Chương 46: Hả? Đầu quân cho mày?
“Lôi Ca, đó là vì anh không biết bộ Cơ Giáp của thằng nhóc kia thôi, để nó dùng thì phí lắm, chi bằng lấy về cho Lôi Ca anh dùng. Cái Cơ Giáp mà nó điều khiển, lúc chưa tiến hóa đã cao đến mười bảy mét rồi.”
Hàn Húc biết thứ gì có thể hấp dẫn được Lôi Ca.
Trong cái thời mạt thế sinh tồn này, quan trọng nhất chính là thực lực. Cơ Giáp ban đầu, càng to lớn thì chiến lực càng mạnh.
Hàn Húc có thể nhìn ra tham vọng của Lôi Ca. Lôi Ca muốn xưng bá Xuyên Thành, thậm chí là xưng bá một vùng đất rộng lớn hơn, điều này cần một thực lực cá nhân cực mạnh.
Như vậy mới khiến thuộc hạ có sức tập trung mạnh hơn.
Nếu ông trùm không đủ mạnh, người khác dựa vào cái gì mà theo mày?
“Hơn nữa, hắn còn sở hữu một vũ khí rất tốt, là một thanh đại liềm dài hơn mười mét, em tận mắt trông thấy.”
Hàn Húc lại ném thêm một bó củi vào ngọn lửa trong lòng Lôi Ca.
Hắn không tin là Lôi Ca nghe xong lại không động tâm.
“Thật chứ?” Quả nhiên, Lôi Ca nghe xong liền động lòng tham.
Chủ yếu là vì Trương Đào dưới tay không có nhiều người, mấy chục bộ Cơ Giáp làm sao so với mấy trăm bộ của hắn?
Đến lúc đó thậm chí không cần người của mình ra tay, chỉ cần đám Cơ Giáp khổng lồ này đứng trước cửa nhà Trương Đào, ước chừng cũng đủ làm thằng nhóc lông tơ chưa mọc kia sợ vãi quần ra.
Hơn nữa, Lôi Ca cũng có chiến lực đấy chứ. Cơ Giáp của hắn đã hoàn thành lần tiến hóa đầu tiên, cấp độ Cơ Giáp đạt đến cấp mười lăm, và hắn còn nắm giữ một kỹ năng, cũng là tình cờ có được từ viên Nguyên Tinh ban đầu.
“Đương nhiên rồi, mà chỗ đó lại là khu nhà giàu, không bị phá hủy nhiều lắm. Bộ Cơ Giáp của em đây chính là cướp được ở bên đó. Ở đó còn rất nhiều Cơ Giáp, nếu mấy tay nhà giàu không chịu gia nhập bọn mình, vậy bọn mình cũng có thể cướp luôn Cơ Giáp của bọn họ. Đến lúc đó, chẳng phải đều là tài sản của Lôi Ca anh sao?”
Nói thật, lời của Hàn Húc nói chuyện thế này rất có sức quyến rũ.
Cơ Giáp mười bảy mét, vũ khí, còn có lượng lớn Cơ Giáp đang chờ mình đi thu hoạch.
“Được, vậy thì xử lý hắn ta, sáng mai tập trung người ra tay.” Lôi Ca lập tức phủ quyết.
Vốn dĩ Hàn Húc còn muốn thuyết phục Lôi Ca tối nay ra tay, nhưng nghĩ lại rồi bỏ ý định đó. Nếu cứ phản đối Lôi Ca mãi, có thể khiến Lôi Ca trong lòng không vui, đây không phải là điều Hàn Húc muốn.
Hàn Húc cũng không cam tâm chỉ làm một tên tiểu đệ, hắn cũng muốn bản thân có thêm phát triển, vì vậy hiện tại nịnh nọt Lôi Ca, đến lúc đó đòi một ít Cơ Giáp cũng không quá đáng chứ?
Chỉ cần trong tay mình có đủ Cơ Giáp, người điều khiển Cơ Giáp vẫn rất dễ tìm, đến lúc đó mình chẳng phải cũng có thể tự lập làm vương sao?
Đêm đó, Lôi Ca ôm hai cô gái xinh đẹp ngủ một giấc thật ngon, hắn cảm thấy cuộc sống thời mạt thế còn sung sướng hơn cả trước khi mạt thế.
Ít nhất là cho đến bây giờ là như vậy.
Sáng hôm sau, Lôi Ca tập trung tất cả tiểu đệ của mình, các loại Cơ Giáp lớn nhỏ đủ kiểu gần bốn trăm bộ. Nhiều Cơ Giáp đứng cùng nhau như vậy vẫn rất hùng vĩ.
Lôi Ca tiến hành động viên chiến đấu trước trận cho bốn trăm người này.
Hứa hẹn một số lợi ích, cũng tiến hành một số đe dọa.
Đương nhiên, nguyên nhân chính khiến những người này có thể nghe lời vẫn là đe dọa.
Ai mà chẳng có gia đình chứ?
Người sở hữu Cơ Giáp phần lớn đều có gia đình, ai mà không nghe lời, sẽ liên lụy đến cả gia đình phải chịu sự trả thù của Lôi Ca.
Vì vậy, gần bốn trăm người này phần lớn đều không dám trái ý Lôi Ca.
Một đoàn bốn trăm bộ Cơ Giáp hùng hổ tiến về khu biệt thự.
Suốt dọc đường không có kẻ nào mù quáng dám nhảy ra ngăn cản, sinh vật cơ giới trông thấy đều tránh xa tất cả.
Lại còn có một số tiểu đoàn thể bị dọa run cầm cập, ai cũng sợ Lôi Ca là đến tìm phiền toái của bọn họ.
May thay, Lôi Ca không ra tay với bọn họ.
Dùng nửa tiếng đồng hồ, Lôi Ca dẫn người tiến vào khu biệt thự.
“Mày nói cũng phải, khu biệt thự này đúng là không giống. Theo tao thấy, bọn mình đừng đi nữa, chiếm luôn chỗ này chẳng phải cũng tốt sao?” Lôi Ca liếc mắt một cái đã thích khu biệt thự.
Đành vậy thôi, so với khu biệt thự, địa bàn của hắn ở phía tây thành phố giống như ổ chó vậy.
“Đương nhiên được rồi, đằng nào cũng là Lôi Ca anh nói tính. Ai dám nói một chữ không chứ?” Hàn Húc ở bên cạnh Lôi Ca xu nịnh.
Sự xu nịnh của Hàn Húc khiến một số người phát ghét. Những người này vốn dĩ đã đi theo Lôi Ca, bây giờ Hàn Húc làm như trong băng nhóm của bọn họ ngoài Lôi Ca ra thì chính là Hàn Húc nói tính, điều này khiến lão nhân đi theo Lôi Ca rất tức giận.
“Này, thằng nhóc mày không tệ.” Lôi Ca rất vui vẻ vỗ vỗ Hàn Húc.
“Các người làm gì đấy? Cút xa ra!” Một tiếng quát giận dữ vang lên.
Đây là một vệ sĩ phụ trách tuần tra, đi theo bên cạnh hắn còn có hai người khác, chỉ có điều hai người này đều không nói gì, nhưng đã bày ra tư thế chiến đấu.
Lôi Ca nhìn mà ngơ ngác.
Người khác trông thấy bọn họ nhiều Cơ Giáp cùng hành động như vậy, ai nhìn vào chẳng run cầm cập?
Ba tên này là chuyện gì thế?
Không những không sợ, chạy ra chặn đường cũng đã đành, vừa rồi nói chuyện bằng cái giọng điệu gì vậy?
“Lôi Ca, ba tên này đều là thuộc hạ của Trương Đào.” Hàn Húc ở bên cạnh Lôi Ca nhắc nhở một câu.
“Nhìn quả thực không tệ, đều là Cơ Giáp cỡ trung.” Lôi Ca hài lòng gật gật đầu.
Hắn rất không hài lòng với người điều khiển Cơ Giáp, nhưng đối với mấy bộ Cơ Giáp này thì rất hài lòng.
Đều là Cơ Giáp cỡ trung cao mười mét, cùng loại với Cơ Giáp của hắn.
“Trương Đào đâu?” Lôi Ca thể hiện ra phong độ của mình, không tính toán gì với ba người đối diện, mình một ông trùm mà tức giận với tiểu đệ của người ta, quá mất mặt.
Ba vệ sĩ nghe vậy đều ngơ ngác một chút.
Nói thật, rốt cuộc là chuyện gì thế?
Sao mỗi sáng sớm đều có người đến tìm phiền toái vậy?
Nếu sau này ngày nào cũng như vậy, vậy thì kích thích quá.
Nhưng ngơ ngác thì cứ ngơ ngác, tình hình bên này chắc chắn phải báo cáo lên.
Rất nhanh, Trương Đào đã nhận được tin tức, Trương Đào lập tức đứng dậy, thẳng một mạch chạy đến địa điểm xảy ra chuyện.
Trải qua thời gian cà khịa với Trương Duy, Trương Đào cũng nuôi dưỡng thói quen tốt là không giải thể Cơ Giáp, chủ đạo một chữ an toàn.
Chỉ có điều khiến Trương Đào không hiểu là, hắn có thể xác định hôm qua không trêu chọc bất kỳ ai, thậm chí căn bản không gặp người nào, sao lại có người đến tìm phiền toái nữa?
Tuy nhiên dù không hiểu thế nào, cũng đều phải đi xem.
Đợi đến khi Trương Đào chạy tới nơi, Lôi Ca hai mắt đều sáng rực.
Hàn Húc nói quả nhiên không sai, Cơ Giáp của Trương Đào quá uy vũ một chút.
Trải qua lần tiến hóa đầu tiên, Cơ Giáp của Trương Đào đã đạt đến hai mươi mét cao, gần như gấp đôi Cơ Giáp của hắn.
Bộ Cơ Giáp uy vũ bá đạo như vậy, đáng lẽ ra phải là Lôi Ca ta sở hữu mới đúng chứ.
“Mày là Trương Đào?” Giọng điệu của Lôi Ca rất kiêu ngạo.
Trương Đào không lập tức nổi điên, hắn rất bình thản mở miệng hỏi: “Mày là ai?”
“Tao? Phía tây thành phố, Lôi Ca.”
“Thằng chạy logistics phía tây thành thành phố á?” Trương Đào không xác định hỏi một câu.
Trong ký ức của Trương Đào, quả thực có một người như vậy, ngành công nghiệp nhà hắn không thể tách rời ngành logistics, lúc vận lực không đủ quả thực sẽ tìm đến Lôi Ca.
Lôi Ca đối với Trương Đào gật đầu nói: “Là tao.”
“Vậy mày đến đây là để đầu quân cho tao?” Trương Đào đương nhiên mở miệng.
“Hả? Đầu quân cho mày?”
