Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Thập Niên 70: Gả Cho Trưởng Quan Vô Sinh, Hệ Thống Giúp Ta Mang Thai - Lục Cẩn Hoan > Chương 7

Chương 7

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 7 có bản audio.

Chương 7: Xác định quan hệ

 

“Em chưa nghĩ ra, anh chờ một chút, để em nghĩ đã~”

 

Đã được phép nêu yêu cầu, vậy cô không khách sáo nữa, cứ mở to miệng mà đòi!

 

Để cô cân nhắc xem, hiện tại cô thiếu gì nhất nhỉ?

 

Tiền?

 

Hiện giờ cô có tổng cộng bảy trăm tám mươi lăm tệ rưỡi, một khoản “tiền to”! Tiêu xài tiết kiệm một chút là đủ mấy năm. Còn sính lễ thì thôi, với cái tính keo kiệt của dì Lý, có cho sính lễ cũng chưa chắc vào tay cô.

 

Quần áo?

 

Đúng là thiếu vài bộ áo ấm, nhưng nếu cô kết hôn, không cần cô lên tiếng, bố và nhà chồng cũng sẽ mua cho cô vài bộ đồ mới nhỉ?

 

Đúng rồi!

 

Thứ cô thiếu nhất bây giờ là Điểm, cô muốn Đan tài nghệ, để có thể lên sân khấu biểu diễn!

 

Hồi nhỏ, mỗi lần Lục Cẩn Vân học múa về, đều đến trước mặt cô khoe khoang, vừa chê cô chân ngắn, vừa uốn éo qua lại trước mắt cô. Lần nào cũng làm cô tức khóc!

 

Chờ khi cô ăn Đan tài nghệ xong, cô nhất định phải đến trước mặt Lục Cẩn Vân nhảy cho thỏa thích một trận!

 

Để ả biết, chân ngắn cũng có thể nhảy!

 

Nghĩ đến đây, mắt Lục Cẩn Hoan sáng rực lên.

 

Hồi nhỏ cô đã phải nhịn quá nhiều chuyện, giờ phải trả lại từng món một!

 

Hừ! Cô nhỏ nhen lắm đấy!

 

Lục Cẩn Hoan nén sự kích động trong lòng, chớp đôi mắt to đen láy nhìn người đàn ông bên cạnh, mềm mại hỏi: “Em muốn nhảy. Nếu em gả cho anh, anh có thể sắp xếp cho em vào đoàn ca múa không?”

 

Tuy sau khi kết hôn cô phải tranh thủ sinh con, nhưng có thể giữ chỗ trong đoàn ca múa trước, sinh xong là đi làm được ngay!

 

Lục Cẩn Vân sau khi kết hôn không được đi làm, cô thì có thể! Đến lúc đó cô sẽ nghênh ngang đến khoe khoang, làm Lục Cẩn Vân tức khóc luôn!

 

“Anh Hạ, được không?”

 

Hạ Tòng Nam cảm thấy tim mình sắp tan chảy. Con thỏ nhỏ đáng yêu như vậy, thật muốn nuốt vào bụng ngay lập tức!

 

“Chỉ cần một công việc thôi à?”

 

“Vâng vâng.” Lục Cẩn Hoan vội gật đầu. “Tốt nhất là biên chế chính thức. Sau khi em đi làm, em còn muốn một chiếc xe đạp nữ. Em chỉ có hai yêu cầu này thôi!”

 

Trong nhà có một chiếc xe đạp nữ, là của dì Lý. Cô mấy lần muốn mượn đạp thử, nhưng dì Lý bảo cô còn nhỏ, dễ làm mất, nên không cho cô đụng vào.

 

Bây giờ cô có tiền mua, nhưng không có phiếu mua xe đạp, có tiền cũng không mua được!

 

Hạ Tòng Nam cúi người nhìn thẳng vào cô, ánh mắt dịu dàng như muốn tràn ra ngoài: “Anh sắp ba mươi rồi, trên người còn có bệnh khó nói. Em xác định vì một công việc và một chiếc xe đạp mà gả cho anh sao?”

 

Hai điều kiện này, với gia đình như bọn anh, chỉ là chuyện động môi một cái. Chỉ cần anh mở lời, có cả đống người sẵn sàng đi làm giúp!

 

Cô gái nhỏ xinh đẹp như vậy, nếu để đám cậu ấm trong khu tập thể nhìn thấy...

 

Không được, anh phải mau mau giữ cô ấy về bên mình mới được!

 

Người đàn ông đột nhiên áp sát, mặt Lục Cẩn Hoan đỏ bừng. Cô luống cuống dời mắt đi, rụt cổ lại, rụt rè nói: “Hạ... anh Hạ, anh hiểu lầm rồi à?”

 

“Hửm?”

 

“Em vốn đến đây để xem mắt với anh. Anh không cần sắp xếp công việc, cũng không cần mua xe đạp. Nếu anh đã để mắt đến em, bố em cũng sẽ gả em cho anh.”

 

Hạ Tòng Nam dở khóc dở cười: “Thế còn ý của em thì sao? Em chỉ vì nghe lời bố em mà bằng lòng gả cho anh thôi à?”

 

Toan tính của nhà họ Lục, anh không cần đoán cũng biết. Chỉ có điều, trong mắt anh, bọn họ chẳng qua là lũ hề nhảy nhót mà thôi.

 

Lục Cẩn Hoan cụp mắt lắc đầu: “Không... không phải, bản thân em cũng tình nguyện. Anh là quân nhân, lại còn là phi công, em rất ngưỡng mộ anh. Còn nữa...”

 

“Còn gì nữa?” Hạ Tòng Nam giọng hơi run, tim đập thình thịch.

 

“Còn nữa, anh đẹp trai, lại cao. Tuy hơi lớn tuổi một chút, nhưng em thấy người lớn tuổi hơn lại biết thương người hơn.”

 

Cô thấp lắm, chỉ cao 1m62 thôi. Chiều cao của Hạ Tòng Nam vừa khéo bù lại, sau này con cái chắc cũng không thấp!

 

Hai người bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí tình tứ lan tỏa giữa hai người. Hương lan thanh khiết trên người cô quanh quẩn nơi chóp mũi Hạ Tòng Nam. Anh say mê hít hai hơi, hương thơm trong trẻo thanh tao, như chẳng vương chút khói bụi trần gian.

 

Anh cảm giác như cả người đang đứng giữa mây khói, chỉ còn một mùi hương thanh khiết vương vấn nơi đầu mũi mãi không tan.

 

Hạ Tòng Nam giọng khàn khàn, hơi căng thẳng hỏi: “Vậy bây giờ... chúng ta tính là người yêu của nhau rồi à?”

 

Lục Cẩn Hoan kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhìn người đàn ông cao lớn trước mặt đang trìu mến cưng chiều nhìn mình, cô chợt có cảm giác như bị mãnh thú nhìn chằm chằm, không biết phải làm sao.

 

“À... vậy anh có yêu cầu gì với em không?”

 

Hạ Tòng Nam khẽ cười thành tiếng. Đây là lần đầu tiên có một người phụ nữ để anh nêu yêu cầu.

 

Nhưng... đã cho anh bậc thang để bước xuống, nếu không nêu ra một yêu cầu thì chẳng phải phụ lòng tốt của cô ấy sao?

 

“Anh không thích em gọi anh là thủ trưởng Hạ, lãnh đạo Hạ, trưởng quan Hạ, cũng không thích “anh Hạ”. Cách gọi đó nhiều người gọi lắm, anh muốn em đổi cách gọi khác.”

 

Lục Cẩn Hoan suy nghĩ một chút, mềm mại dò hỏi: “Anh Tòng Nam? Anh Nam? Hạ... Tòng Nam?”

 

Thật mềm, thật ngoan, thật đáng yêu!

 

Giọng cô bé thật dễ nghe. Nếu đổi sang chỗ khác, lại dùng giọng này gọi anh...

 

“Vậy cứ gọi anh Tòng Nam đi!”

 

Hạ Tòng Nam khóe miệng nhếch lên không kìm được, trong lòng thỏa mãn khôn tả. “Đi thôi, ra nhà hàng.”

 

Nói rồi, anh túm lấy tay áo cô bé, luồn tay vào cửa tay áo, kéo tay cô ra nắm chặt trong bàn tay to của mình.

 

Bàn tay to của người đàn ông như một tảng đá nóng bỏng, nóng đến mức Lục Cẩn Hoan suýt nhảy dựng lên: “Hạ... à không, anh Tòng Nam, cái này... cái này ảnh hưởng không tốt lắm, hay là anh buông ra đi?”

 

Hạ Tòng Nam nắm chặt hơn. Tay cô bé như không có xương, mềm đến mức tim anh run lên.

 

“Anh đi nhanh, sợ em theo không kịp. Với lại trời tối rồi, người khác không nhìn thấy đâu.”

 

Hai người cứ nắm tay nhau đi tới cửa nhà hàng quốc doanh. Mãi đến khi Hạ Tòng Nam kéo cửa ra, anh mới lưu luyến buông tay cô bé.

 

Chậc, nắm chưa đã, muốn nắm mãi!

 

Lục Cẩn Hoan mặt đỏ bừng, mắt long lanh nhưng không dám nhìn ai, khóe miệng khẽ cong lên, vừa ngại ngùng vừa ngọt ngào.

 

Đây là lần đầu tiên cô nắm tay một người đàn ông...

 

Sau khi vào cửa, Hạ Tòng Nam vẫy tay với nhân viên phục vụ một cái, rồi khẽ đỡ Lục Cẩn Hoan đi vào trong.

 

Lục Cẩn Hoan khó hiểu: “Chúng ta không gọi món à?”

 

Trước đây bố dẫn cô đi nhà hàng ăn cơm, đều phải gọi món trước ở quầy, gọi xong còn phải tự đi lấy đồ ăn. Chẳng lẽ Nhà hàng Kinh Thị không như vậy?

 

“Không cần, anh thường đến đây, họ biết anh ăn gì rồi. Mình vào ngồi là được.”

 

Nhà hàng quốc doanh mỗi ngày chỉ bán có mấy món như vậy. Con cháu trong khu tập thể của họ đến đây ăn đều để đầu bếp tự sắp xếp, thanh toán bình thường là được.

 

Hai người vừa rời đi, các nhân viên phục vụ trong nhà hàng lập tức xôn xao, hưng phấn tụ lại với nhau.

 

“Vừa rồi là em gái của trung đoàn trưởng Hạ sao?”

 

“Em gái gì chứ? Con gái nhà họ Hạ bao giờ cùng trung đoàn trưởng Hạ đi ăn? Là người yêu của trung đoàn trưởng Hạ chứ gì! Cô không thấy cô gái đó đang mặc đồ của trung đoàn trưởng Hạ à?”

 

“Hả? Người yêu của trung đoàn trưởng Hạ? Cô thôi đi! Con bé đó trông như chưa đủ tuổi, cô bảo nó là con gái trung đoàn trưởng Hạ tôi cũng tin!”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi