Chương 46: Sinh con.
Lục Cẩn Hoan mang thai hơn chín tháng thì càng háu ăn. Ngoài sáu bữa “bình thường” ra, giờ nửa đêm còn phải ăn thêm một bữa.
Thật ra cô cũng đâu muốn vậy, chủ yếu là đói thật, nằm mơ cũng thấy gặm chân giò. Có đêm mơ thấy đùi gà, suýt nữa cắn trúng cánh tay Hạ Tòng Nam.
Chẳng còn cách nào, người là sắt, cơm là thép, bỏ một bữa là đói phát hoảng, nên cô đành tự thêm bữa cho mình.
Vậy là từ hôm đó, đêm nào Hạ Tòng Nam cũng mở mắt nhìn cô vợ nhỏ lén lút dậy, rồi như con chuột nhắt trốn bên bàn sách nhai tóp tép.
Thế mà cô cứ tưởng mình giấu kín lắm, nào ngờ Hạ Tòng Nam xuất thân lính trinh sát, đừng nói chuyện cô dậy đi, chỉ cần hơi thở cô khác thường là anh đã nhận ra ngay.
Hạ Tòng Nam sợ ra tiếng sẽ làm cô giật mình, lại sợ ngăn không cho ăn thì cô vợ nhỏ lại rơi nước mắt.
Vậy nên anh đành lén giấu hết đồ ăn đi, nghĩ bụng không tìm được đồ ăn nữa thì cô nàng sẽ chịu im.
Nào ngờ anh quá xem thường ý chí và khả năng hành động của một bà bầu đang đói. Không có đồ ăn sẵn, Lục Cẩn Hoan liền xuống bếp làm ngay, lúc thì luộc vài quả trứng, lúc thì nấu một bát mì.
Bất kể làm món gì, cô cũng ăn ngon lành!
Hạ Tòng Nam vừa buồn cười vừa thấp thỏm, bèn đến bệnh viện hỏi bác sĩ Liễu xem nên làm thế nào.
Kết quả, bác sĩ Liễu nói thai nhi quá to sẽ đe dọa tính mạng sản phụ, cách an toàn nhất là sinh mổ.
Chỉ có điều kỹ thuật này trong nước hiện giờ chưa thuần thục, chẳng mấy người làm được, bác sĩ Liễu còn chưa từng xem qua. Ở Kinh Thị chỉ có bệnh viện Phụ sản và bệnh viện Hiệp Hòa là triển khai thường quy.
Ưu điểm là không xảy ra suy thai, nhưng nhược điểm là sản phụ đau rõ trong lúc mổ, nguồn máu khan hiếm, tỉ lệ nhiễm trùng sau mổ cao.
Hạ Tòng Nam không cần nghĩ đã từ chối đề nghị này. Lợi thì con được hưởng, khổ thì vợ anh chịu, sao mà được?
Anh chỉ muốn vợ anh bình an bước ra khỏi phòng sinh, còn lại không có gì quan trọng hơn!
Dù sao con có thể sinh lại, nhưng Tiểu Hoan Nhi chỉ có một.
Không còn cách nào, Hạ Tòng Nam đành phải có một cuộc nói chuyện chính thức và thấu đáo với Lục Cẩn Hoan.
Đại ý cuộc nói chuyện: nửa tháng còn lại, đừng có dậy ăn vụng nữa nhé!
Lục Cẩn Hoan chớp chớp mắt, ngạc nhiên hỏi: “Anh làm sao biết em nửa đêm ăn đồ vậy? Em cẩn thận như thế mà anh vẫn phát hiện ra?”
Hạ Tòng Nam bất lực xoa trán: “Bảo bối, trong mắt em anh là đồ bỏ đi sao? Em nói to thêm một chút là phòng thằng em cũng nghe thấy, làm sao anh có thể không biết được?”
Lục Cẩn Hoan cười hì hì ngốc nghếch, vươn tay ôm chặt lấy vòng eo săn chắc của người đàn ông, giọng vừa nũng nịu vừa ương bướng: “Em có ăn gì đâu ~ Mà dù sao chuyện đã thành ra thế này rồi, có khống chế cũng muộn thôi!”
╭(╯^╰)╮
Ghét thật, rõ ràng mình đã rất cẩn thận, vậy mà vẫn bị phát hiện!
Hừ!
Ngày mai mình sẽ “dỡ hàng” cho xem!
Mang bầu đến cả chuyện ăn uống cũng bị quản, đúng là ấm ức muốn chết mà!
Hạ Tòng Nam thật sự hết cách với cô, thầm nghĩ ngày mai phải đưa cô vào viện, lỡ có xảy ra chuyện gì thì ở viện vẫn an toàn hơn ở nhà nhiều!
Kế hoạch ban đầu của Hạ Tòng Nam là sáng sớm hôm sau về đơn vị xin bác Vương nghỉ phép, sau đó tự mình đi làm thủ tục nhập viện, cuối cùng đợi mọi thứ sắp xếp ổn thỏa rồi mới đón cô vợ nhỏ sang.
Anh không nói mấy chuyện này với Lục Cẩn Hoan, sợ cô lo lắng. Chỉ trước khi ra cửa, anh dặn dò ông bà nội và bố mẹ một tiếng, bảo họ thu dọn đồ đạc cho tử tế, chuẩn bị hôm nay vào viện.
Cả nhà nhận lệnh, ai nấy đều khẩn trương bận rộn.
Còn người trong cuộc là Lục Cẩn Hoan thì thong thả ăn năm miếng bánh bông lan, uống hai cốc sữa mạch nha, ăn uống no say rồi lại tắm rửa thật thoải mái.
Xong xuôi mới bảo Chíp Chíp mở giao diện hệ thống, nhìn rõ dòng chữ trên thanh tiến độ nhiệm vụ ở góc phải bên dưới hiển thị:
Mang thai: 265 ngày.
Giới tính thai nhi: Nam.
Trạng thái: Khỏe mạnh (có thể sinh bất cứ lúc nào).
“Chíp Chíp, đưa Thuốc sinh nở không đau cho mình!” Lục Cẩn Hoan đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ.
【Cậu định sinh ở nhà à? Không đến bệnh viện sao?】
Chỉ có ký chủ thời cổ đại mới sinh con ở nhà, ký chủ hiện đại đều đến bệnh viện sinh đó!
Lục Cẩn Hoan có nghề trong tay nên gan cũng to: “Không đi. Cuốn ‘Sổ tay bà đỡ’ mà cậu cho mình xem, mình đọc thuộc làu rồi, còn đến bệnh viện làm gì? Dù sao cũng có nguy hiểm gì đâu!”
Cô định dành cho Hạ Tòng Nam một bất ngờ!
Chíp Chíp suýt nữa thì hồn bay phách lạc.
【Cậu định tự mình đỡ đẻ luôn á? Không được đâu, Tiểu Hoan Nhi! Lúc sinh phải cắt dây rốn, đứa bé sinh ra còn cần rửa ráy, chăm sóc, một mình cậu sao làm nổi?】
Lục Cẩn Hoan nghĩ cũng đúng, nhưng cô thật sự không muốn đến bệnh viện. Trong nhà sưởi ấm áp, một chút gió cũng không lọt.
Bệnh viện làm gì có môi trường như vậy.
Huống chi bây giờ đã là tháng Mười hai, ngoài trời khô lạnh cắt da, lúc xuất viện còn phải quấn ba lớp trong ba lớp ngoài, khó chịu vô cùng!
Càng nghĩ Lục Cẩn Hoan càng không muốn đi, lập tức xỏ giày xuống giường, gọi mẹ chồng và Thẩm Hồng lại.
“Mẹ, dì Thẩm, hình như con sắp sinh rồi, không kịp đến bệnh viện nữa. Con muốn sinh ở nhà có được không ạ?”
Khương Vận sững sờ tại chỗ, vẻ mặt đầy kinh ngạc, sợ đến toát cả mồ hôi lạnh.
“Sắp… sắp sinh rồi ư? Làm… làm sao bây giờ?”
Thẩm Hồng vẫn còn bình tĩnh, nhanh nhảu nói: “Chị Khương, đừng cuống. Hoan Nhi sinh đứa đầu, làm gì có nhanh như vậy. Chị gọi điện cho Trung đoàn trưởng Hạ trước đã…”
“Khoan đã! Con biết rõ cơ thể con nhất, đến bệnh viện là không kịp đâu!” Lục Cẩn Hoan cắt ngang lời Thẩm Hồng, tự mình hạ lệnh:
“Mẹ, mẹ và dì Chu đi đun nước sôi, càng nhiều càng tốt!
Dì Thẩm, dì đi chuẩn bị vài tấm ga giường cũ, khăn mặt sạch, giấy vệ sinh, thuốc tím, kéo và chỉ bông.”
Lục Cẩn Hoan đang nói, Hạ nãi nãi đi tới: “Ông con đi mời bà Lý rồi. Bà Lý xuất thân y tá chiến trường, kinh nghiệm phong phú, có bà ấy ở đây con cứ yên tâm!”
Hạ nãi nãi bảo cháu dâu nằm lên giường, rồi tiếp nhận “quyền chỉ huy”.
Cả nhà người đun nước, người chuẩn bị đồ dùng, mọi thứ diễn ra đâu vào đấy.
Lục Cẩn Hoan yên tâm nằm xuống giường.
Chờ khi mọi đồ dùng đã chuẩn bị đầy đủ, bà Lý cũng được đón tới. Bà kiểm tra một lát, tưởng còn phải đợi thêm lúc nữa, ai ngờ đã thấy đầu thai nhi rồi!
“Ôi trời ơi, nhanh thế này ư! Cháu đừng sợ, nghe theo lời bà, hít vào rồi thở ra, thấy đau cứ rặn như thể đi vệ sinh, hiểu chưa?”
Lục Cẩn Hoan khóc không ra nước mắt. Thuốc sinh nở không đau do hệ thống sản xuất đúng là công hiệu thật, cô chẳng thấy đau chút nào!
Nhưng cô cũng không thể tỏ ra thoải mái quá, không thì người ta lại sinh nghi.
Lục Cẩn Hoan giả vờ gào lên vài tiếng, còn chưa kịp vào trạng thái, đột nhiên rặn một cái, cô chỉ cảm thấy một thứ gì đó lập tức trượt ra khỏi cơ thể.
“Ôi mẹ ơi, đẻ rồi, đẻ rồi! Một thằng cu bụ bẫm, chắc phải ba bốn ký ấy chứ?”
Bà Lý hưng phấn gào lên, bà chưa từng gặp ca đẻ nào thuận lợi đến vậy!
Khương Vận mừng đến phát khóc, nắm chặt tay Hoan Nhi: “Dì Lý ơi, Tòng Nam đã có người nối dõi, con có cháu trai rồi! Hoan Nhi, mẹ cảm ơn con, cảm ơn con!”
Bà Lý cảm động lây, tươi cười vỗ nhẹ lên bàn chân nhỏ của đứa bé hai cái, ngay sau đó trong phòng vang lên tiếng khóc trong trẻo:
“Oe oe — oe oe —”
