Chương 69: Lục Cẩn Hoan đánh nhau?
Sáng sớm hôm sau, Lục Cẩn Hoan dậy muộn đúng như dự đoán.
Tối qua hai người quấn quýt đến tận nửa đêm, Hạ Tòng Nam chẳng biết mệt, bế cô vợ nhỏ đi qua đi lại suốt nửa đêm. Cô không nhớ mình ngủ thiếp đi lúc nào, chỉ nhớ trước khi chìm vào giấc ngủ say, thầm khâm phục sức tay và thể lực đáng sợ của người đàn ông này.
Hạ Tòng Nam lái xe đưa cô vợ nhỏ đến cổng đoàn ca vũ.
Vừa dừng xe, Lục Cẩn Hoan đã muốn chạy ngay xuống, Hạ Tòng Nam giữ cô lại, khẽ ho một tiếng dặn dò:
- Ơ... nếu con nhỏ họ Võ kia có nhắc lại chuyện cũ với em, em không cần nhượng bộ nó. Vì chuyện đó, bà nội đã cãi nhau vỡ mặt với nhà họ Võ rồi... không cần kiêng dè gì cả.
Anh quen đứa con gái út nhà họ Võ hồi nó mới mười ba tuổi, lúc đó cái vẻ ngang ngược hống hách của Võ Điềm Điềm đã lộ rõ, chẳng kém gì Hạ Tư Nguyệt.
Anh nhớ hồi đó mình còn tưởng tượng, nếu hai đứa này mà gặp nhau thì không biết có đánh nhau đến vỡ đầu chảy máu hay không...
Anh lo Cẩn Hoan yếu đuối, lỡ bị con nhỏ nhà họ Võ kiếm chuyện bắt nạt thì làm sao!
Lục Cẩn Hoan ngơ ngác chớp mắt, phản ứng mãi mới hiểu anh đang nói gì:
- Chuyện này đã qua mười năm rồi, mười năm trước em mới chín tuổi! Cũng chẳng liên quan gì đến em, đội trưởng Võ nhắc với em chuyện gì chứ?
Hạ Tòng Nam bị hai chữ “chín tuổi” làm cho đỏ bừng mặt. Cô gái mười tám tuổi lấy anh lúc hai mươi chín tuổi thì anh chưa thấy có vấn đề gì.
Nhưng lùi lại mười năm, lúc đó anh hai mươi tuổi đã bị nhà giục cưới vợ rồi!
Còn cô bé hồi đó vừa mới vào tiểu học.
Lúc này, anh hoàn toàn hiểu thế nào là trâu già gặm cỏ non...
- Khụ... hồi đó bà nội nghe con gái nhà họ Võ nói xấu anh, không nhịn được, bà đến tận nhà họ Võ cãi nhau một trận, làm ầm ĩ rất khó coi, hai nhà kết oán với nhau. Anh sợ nhà họ Võ không dám kiếm chuyện với nhà họ Hạ, nên trút giận lên đầu em.
Có thể khả năng này không cao, dù sao Cẩn Hoan của anh bây giờ cũng là người nhà họ Hạ, nhưng anh vẫn không khỏi lo lắng cho cô.
Lục Cẩn Hoan xua tay, vẻ không sao:
- Không đâu, không đâu. Đoàn ca vũ có quy định rõ ràng, không cho phép cãi nhau trong nội bộ hoặc hãm hại lẫn nhau. Vi phạm nhẹ thì bị thông báo phê bình, nặng thì bị đuổi việc. Võ Điềm Điềm vất vả mãi mới có được vị trí hôm nay, thế nên đầu óc nó hỏng rồi mới đi kiếm chuyện với em!
Từ khi ăn viên thuốc do hệ thống sản xuất, trí nhớ cô tốt hẳn ra. Phương Tiểu Nhã chỉ cần nói qua một lượt nội quy là cô nhớ hết!
Trong mắt cô, bản thân chỉ là một nhân vật nhỏ vừa mới đi làm. Dù có được chọn vào đội dự bị múa đơn, cũng chưa chắc có cơ hội lên sân khấu biểu diễn.
Còn Võ Điềm Điềm làm ở đoàn ca vũ ít nhất cũng năm năm, cơ hội lớn hơn cô nhiều. Làm sao có thể vì thù oán mười năm trước mà đi kiếm chuyện với một người ngoài như cô? Chẳng phải là đầu óc có vấn đề sao!
Lục Cẩn Hoan đoán không sai, Võ Điềm Điềm quả thực không dám công khai gây sự. Nhưng cô không ngờ, Võ Điềm Điềm lại để người khác gây sự với mình!
Buổi trưa đoàn ca vũ có một giờ nghỉ, Lục Cẩn Hoan và Phương Tiểu Nhã rủ nhau đi căng tin ăn trưa.
Hai người vừa tới cửa căng tin thì bị một người phụ nữ khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, dáng người cao, mái tóc cắt ngắn ngang tai chặn lại.
Người tới không ai khác chính là Võ Lâm Lâm.
- Cô tên là Lục Cẩn Hoan?
Lục Cẩn Hoan rất không thích ánh mắt của người phụ nữ này, nhưng vì lịch sự vẫn gật đầu:
- Vâng, xin hỏi cô tìm tôi có việc gì?
Võ Lâm Lâm cười nhạt, lẩm bẩm:
- Cái đồ phế vật nhà họ Hạ cũng giỏi thật, tưởng nó phải sống độc thân cả đời, không ngờ lại kiếm được một con bé non xanh đến thế.
Nói rồi cô ta đột nhiên cao giọng:
- Nhà cô ở đâu? Nhìn khí chất cô chẳng giống con gái nhà giàu, vì tiền mà lấy chồng đúng không? Nghe Điềm Điềm nói, hai người còn có con trai rồi? Chẳng lẽ cô bị người ta làm cho chửa, để Hạ Tòng Nam vui vẻ làm bố hờ? Cũng phải thôi, một kẻ vô sinh như hắn thì làm sao có con được, đành phải nhặt món đồ người ta vứt bỏ thôi!
“Bốp!”
Lục Cẩn Hoan tức đến run người, không nhịn được giơ tay tát một cái.
Gò má Võ Lâm Lâm vốn được chăm chút kỹ càng nhanh chóng in hằn dấu bàn tay. Có thể biết Lục Cẩn Hoan đã dùng sức lớn cỡ nào, tất cả mọi người xung quanh đều hít một hơi khí lạnh.
Ai cũng không ngờ Lục Cẩn Hoan nhìn thì nhỏ bé mà sức lại lớn đến vậy!
Võ Lâm Lâm bị tát đến choáng váng, khi hoàn hồn liền phát ra một chuỗi tiếng hét chói tai.
- A a a!!!
Võ Điềm Điềm trốn trong đám đông đã sợ ngây người. Nhưng thấy người chị từ nhỏ luôn yêu thương mình bị đánh, cô ta không màng nhiều nữa, chen trái chen phải xông ra.
Võ Lâm Lâm lợi dụng thân hình cao lớn, chỉ vài cái đã đè Lục Cẩn Hoan xuống, định cào nát mặt cô.
- Đồ tiện nhân, mày là cái thá gì mà dám động thủ với bà? Hôm nay bà đây sẽ cho mày biết hai chữ hối hận viết thế nào!
Lục Cẩn Hoan sao có thể ngoan ngoãn ngồi để cô ta cào? Thân hình nhỏ nhắn bùng nổ sức mạnh đáng kinh ngạc, không ngừng vung tay muốn chộp ngược vào mặt đối phương.
[Cẩn Hoan, tôi đổi cho cô một viên Đại Lực Hoàn trong cửa hàng, chưa kịp lên kệ đâu. Đừng sợ, cho cô ta biết tay!]
Chíp Chíp cảm nhận được ký chủ gặp nguy hiểm, lập tức liên hệ với cấp trên Cục Quản lý Thời Không, phá lệ đổi lấy một viên Đại Lực Hoàn có ích cho cô.
Lục Cẩn Hoan trấn tĩnh lại, nhân lúc vung tay loạn xạ, lén bỏ viên Đại Lực Hoàn vào miệng.
Lập tức, một luồng hơi ấm kỳ lạ không ngừng chảy vào đan điền, Lục Cẩn Hoan cảm thấy cả người nhẹ bẫng.
Cô nghiến răng, dùng sức đẩy Võ Lâm Lâm đang đè lên người mình một cái, ngay tức khắc hất văng con đàn bà đang giương nanh múa vuốt kia ra ngoài.
Thật trùng hợp, Võ Điềm Điềm vừa ngồi phía sau chị mình, đúng lúc đang ngồi trên đùi Lục Cẩn Hoan, chuẩn bị véo đùi cô. Nào ngờ Võ Lâm Lâm bị hất văng, gáy đập “bụp” một cái vào mặt cô ta.
Lập tức, hai dòng máu mũi đỏ tươi chảy ra từ lỗ mũi Võ Điềm Điềm.
Lục Cẩn Hoan mặc kệ, vừa rồi nếu không phải Chíp Chíp đổi cho cô Đại Lực Hoàn, hôm nay cô suýt nữa đã bị hai chị em này hủy hoại khuôn mặt!
Cô đứng dậy, đi về phía hai chị em đang sững sờ, hoàn toàn không cho họ thời gian phản ứng. Tay trái túm tóc ngắn của Võ Lâm Lâm, tay phải ghì chặt gáy Võ Điềm Điềm, không chút do dự đập đầu hai chị em vào nhau.
Tư thế buồn cười đó, nhìn từ xa cứ như đang đập chiêng vậy.
- Để mày biết thế nào là cái mồm hôi! Tao đã đụng chạm gì đến chúng mày? Thấy tao dễ bắt nạt lắm à? Tao là con gái trong trắng, tại sao lại bị mày tạt cho một thân nước bẩn? Đã không cho tao sống yên, vậy thì cùng chết đi!
Trong mắt Lục Cẩn Hoan rực lên ngọn lửa giận, chỉ có điều cô trời sinh dễ khóc, vừa mắng vừa nước mắt chảy ra.
- Còn đứng xem hả? Mau kéo họ ra đi!
Phương Tiểu Nhã đứng gần nhất, thấy cô khóc liền là người đầu tiên hoàn hồn khỏi kinh ngạc.
Mọi người nghe Phương Tiểu Nhã hét, không hẹn mà cùng ngậm chặt cái miệng đang há hốc vì kinh ngạc, rồi đồng loạt xông vào can ba người.
Lục Cẩn Hoan tuy đã ăn Đại Lực Hoàn, nhưng một mình khó địch nổi bốn tay, chỉ vài nhịp thở đã bị mọi người kéo ra một bên.
Nhưng cô vẫn chưa nguôi giận, nhân lúc mọi người đang giữ tay cô, liền lén duỗi chân, đá một phát vào người Võ Lâm Lâm đang bị đánh đến máu me be bét...
