Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Thập Niên 70: Gả Cho Trưởng Quan Vô Sinh, Hệ Thống Giúp Ta Mang Thai - Lục Cẩn Hoan > Chương 72

Chương 72

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 72 có bản audio.

Chương 72: Náo Loạn

 

Trong gương, gương mặt vốn trắng nõn non mịn của cô lúc này bị những vết máu ngang dọc chằng chịt phủ kín, nhìn mà rợn người, tựa như những con rết đỏ đang bò lan không kiểm soát khắp mặt.

 

Điều khiến cô không chịu nổi hơn là trên mỗi vết máu còn bôi một lớp thuốc tím dày cộp, bên trái một cục, bên phải một mảng, những mảng tím lồ lộ vô cùng bắt mắt. Cả gương mặt trông chẳng khác gì một con mèo tam thể, thảm hại đến cùng cực.

 

Aaaaa~

 

Lục Cẩn Hoan không chịu nổi cú sốc thị giác này, không nhịn được hét toáng lên.

 

Hạ Tòng Nam hoảng hốt luống cuống, giọng đầy lo lắng: “Hoan Nhi, làm sao vậy? Em đau chỗ nào à? Đau đầu hay đau bụng?”

 

“Hu hu hu... Tòng Nam ca ca, bây giờ em xấu lắm đúng không?”

 

Lục Cẩn Hoan không thể chấp nhận việc để chồng nhìn thấy bộ dạng xấu xí này, nước mắt lã chã rơi xuống.

 

Cô vừa khóc, nước mắt chảy xuống mặt làm thuốc tím loang ra, trông càng buồn cười hơn.

 

Chíp Chíp trong ý thức cô cười đến nghẹn cả hơi!

 

Hạ Tòng Nam dở khóc dở cười. Anh đau lòng muốn chết đây, làm sao còn để ý xấu hay đẹp?

 

“Không có, xấu chút nào đâu, rất đáng yêu!”

 

Lục Cẩn Hoan mếu máo nhìn anh, trong lòng nghĩ anh đang lừa mình, nhưng cô không có bằng chứng...

 

——————

 

Sau khi kiểm tra xong, Lục Cẩn Hoan vào thẳng phòng bệnh Hạ Vệ Quốc đã sắp xếp trước. Nghe tin cháu dâu lại có thai, lão gia tử vui đến mức suýt nhảy dựng lên.

 

Nhà họ Hạ đúng là mộ tổ bốc khói xanh thì mới cưới được một người cháu dâu giỏi giang như vậy!

 

“Cẩn Hoan, cháu cứ yên tâm dưỡng bệnh. Chuyện nhà họ Võ ông sẽ đứng ra làm chủ cho cháu, đảm bảo sẽ cho cháu một câu trả lời thỏa đáng!”

 

Hạ nãi nãi cũng nói tiếp: “Đúng đấy, cháu cứ yên tâm dưỡng thai, không được kích động nữa. Vết thương trên mặt qua mấy hôm sẽ khỏi thôi!”

 

Lục Cẩn Hoan thấy hơi ngại, dù sao cô mới đi làm ngày thứ hai đã gây ra chuyện lớn như vậy. Nhưng cô không hề hối hận, nếu được làm lại, cô vẫn sẽ tát thật mạnh vào mặt Võ Lâm Lâm!

 

Đúng lúc bầu không khí đang vui vẻ thì ngoài phòng bệnh bỗng vang lên tiếng cãi vã.

 

Hạ Vệ Quốc vỗ vai cháu trai Hạ Tòng Nam, trấn an: “Cháu với bà cháu ở đây trông Hoan Nhi, ông ra ngoài xem thế nào.”

 

Hạ Tòng Nam gật đầu. Anh đúng là không thể ra ngoài, lúc này mà gặp người nhà họ Võ, anh nhất định sẽ không nhịn được mà động thủ.

 

Đến lúc đó không những không giúp vợ hả giận, ngược lại có thể bị tố cáo quân nhân đánh người dân thường.

 

Vậy thì không đáng!

 

Có rất nhiều cách báo thù, không nhất thiết phải công khai...

 

Hạ lão gia tử mặt mày đen sì bước ra khỏi phòng bệnh. Quả nhiên đúng như ông đoán, người đến chính là vợ chồng nhà họ Võ. Bọn họ muốn xông thẳng vào phòng bệnh thì bị cảnh vệ do Hạ Thiên Lâm để lại chặn lại.

 

“Hạ lão.”

 

Võ Học Bình hạ mình hết mức, trên mặt nở nụ cười lấy lòng.

 

Thật ra ông ta cũng không muốn như vậy. Bất kể nguyên nhân sự việc là gì, hai đứa con gái ông ta đã bị người nhà họ Hạ hủy hoại dung nhan, nói cho cùng cũng nên coi như hòa mới phải.

 

Chỉ là nhà họ Hạ bây giờ đang như mặt trời giữa ban trưa. Hạ Thiên Lâm là Tổng tư lệnh Lục quân, Hạ Tòng Nam mới ba mươi đã là Trung đoàn trưởng.

 

Chưa kể đến gia đình bên vợ của Hạ Thiên Lâm nữa. So về thực lực, nhà họ Võ bọn họ căn bản không đấu lại!

 

“Hạ lão, vì đứa con gái lớn của tôi bướng bỉnh gây chuyện khiến cháu dâu ngài bị thương, vợ chồng tôi áy náy lắm. Chúng tôi muốn vào thăm một lát, ngài xem có tiện không ạ?”

 

Hạ lão gia tử mặt không biểu cảm, không nói được cũng chẳng nói không.

 

Võ Học Bình thấy vậy cũng không giận, vẫn vẻ mặt hòa nhã tiếp lời: “Vậy ngài nói xem, tôi cần làm gì mới khiến cháu dâu ngài nguôi giận?”

 

“Nguôi giận gì cơ?”

 

Lý Mẫn đứng bên cạnh Võ Học Bình cuối cùng không nhịn được: “Hạ lão, ngài thật sự không cần tức giận đến mức này. Người đáng giận phải là chúng tôi mới đúng!

 

Đúng, chúng tôi thừa nhận Lâm Lâm không nên đến Đoàn ca múa tìm cháu dâu ngài gây chuyện.

 

Nhưng cháu dâu ngài lẽ nào không có chút sai nào sao? Ngài đi xem mặt Lâm Lâm và Điềm Điềm nhà tôi đi, thù hận lớn cỡ nào mà ra tay nặng như vậy?

 

Bác sĩ nói, mũi của Lâm Lâm phải phẫu thuật ít nhất ba lần, mà chưa chắc khôi phục lại như cũ!

 

Bây giờ Học Bình nhà tôi chủ động đến giảng hòa, ngài không thể cho một bậc thang để người ta bước xuống sao?”

 

Lý Mẫn tức muốn chết!

 

Vừa rồi ở phòng cấp cứu nhìn thấy mặt hai đứa con gái, nếu không phải kiêng nể nhà họ Hạ, bà ta hận không thể xông vào ngay lập tức bóp chết con tiện nhân nhỏ đó!

 

Hạ Vệ Quốc cười lạnh: “Tôi cũng rất tò mò, con gái nhà họ Võ các người rốt cuộc có thù oán gì với cháu dâu tôi, mà giữa ban ngày ban mặt lại chạy tới Đoàn ca múa chặn người ta, vừa mở miệng đã vu khống hủy hoại thanh danh người khác.

 

Đợi con gái lớn của cô tỉnh lại, cô hỏi nó xem rốt cuộc nó nghĩ cái gì?”

 

Mặt Lý Mẫn trong nháy mắt tối sầm: “Hạ lão, tôi bây giờ vẫn còn nói chuyện tử tế với ngài là nể mặt bà cụ nhà tôi. Ngài đã không cho mặt mũi, vậy chúng ta nói cho ra lẽ!

 

Cháu dâu ngài cậy thế nhà họ Hạ, ra ngoài hò hét giết chóc, chuyện này các người biết không?

 

Ngài nói xem, nếu tôi để quần chúng nhân dân phân xử, nhà họ Hạ các người còn mặt mũi nào không?”

 

Lý Mẫn mặt đầy đắc ý. Điềm Điềm đã tỉnh, vừa rồi đã kể sơ qua diễn biến sự việc cho bà ta.

 

Điềm Điềm đặc biệt nhấn mạnh câu nói của vợ Hạ Tòng Nam: vừa đánh hai chị em cô ta vừa bảo nếu không muốn sống thì đi chết đi!

 

Tuy là nhà họ Võ gây chuyện trước, nhưng chỉ cần con tiện nhân đó nói ra câu này, bọn họ có lý cũng thành không có lý!

 

“Ồ? Cô muốn tìm ai phân xử?”

 

Hạ Thiên Lâm và Vương Thiết Cương dẫn theo công an và người của Ủy ban Cách mạng đi tới, vừa vặn nghe thấy lời uy hiếp của Lý Mẫn. Hạ Thiên Lâm đi ở phía trước, vẻ mặt lạnh lùng, toàn thân khí thế bộc phát.

 

“Đã thành ra thế này mà các người vẫn không cho rằng con gái mình có lỗi, vậy chúng ta không còn gì để nói.

 

Chuyện này nếu để quân đội chúng tôi xử lý, e rằng các người sẽ cho là thiếu công bằng, nên tôi đã mời công an và Ủy ban Cách mạng đến, để họ xử lý chuyện này!”

 

Võ Học Bình nhìn một đám đông đen nghịt kéo tới, hai mắt tối sầm, suýt ngất xỉu.

 

Con gái mình là loại người gì ông ta quá rõ, không chừng đã nói mấy lời nhục mạ người ta.

 

Công an đại diện chính quyền, Ủy ban Cách mạng đại diện pháp luật, quân – chính – pháp ba phía đều tới đủ. Hai đứa con gái bất hiếu này đúng là đâm thủng trời rồi!

 

“Thiên Lâm, cậu làm gì vậy? Bọn trẻ chỉ đánh nhau qua lại thôi mà, không đến mức, thật sự không đến mức!”

 

Hạ Thiên Lâm không thèm để ý đến ông ta, dặn cảnh vệ tìm giúp một phòng bệnh trống, rồi dẫn tất cả những người có mặt đi vào trong...

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi