Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Thập Niên 70: Gả Cho Trưởng Quan Vô Sinh, Hệ Thống Giúp Ta Mang Thai - Lục Cẩn Hoan > Chương 58

Chương 58

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 58 có bản audio.

Chương 58: Muốn đi làm

 

Buổi sáng sớm, ánh nắng rực rỡ xuyên qua rèm cửa khép kín hắt vào, phòng ngủ vẫn còn mờ mờ ảo ảo.

 

Lục Cẩn Hoan bị lay dậy. Khi ý thức trở lại, hai má cô thoáng ửng hồng như cánh đào.

 

“Anh… anh… mau xuống đi!” Vừa cất tiếng, giọng cô đã khàn đặc, mang theo chút van nài gần như không nghe rõ.

 

Hạ Tòng Nam nhẹ nhàng cắn lên đôi môi đỏ mọng của Lục Cẩn Hoan, trán anh thấm ra những giọt mồ hôi nhỏ li ti, giọng khàn đến tận cùng: “Tỉnh rồi? Nếu em yêu chưa ngủ đủ thì cứ ngủ tiếp, không cần để ý đến anh…”

 

Lục Cẩn Hoan: “…”

 

Cô là ngủ quên lúc nào à?

 

Cô bị ngất đi thì có!

 

“Không ngủ nữa à?” Người đàn ông vừa nói vừa phả hơi thở nóng ẩm đầy dục vọng xuống chóp mũi cô, “Vậy đúng lúc, lát nữa ngủ cùng luôn. Ngoan, anh hứa đây là lần cuối!”

 

Lục Cẩn Hoan trừng đôi mắt to trong veo long lanh, đáy mắt đầy oan ức, giọng yếu ớt tố cáo: “Câu này tối qua anh đã nói không chỉ một lần.”

 

Hạ Tòng Nam khẽ cười một tiếng, dịu giọng: “Em yêu à, lời đàn ông nói trên giường làm sao tin được?”

 

Mười mấy phút sau, hai người cùng nhau lên đỉnh. Cảm giác mất trọng lực mãnh liệt ập đến khắp người Lục Cẩn Hoan, khiến cô vừa sợ hãi lại vừa hưng phấn, vừa khó chịu lại vừa kích thích.

 

Hạ Tòng Nam lại cúi đầu ngậm lấy đôi môi hơi sưng đỏ của cô gái nhỏ. Hương thơm quyến rũ khiến người đàn ông gần như phát điên, anh càng hôn càng sâu, mãi đến khoảnh khắc cô sắp ngạt thở mới lưu luyến buông ra.

 

Sắc đỏ vì dục vọng trong mắt Hạ Tòng Nam dần tan đi. Anh ôm cô gái nhỏ đẫm mồ hôi vào lòng hôn nhẹ, khẽ dỗ: “Xong chuyện rồi, để anh bế em đi tắm nhé?”

 

Lục Cẩn Hoan đôi mắt ngấn nước đầy uất ức, đến hơi sức khóc cũng không còn: “Anh… anh nhìn ra ngoài kia xem, trời sáng cả rồi, anh không kiềm chế chút nào được à?”

 

“Không.” Hạ Tòng Nam mặt mày mãn nguyện, kẹp cô gái nhỏ đang thoi thóp xuống giường, sải bước dài đi về phía phòng vệ sinh.

 

——————

 

Cảnh tượng như vậy kéo dài suốt một tuần.

 

Đến tối ngày thứ tám, Lục Cẩn Hoan nói thế nào cũng không chịu nữa!

 

“Ưm… Hôm nay nói gì cũng không được. Anh Tòng Nam, anh dậy trước đi, em muốn bàn với anh chút chuyện…”

 

Lục Cẩn Hoan dùng hết sức đẩy cái đầu đầy tóc của người đàn ông, nhưng sức lực ấy với Hạ Tòng Nam mà nói thì chỉ như gãi ngứa.

 

“Em nói đi... không cản trở gì...”

 

Hương thơm ngọt ngào quyến rũ từ cơ thể cô khiến Hạ Tòng Nam càng mất kiểm soát. Anh đột ngột ngậm cả một mảng trắng nõn nuột nà vào miệng, liên tục ngậm cắn rồi nuốt.

 

Lục Cẩn Hoan từ bỏ chống cự, mặc kệ anh muốn làm gì thì làm, dù sao thuốc viên do hệ thống sản xuất ra cũng có tác dụng nghịch thiên.

 

“Em… em muốn đi làm!”

 

Hạ Tòng Nam mở đôi mắt đỏ ngầu, ngẩng đầu lên liền thấy đôi mắt to long lanh của cô gái nhỏ đang chằm chằm nhìn anh, như thể anh không đồng ý là cô khóc ngay cho xem.

 

“Được... vẫn muốn vào đoàn ca múa à?”

 

“Vâng vâng.” Lục Cẩn Hoan gật đầu thật nhanh. Bảy ngày trước cô đã uống Thuốc đa thai.

 

Chíp Chíp nói, ba tháng nữa bụng sẽ lộ rõ. Đến lúc đó, với sự coi trọng con cháu của nhà họ Hạ, nhất định sẽ không cho phép cô đi làm!

 

Cho nên, cô cùng lắm chỉ được đắc ý trong ba tháng này. Nhất định phải trân trọng cơ hội!

 

Hạ Tòng Nam đồng ý rất nhanh gọn, dù sao đây cũng là chuyện anh đã hứa với cô gái nhỏ từ trước. Nếu không phải vừa cưới chưa được bao lâu cô đã có thai, chắc chắn cô đã đi làm từ lâu rồi.

 

Lục Cẩn Hoan vừa được toại nguyện nên rất dễ bảo, ngoan ngoãn để mặc người đàn ông muốn làm gì thì làm. Hai người làm mấy lần sướng đến thấu trời, Hạ Tòng Nam mới tinh thần sảng khoái ôm cục cưng trong lòng chìm vào giấc ngủ.

 

Đoàn trưởng Đoàn Ca Múa Kinh Thị lại vừa khéo là chị dâu thứ ba bên nhà mẹ đẻ của Khương Vận. Chuyện này chẳng cần Hạ Tòng Nam ra mặt, Khương Vận chỉ một cuộc điện thoại là xong xuôi.

 

Ngày mai có thể đi làm rồi!

 

Lục Cẩn Hoan thầm kinh ngạc: Đây chính là sức hấp dẫn của quyền lực sao?

 

Nơi mà con gái nhà bình thường chen chúc muốn vỡ đầu cũng chưa chắc vào được, vậy mà người ta chỉ cần một cuộc điện thoại là xong...

 

“Hoan Hoan, con cứ yên tâm đi làm. Kim Đậu có mẹ và bà trông, lại còn có chị Chu, chị Thẩm giúp đỡ nữa, sẽ không có chuyện gì đâu.” Khương Vận sợ con dâu không nỡ rời con, tốt bụng an ủi.

 

Lục Cẩn Hoan không hề lo lắng. Từ sau khi Kim Đậu đầy tháng, bé vẫn ở trong phòng bố mẹ chồng, cô gần như chưa từng phải bận tâm.

 

Huống hồ Kim Đậu rất dễ nuôi, bú mẹ cũng được, uống sữa bột cũng xong, chẳng hề kén chọn.

 

Ăn no uống đủ là nằm đấy tự chơi. Người nhà muốn trêu thì bé còn phối hợp ê a bi bô, không nói thì ai cũng biết đáng yêu cỡ nào!

 

Hạ nãi nãi trìu mến xoa đầu chắt trai, hùa theo lời con dâu: “Đúng đấy, còn có cả ông nội con nữa. Nhà mình đông người vậy, con cứ yên tâm. Đi ra ngoài tiếp xúc với bạn bè đồng trang lứa cũng tốt, không thì buồn bực phát ốm mất.”

 

Lục Cẩn Hoan mỉm cười gật đầu, trong lòng ấm áp. Có đôi khi cô thật sự không hiểu nổi cái não của Lục Cẩn Vân nghĩ gì.

 

Nhà chồng tốt như vậy, sao cô ta lại không biết trân trọng?

 

Chẳng lẽ nhất định phải phân ra kẻ trên người dưới mới thể hiện được sự lợi hại của mình sao?

 

Cô ta cũng nên nghĩ lại xem, bản thân có gì hơn người mà đòi tất cả mọi người đều phải nâng niu chiều chuộng cô ta?

 

Đúng là mẹ nào con nấy. Tính cách Lý Hải Lệ rất mạnh mẽ, Lục Cẩn Vân cũng thừa hưởng từ bà ta, y hệt kiểu tranh trên giành dưới, không chịu thua ai.

 

Người ta quả nhiên không nên nhắc đến. Lục Cẩn Hoan vừa mới nghĩ đến Lý Hải Lệ thì cảnh vệ viên đã đến gõ cửa báo người nhà mẹ đẻ của cô tìm cô.

 

Lục Cẩn Hoan: “…”

 

Khương Vận khinh thường bĩu môi: “Chắc chắn là đến vì chuyện của Lục Cẩn Vân. Trong lòng có quỷ nên ngại không dám bước vào nhà.”

 

Hạ nãi nãi lại không nghĩ vậy. Với tính cách của Lục Cẩn Vân, làm sao nó có thể thừa nhận chuyện bẩn thỉu nó từng làm?

 

Dù có đi nhờ nhà mẹ đẻ giúp đỡ thì chắc chắn nó cũng chỉ nói xấu nhà chồng mà thôi!

 

“Hoan Hoan, con đừng đi một mình. Bà gọi điện cho Tòng Nam, để nó giải quyết.”

 

Hạ nãi nãi sợ Lý Hải Lệ chó cùng cắn dậu, làm hại đến Hoan Hoan.

 

Lục Cẩn Hoan mỉm cười lắc đầu. Cô sống với Lý Hải Lệ mười lăm năm rồi, hiểu bà ta quá rõ!

 

Lý Hải Lệ tuyệt đối sẽ không một mình đến Kinh Thị để cầu xin cô.

 

“Bà ơi, chắc bố con cũng đến. Bố... vẫn khá tốt với con, con không thể không gặp.”

 

Đúng lúc này, Thẩm Hồng đứng ra: “Tôi đi cùng Hoan Hoan một chuyến.”

 

Hai người mặc áo khoác ngoài rồi cùng nhau ra khỏi cổng. Hạ nãi nãi vẫn không yên tâm, dặn cảnh vệ viên để mắt giúp, nhất định không được để cháu dâu cả bị thương dù chỉ một chút.

 

Cảnh vệ viên gật đầu, bước nhanh đuổi theo Lục Cẩn Hoan và Thẩm Hồng.

 

Lục Cẩn Hoan đoán không sai. Lần này không chỉ bố cô đến, mà cả “cậu em trai yêu quý” của cô, Lục Cẩn An, cũng đến!

 

“Bố, bố nhìn xem, đó có phải chị Hai của con không? Hơn một năm không gặp, chị ấy thay đổi nhiều vậy sao?”

 

Lục Cẩn An năm nay mười ba tuổi, bị Lý Hải Lệ nuông chiều đến hư. Cao chưa đầy một mét bảy nhưng nặng tới tám mươi lăm cân, nhìn từ xa chẳng khác gì bình gas.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi