Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Thập Niên 70: Gả Cho Trưởng Quan Vô Sinh, Hệ Thống Giúp Ta Mang Thai - Lục Cẩn Hoan > Chương 64

Chương 64

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 64 có bản audio.

Chương 64: Thể hiện bản thân

 

Nụ cười trên khóe môi Lục Cẩn Hoan vụt tắt. Nghe nói phải mất tận một năm mới chen chân được vào vị trí dự bị, cả người cô sững sờ.

 

Điều này hoàn toàn khác xa với những gì cô tưởng tượng!

 

“Mợ ba, vậy... muốn chính thức lên sân khấu biểu diễn thì phải mất mấy năm ạ?”

 

Lâm Chi Thu chẳng lấy làm lạ trước câu hỏi này, vì đây vốn là điều mà các thành viên dự bị quan tâm nhất: “Chừng ba năm, mà phải thiên phú cực tốt, lại chịu khó nữa.

 

Cháu mới đến, không chỉ phải theo tập luyện cùng mọi người mà còn phải phụ trách vài việc hậu cần.

 

Vậy để mợ dẫn cháu lên phòng tập múa xem trước, làm quen môi trường một chút.”

 

Lục Cẩn Hoan không từ chối, hai người cùng lên phòng tập múa ở tầng hai. Đại sảnh rộng rãi, ánh sáng chan hòa, các nhạc công ngồi ngay ngắn tập trung, tay khẽ đặt lên nhạc cụ, chỉ chờ một tiếng hiệu lệnh.

 

Khi bản nhạc hùng tráng hào sảng “Nữ dân quân thảo nguyên” vang lên, các diễn viên múa trong bộ đồ tập luyện đồng phục đứng thành hàng ngũ chỉnh tề, ai nấy dáng người đĩnh đạc, khí khái anh hùng.

 

Tất cả cùng bước chân đều nhịp, giơ tay vung cánh dứt khoát, khuỵu gối bước dài, phô trọn khí phách con cháu thảo nguyên.

 

Tiếng nhạc lúc trầm lúc bổng, bóng người đan xen uyển chuyển, người lĩnh xướng xoay người dứt khoát, nền tảng vững chắc...

 

Lục Cẩn Hoan nhìn đến ngẩn ngơ, ánh mắt dâng lên sự khâm phục và khao khát thật lòng, lặng lẽ đắm chìm trong khung cảnh đầy sức sống nơi đây.

 

“Thế nào? Mọi người nhảy không tệ đúng không?” Lâm Chi Thu mỉm cười hỏi.

 

Lục Cẩn Hoan gật đầu: “Rất tốt, nhưng cháu thấy cháu nhảy còn hay hơn họ!”

 

Không phải cô nói khoác, cô chính là người có “hack” mà. Sau khi ăn Đan tài nghệ, nói gì đến một bài múa, ngay cả những nhạc cụ phức tạp khó chinh phục nhất, với cô cũng chỉ là chuyện nhỏ.

 

“Ồ?” Lâm Chi Thu quả thật cho rằng cô đang khoác lác. Những diễn viên múa trên sân này hầu hết đều có hơn ba năm kinh nghiệm biểu diễn.

 

Bà từng nghe người em chồng nói rằng con dâu nhà ấy căn bản chưa từng học múa bài bản, làm sao có thể nhảy giỏi hơn diễn viên chính thức được chứ?

 

“Tự tin vậy à? Hay là lên thử một chút? Dám không?”

 

Lục Cẩn Hoan nhếch môi, ý cười rạng rỡ nơi khóe mắt: “Vâng ạ~~ Cảm ơn Lâm đoàn trưởng đã cho cháu cơ hội này!”

 

Thực ra cô vốn đã định bỏ cuộc, vì cô không có nhiều thời gian và sức lực để bắt đầu lại từ con số không. Giờ có cơ hội để thể hiện bản thân, với cô thế là quá đủ!

 

(^o^)/~

 

Lâm Chi Thu nghe cô đồng ý nhanh như vậy thì hơi khựng lại, không chắc chắn hỏi lại: “Thật sự muốn thử? Cháu biết nhảy những bài gì?”

 

“Cứ nhảy bài này đi!” Lục Cẩn Hoan hất mặt một cái, nụ cười đầy tự tin.

 

Lâm Chi Thu cũng muốn xem con bé này rốt cuộc có tài cán gì. Vừa lúc một bản nhạc kết thúc, bà vẫy tay gọi một nhân viên hậu cần, lấy một bộ đồ múa đưa cho cô: “Đi thay đồ vào, nhảy cho mợ xem?”

 

“Vâng ạ!”

 

...

 

Lục Cẩn Hoan thay đồ xong quay lại, Lâm Chi Thu vỗ tay, gọi các diễn viên đang nghỉ giữa đại sảnh: “Mọi người yên lặng chút nào, đây là thành viên mới của đoàn chúng ta, cô ấy cũng vừa biết múa bài này, mọi người cùng thưởng thức nhé?”

 

Nghe giọng đoàn trưởng, mọi người đồng loạt quay đầu nhìn.

 

Lục Cẩn Hoan ung dung tự nhiên vẫy tay chào. Cô mặc bộ đồ múa vừa khít, tôn lên vóc dáng uyển chuyển, nhẹ nhàng mà dứt khoát, vừa có nét dịu dàng của thiếu nữ, vừa toát ra khí chất phóng khoáng của một vũ công.

 

Mọi người không khỏi thầm cảm thán, tiếng vỗ tay rải rác vài tràng.

 

Lâm Chi Thu ra hiệu cho ban nhạc, tiếng nhạc hùng tráng lập tức vang lên.

 

Lục Cẩn Hoan hít một hơi sâu, khóe môi thoáng nụ cười, ung dung bước giữa đại sảnh.

 

Mới nãy cô chỉ xem một lượt, căn bản không cần phải nghiền ngẫm, toàn bộ động tác đã khắc sâu vào đầu cô. Giữa nhịp trống trầm bổng, cô tự nhiên giơ chân lên đầy tin chắc.

 

Người trong nghề vừa ra tay là biết ngay có nghề hay không.

 

Lục Cẩn Hoan vẻ mặt oai phong, dáng người ung dung hào sảng, thể hiện trọn vẹn khí phách phóng khoáng của nữ dân quân thảo nguyên. Từng bước múa đều khớp giai điệu, từng ánh mắt cử chỉ toát lên vẻ tự tin, không chút gò bó.

 

Các diễn viên có mặt đều kinh ngạc, thầm cảm phục năng khiếu hơn người và nền tảng vững chắc của cô.

 

Nhưng vẫn có những lời xì xào bất phục: “Nhảy cũng tàm tạm, chỉ tội hơi thấp.”

 

“Nhìn tướng mạo lẫn dáng người không giống người Kinh Thị, đúng là giống cô nàng miền Nam hơn!”

 

“Phải đấy, chắc chắn không phải người địa phương, không thì sao trước nay chưa từng gặp?”

 

Tuy đoàn của họ và đoàn văn công quân đội là hai đơn vị khác nhau, nhưng thường cùng đến một khu vực biểu diễn, mấy cô gái nhảy đẹp nổi bật của hai đoàn ai cũng quen mặt, vậy mà không một ai nhận ra Lục Cẩn Hoan.

 

Một bản nhạc kết thúc, Lục Cẩn Hoan dứt khoát hoàn thành động tác cuối cùng.

 

Lâm Chi Thu thực sự chấn động, mắt trợn tròn, vẻ mặt đầy khó tin, miệng hơi mở, muốn nói gì đó nhưng không thốt ra lời.

 

Một lúc lâu sau, bà mới như bừng tỉnh, là người đầu tiên vỗ tay thật mạnh.

 

Lục Cẩn Hoan thở dốc, mỉm cười cúi chào các diễn viên đang vỗ tay.

 

“Cẩn Hoan, cháu thật sự chưa từng học múa sao?” Lâm Chi Thu vui mừng nắm tay cháu dâu, nhìn cô như đang nhìn một báu vật hiếm có.

 

Lục Cẩn Hoan lắc đầu. Cô muốn học lắm chứ, nhưng Lý Hải Lệ có cho cô cơ hội đâu!

 

“Xì, khoác lác đó thôi? Không học được mức này à?”

 

“Chuẩn đấy, tôi cũng không tin. Trình độ này làm đội trưởng còn dư, nói chưa học ai tin chứ?”

 

Người vào được đoàn ca múa hầu như đều có chút bối cảnh, lại có công việc đàng hoàng, đi đến đâu cũng là tâm điểm chú ý, nên tự nhiên sinh ra tính kiêu ngạo.

 

Người khác không tin, nhưng Lâm Chi Thu tin. Bà vất vả lắm mới chiêu mộ được một thiên tài cho đoàn múa, giờ đầu óc chỉ nghĩ cách bồi dưỡng cô. Bà quăng lại một câu: “Tiếp tục luyện tập đi!” rồi vội vàng kéo Lục Cẩn Hoan về phòng làm việc.

 

“Cẩn Hoan, mợ thật không ngờ cháu lại lợi hại thế này! Ở lại đi, đoàn mợ đang chuẩn bị biên một bài múa đơn, với trình độ của cháu, chắc chắn đảm đương được trọng trách này!”

 

Lục Cẩn Hoan được khen có chút ngại ngùng, cô rất muốn nắm lấy cơ hội này, nhưng nghĩ đến cơ thể mình, vẫn hỏi ra nỗi lo lớn nhất: “Mợ ba, mợ xem, cháu dù sao cũng là phụ nữ đã có chồng.

 

Lỡ như cháu... lại... lại có bầu thì lỡ dở buổi diễn, biết làm sao?”

 

Lâm Chi Thu cười hào sảng: “Yên tâm, loại múa đơn này ít nhất cũng có năm, bảy người dự bị.”

 

Chỉ có điều, dự bị của múa đơn không giống dự bị thông thường. Múa đơn thường là do bốn đội trưởng của đội múa cùng tập luyện.

 

Lục Cẩn Hoan nghe vậy mới yên tâm: “Cảm ơn mợ ba, cháu sẽ trân trọng cơ hội này.”

 

Được lên sân khấu thì tốt, còn nếu không, ngày ngày cùng nhau tập luyện cũng đã đời.

 

(*^▽^*)

 

Lâm Chi Thu xua tay: “Cảm ơn mợ làm gì? Nếu cháu không có ‘mũi khoan kim cương’, mợ cũng chẳng dám giao ‘việc đồ sứ’ này cho cháu. Dù mợ có muốn chạy cửa sau, cháu cũng phải là người đủ tư cách đã!”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi