Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển TruyệnBiểnTruyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thành
💎XuKiếmtiền
Tận Thế Cơ Giới Ập Đến, Anh Biến Xe Tải Thành Chiến Cơ Mạnh Nhất > Chương 94

Chương 94

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 94: Tát, tát thật mạnh vào.

 

Tiếng cười lạnh lẽo của Trương Duy vang vọng bên tai hai cô gái.

 

Ngay lúc đó, cô gái cầm súng lục trong tay lập tức không nhịn được mà bóp cò.

 

Thế nhưng, tốc độ của Trương Duy đâu phải hai người phụ nữ này có thể so bì. Trương Duy nhanh chóng đưa tay ra nắm lấy nòng súng, ép mạnh họng súng chĩa lên trời.

 

“Đừng có động đậy!”

 

Hai cô gái đều sững người.

 

Tại sao lại thế?

 

Trương Duy cười lạnh, sau đó giật lấy khẩu súng trong tay, nhẹ nhàng nghịch một chút rồi chĩa họng súng về phía cô gái phụ trách hỗ trợ.

 

“Đại nhân, tôi…”

 

“Đoàng!”

 

Chất xám văng tung tóe.

 

Trên trán cô gái hỗ trợ xuất hiện một lỗ thủng đầy máu.

 

“Á!” Cô gái chủ công thét lên.

 

Thế nhưng, trước khi cô ta kịp có hành động gì, Trương Duy đã một tay nắm chặt lấy cằm cô ta.

 

“Đừng có trò trẻ con, tiếp tục đi!”

 

Không thể để cho người phụ nữ này làm loạn. Dù thể chất Trương Duy cực kỳ cường hãn, bị cắn một phát cũng chẳng sao.

 

Nhưng dù chỉ có một phần vạn khả năng bị cắn hỏng, Trương Duy cũng không cho phép chuyện đó xảy ra.

 

“Đã bảo cô rồi, tiếp tục đi, cô không hiểu sao?”

 

“Không… không, đại nhân, tôi hiểu, tôi bây giờ, tôi bây giờ sẽ… ưm.”

 

Chưa xong đâu. Giết, cũng phải đã đời rồi hẵng giết.

 

Còn chuyện không giết đàn bà kiểu đó, ở chỗ Trương Duy căn bản không tồn tại.

 

Đây là lúc nào rồi, còn chơi trò lòng vòng phức tạp ấy làm gì?

 

Hai người phụ nữ này đang tìm đủ trò để giết anh, còn chơi trò quân tử làm cái gì?

 

Trong thời mạt thế này, chỉ có hai loại người: một là bạn, hai là kẻ thù.

 

Giờ đây, tại hòn đảo Nhật Bản mà Trương Duy đang đứng, anh có thể khẳng định, chín mươi chín phần trăm người ở đây đều là kẻ thù của anh. Bắn một loạt đạn hạ một trăm người, chắc chắn không có ai chết oan cả.

 

Với cái bản chất của dân tộc tiểu Nhật này, dù trong số họ có một vài kẻ còn lòng tự ái với Tung Của, thì những kẻ đó ước chừng cũng đã chết sớm trong làn sóng mạt thế này rồi.

 

Bởi vì những người đó có quan niệm trái ngược với đa số người Nhật, thân Tung Của chính là phản lại nước Nhật của họ.

 

Cho nên, là kẻ thù.

 

Kẻ thù, thì phải chết trước.

 

Bên trong doanh trại.

 

Tùng Hạ đã sợ đến mức không thốt nên lời. Hắn cầm ống nhòm, run rẩy dõi theo tình hình đang diễn ra ở chỗ Trương Duy.

 

“Làm sao bây giờ?”

 

“Lại thất bại rồi.”

 

“Phải làm sao đây?”

 

Tùng Hạ sợ rằng người phụ nữ còn sống kia sẽ bán đứng mình.

 

Nếu để Trương Duy biết chính hắn đang âm mưu quỷ kế, Trương Duy có tha cho hắn không?

 

“Không được, không thể để cô ta sống.”

 

Nghĩ đến đó, Tùng Hạ lập tức phóng ra ngoài doanh trại. Vừa rời khỏi doanh trại, hắn ngay lập tức hợp thể với Cơ Giáp.

 

Còn cách khá xa, Tùng Hạ đã lớn tiếng hô to.

 

“Đại nhân, ngài không sao chứ?”

 

Nghe thấy tiếng Tùng Hạ, cô gái chủ công trong miệng phát ra tiếng “ư ư”, đang cầu cứu Tùng Hạ.

 

“Hừ, chẳng đã chút nào.” Trương Duy bực bội lắc đầu.

 

“Chết tiệt, các ngươi dám làm hại đại nhân, chết đi!”

 

Tùng Hạ chẳng quan tâm những thứ linh tinh kia, xông lên là nhào tới.

 

Thế nhưng, trước khi hắn nhào tới trước mặt Trương Duy, một cái đuôi từ trong bóng tối quất thẳng vào Tùng Hạ.

 

Trương Duy không hợp thể với Cơ Giáp, Tiểu Bảo đương nhiên sẽ không để Cơ Giáp khác đến gần Trương Duy.

 

“Ầm!”

 

Cơ Giáp của Tùng Hạ bị đánh bay, lăn lộn trên mặt đất.

 

Đây là do Tiểu Bảo không dùng chùy Lưu Tinh để đập Tùng Hạ, bằng không thì không phải bị đánh lăn trên đất nữa, mà là bị đập nát tại chỗ.

 

Tiểu Bảo cấp Vương, sức mạnh phần này tuyệt đối không đùa được.

 

Thế nhưng, dù Tiểu Bảo không dùng chùy Lưu Tinh, một cái quất đuôi này cũng suýt nữa đánh gãy đôi Cơ Giáp của Tùng Hạ từ giữa thắt lưng.

 

Khi Cơ Giáp ngừng lăn, Tùng Hạ lập tức giải thể.

 

Nhân lúc cô gái chủ công chưa thể nói được, hắn phải lập tức giải quyết cô ta, không cho cô ta có cơ hội mở miệng.

 

Đã điều khiển Cơ Giáp không thể đến gần Trương Duy, vậy thì giải thể hợp thể.

 

Cơ Giáp tàn tạ biến thành Lõi Cơ Giáp.

 

Tùng Hạ vừa chạy vừa bò lao về phía Trương Duy.

 

Chưa chạy tới trước mặt Trương Duy, Tùng Hạ đã thực hiện một cú trượt cắt.

 

Chỉ có điều cú trượt cắt này dùng đầu gối để trượt.

 

Quỳ trượt cắt, sáng tạo độc quyền của Tùng Hạ, trượt trượt rồi trượt tới tận trước mặt Trương Duy.

 

“Đại nhân, ngài không sao chứ?”

 

Nhìn xem, đúng là một tên chó săn trung thành, hỏi thăm rất đúng chỗ.

 

“Ngươi nói xem?” Trương Duy lạnh lùng nhìn chằm chằm Tùng Hạ.

 

“Chết tiệt, các ngươi dám làm hại đại nhân, đại nhân, người phụ nữ này giao cho thuộc hạ.”

 

Nói xong, Tùng Hạ căn bản không kịp chờ phản hồi của Trương Duy, giơ tay đã túm lấy tóc người phụ nữ.

 

Khóe miệng Trương Duy nhếch lên, thong thả kéo quần lên.

 

Chưa đã thì chưa đã vậy, xem màn biểu diễn của Tùng Hạ này cũng được.

 

Quả nhiên Tùng Hạ hiểu được sở thích của Trương Duy.

 

Hắn lôi tóc dài của cô gái chủ công, sau đó chẳng hiểu thế nào là liễu yếu đào tơ, giơ tay lên đã bắt đầu tát vào mặt.

 

Đây là thực sự không giữ lại chút sức lực nào.

 

Có bao nhiêu năng lực thì dùng hết bấy nhiêu, hai cái tát qua đi, mặt cô gái lập tức sưng vù lên.

 

“Chết tiệt, cô còn mang súng?” Lúc này, Tùng Hạ như thể hậu tri hậu giác mới nhìn thấy khẩu súng ở eo cô gái.

 

Phút chốc sau, Tùng Hạ lập tức giật lấy khẩu súng, và chĩa họng súng vào trán cô gái.

 

Trong mắt cô gái ánh lên vẻ không hiểu, oán hận, khiếp sợ.

 

Đủ loại tâm tư trong mắt cô gái đóng băng lại.

 

Súng, nổ!

 

“Đoàng!”

 

Hai cô gái, tình trạng chết không thể nói là cực kỳ tương tự, chỉ có thể nói là giống hệt nhau.

 

Súng làm dũng kẻ nhát.

 

Một phát súng giải quyết cô gái xong, trong lòng Tùng Hạ bỗng nảy sinh ra một ý nghĩ khác.

 

Vừa rồi hắn xông tới chỉ nghĩ đến bảo toàn mạng sống, nhưng giờ đây hắn lại có loại xung động muốn giơ súng bắn chết Trương Duy.

 

Tùng Hạ ngẩng đầu nhìn Trương Duy một cái.

 

Khi thấy ánh mắt chế nhạo của Trương Duy, Tùng Hạ lập tức ném khẩu súng xuống đất.

 

“Đại nhân, đều là lỗi của thuộc hạ, xin ngài trừng phạt.”

 

Tùng Hạ lại quỳ xuống.

 

Gần như là kiểu quỳ năm vóc sát đất.

 

Không phải Tùng Hạ muốn quỳ, mà là vì trong tay Trương Duy cũng có súng, và phía sau Trương Duy còn có một Tiểu Bảo.

 

Trương Duy không nói gì, anh chậm rãi bước tới.

 

Không hợp thể với Cơ Giáp, lời Tùng Hạ nói Trương Duy căn bản nghe không hiểu.

 

Khi Trương Duy đi tới trước mặt Tùng Hạ, anh một tay túm lấy cổ áo Tùng Hạ.

 

Phút chốc sau, bàn tay Trương Duy đã vả vào mặt Tùng Hạ.

 

Trương Duy không ra tay sát thủ, anh đang khống chế lực đây. Tùng Hạ là kẻ duy nhất mà Trương Duy biết được dám âm mưu hại mình, nhân tài kiểu này cần phải giữ lại, còn có ích.

 

Vạn nhất những người khác trong doanh trại đều là đồ mềm yếu, thì chuyện phía sau sẽ không thể tiếp tục được.

 

Nhưng, hình phạt phải cho thật lực.

 

Tát vào mặt phải thật mạnh.

 

“Bốp!”

 

“Hai!”

 

“Bốp!”

 

“Hai ạ!”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích