam cúi đầu hôn lên vầng trán mịn màng của cô vợ nhỏ, đồng ý vô cùng dứt khoát: “Được, em chỉ cần sinh là được.”
“Vậy... nếu sinh xong đứa này, em lại mang thai tiếp, anh có còn cho em ra ngoài làm việc không?” Lục Cẩn Hoan lo lắng nhất chính là điều này.
Cô muốn giúp Chíp Chíp hoàn thành nhiệm vụ, lại muốn đi nhảy múa. Cô biết rõ việc đó sẽ không ảnh hưởng gì đến đứa bé, nhưng người khác đâu có biết!
Hạ Tòng Nam không nói gì. Đối với anh, không gì quan trọng bằng Hoan Nhi và đứa bé trong bụng cô. Nếu vì mục đích kiếm tiền, thì căn bản không cần thiết để cô ra ngoài chịu khổ.
Đừng nói sinh một đứa, cho dù sinh mười đứa tám đứa, anh cũng nuôi nổi.
Nhưng nếu là vì sở thích...
“Hoan Nhi rất thích nhảy sao? Đoàn ca vũ bình thường tập luyện rất mệt, vả lại còn phải đi lưu diễn phục vụ khắp nơi trên cả nước, đợi khi có con rồi, Hoan Nhi có nỡ rời xa con không?”
Lục Cẩn Hoan bĩu môi, vẻ mặt thoáng buồn bã: “Không nỡ, nhưng em vẫn muốn vào đoàn ca vũ. Hồi nhỏ, Lục Cẩn Vân thường hay cười em chân ngắn, nói em trời sinh không có tố chất gì.
Em chỉ muốn chứng minh cho bản thân một lần thôi mà~”
Nghe lý do này, Hạ Tòng Nam nhịn không được bật cười: “Ha ha ha... chân Hoan Nhi ngắn á? Anh xem thử ngắn thế nào nào?”
Nói rồi, Hạ Tòng Nam quả nhiên vén váy ngủ của cô lên, để lộ đôi chân trắng nõn thẳng tắp.
“Ừm, trông cũng hơi ngắn thật... ha ha ha...”
Cô vợ nhỏ của anh đáng yêu thật đấy, ai lại đi tự vạch trần điểm yếu của mình như vậy chứ?
“Hừ!”
“Bảo bối, anh sai rồi, chân bảo bối không hề ngắn chút nào, vừa trắng vừa thẳng, đẹp tuyệt!” Hạ Tòng Nam yêu thích cái dáng vẻ làm nũng vô cùng đáng yêu này của cô.
“Hừ!”
“Bảo bối biết nhảy những điệu gì? Trước đây từng học qua chưa?” Hạ Tòng Nam đổi chiến lược.
Quả nhiên, Lục Cẩn Hoan lập tức bị dời sự chú ý: “Nhảy gì em cũng biết! Em nhảy một đoạn cho anh xem nhé?”
Từ khi ăn Đan tài nghệ, mỗi ngày cô đều nhảy một lúc trong phòng, giỏi lắm cơ!
Hạ Tòng Nam thấy cô vợ nhỏ thật sự muốn thể hiện, sợ hết cả hồn vội ôm chặt lấy cô: “Đừng đừng đừng, bảo bối, em đang mang thai đấy, em quên rồi sao?”
Lục Cẩn Hoan chu môi: “Em bé ở trong bụng em vẫn khỏe mạnh mà, anh cẩn thận quá!”
Hạ Tòng Nam bất lực khẽ chạm vào chóp mũi cô, giọng cưng chiều: “Vậy cũng không được. Đợi qua ba tháng cho vững chắc, lúc đó mới có thể vận động nhẹ nhàng...”
