Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trọng Sinh: 7 Ngày Báo Thù, Tích Trữ Vật Tư Cứu Cả Nhà > Chương 60

Chương 60

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 60 có bản audio.

Chương 60: Yến Viễn Thần

 

Một khắc sau, Mễ Lạp dựa theo chỉ dẫn đi đến một nhà xưởng.

 

Mà Mễ Lạp không biết rằng, sau khi cô rời đi chưa được mấy phút, có một đội người cũng hướng về phía bến cảng bên này.

 

Người dẫn đầu là một thanh niên, nhìn tuổi chừng hai ba, hai bốn.

 

Cao hơn mét tám, tướng mạo anh tuấn soái khí, toàn thân toát ra một cỗ sát khí khiến người khác không dám trêu vào.

 

Anh ta tên là Yến Viễn Thần, nhà làm ăn, là con trai phú thương thành phố Y, vừa mới trọng sinh trở về từ đêm qua.

 

Khi trọng sinh rồi mới phát hiện, hiện tại đã bước vào thời kỳ lũ lụt, chỉ hận không thể trọng sinh sớm hơn nửa tháng.

 

Lúc này, dù có hối hận thế nào cũng vô ích.

 

Cố gắng nhớ lại thời kỳ này, còn nơi nào có thể thu được vật tư.

 

Chợt nhớ tới container ở bến cảng, đó là hàng ngàn hàng vạn container mà!

 

Dù bị nước nhấn chìm, vẫn còn rất nhiều vật tư hữu dụng.

 

Huống chi anh ta còn nhớ rõ nơi đó.

 

Chính phủ sợ nước biển dâng cao hoặc bão quét qua.

 

Cố ý xây cao hơn những nơi khác, hẳn là không đến mức bị nước nhấn chìm hết.

 

Thế là ngày hôm sau, cũng chính là hôm nay, dùng quan hệ tìm đến mấy chiếc xuồng máy, mang theo một đám vệ sĩ thẳng tiến về phía này.

 

Nào ngờ, vừa đến nơi thì ngây người.

 

Một cảng lớn như vậy, vậy mà lại không có một container nào.

 

Nói ra ai mà tin được.

 

Không chỉ anh ta, ngay cả đám vệ sĩ anh ta mang theo, cũng đều không dám tin mà trợn tròn mắt, nhìn mặt nước trước mắt.

 

“Thiếu gia, cái này cái này cái này… là chuyện gì vậy?”

 

“Đúng vậy, chẳng lẽ chúng ta hoa mắt rồi?”

 

“Bình thường nhiều container như vậy, sao bây giờ lại không còn một cái nào?”

 

“Container đều đi đâu rồi? Tôi nhớ mấy hôm trước vẫn còn mà, chỉ mấy ngày mà không còn nữa? Căn bản không phải chuyện con người có thể làm được!”

 

“Không thể nào, căn bản không thể nào, sao lại không còn một cái nào chứ?” Yến Viễn Thần lẩm bẩm, vẻ mặt như sống không còn gì luyến tiếc.

 

……

 

Lại nói về phía Mễ Lạp.

 

Ông ngoại bọn họ ở trên tầng hai nhìn thấy xuồng máy của Mễ Lạp chạy tới.

 

Mễ Nhạc vẫy tay với cô: “Chị ơi, tụi em ở trên tầng hai, tụi em phát hiện nhà xưởng này có đồ.”

 

“Chị ơi, mau lên đây đi, ở đây có đồ tốt.”

 

Nghe bọn họ nói, Mễ Lạp thu xuồng máy rồi lên tầng hai.

 

Nơi này địa thế thấp, nước đã ngập tới tầng hai, bất quá cũng không sâu.

 

Lên tới tầng hai, phát hiện sáu người còn lại đều ở đó.

 

Mọi người đang bận rộn chuyển đồ hộp.

 

Đúng vậy, đây là một nhà máy sản xuất đồ hộp.

 

Có đủ loại đồ hộp, trái cây, thịt, rau củ còn có cả cá hộp.

 

Đồ hộp ở tầng hai có chút rơi vãi trên mặt đất, còn có một số chỗ đã trống.

 

Xem ra trước đó đã có người tới đây thu thập vật tư.

 

Còn về phần đồ hộp mà ông ngoại bọn họ tìm được, đoán chừng là do đồ hộp ở đây quá nhiều, còn chưa kịp bị mang đi hết.

 

Mễ Nhạc chạy tới kéo tay Mễ Lạp, kéo cô đến một góc, chỉ vào một đống đồ hộp trên mặt đất nói:

 

“Chị ơi, chị mau thu lại đi, đây đều là những gì tụi em tìm được.”

 

Mễ Lạp nhìn đống đồ hộp trên mặt đất, tuy nói không nhiều lắm, nhưng cũng không ít.

 

“Được.”

 

Nói xong, đống đồ hộp trên mặt đất biến mất.

 

Tiếp theo mọi người lại từ các nơi tìm được mấy đồ hộp lẻ tẻ, Mễ Lạp đều thu vào không gian.

 

Dùng tinh thần lực dò xét tình hình bị ngập của tầng một.

 

Phát hiện đồ hộp ở tầng một cũng gần như bị dọn sạch, chỉ còn lại một ít đồ hộp rơi ở góc.

 

Hẳn đều là do người ta lục soát rồi bỏ sót.

 

Với nguyên tắc đi qua không để sót, những đồ hộp lẻ tẻ này đều thu vào không gian.

 

Nhìn những máy móc sản xuất đồ hộp này, ở tầng hai chỉ có một chút bị ngập trong nước, hẳn là sửa sang lại vẫn có thể dùng được.

 

Thế là thu luôn máy móc ở tầng hai.

 

Còn tầng một thì đều bị ngập trong nước, đoán chừng sửa cũng không sửa được nữa.

 

Bèn bỏ qua không thu.

 

Sau khi lục soát sạch nơi này, mọi người liền lái xuồng cao su rời đi.

 

Trước khi đi còn bỏ một ít đồ hộp vào ba lô, để ngụy trang.

 

Bằng không, chẳng lẽ lái thuyền không về à!

 

Bọn họ tin, người khác chưa chắc đã tin đâu!

 

Sau đó liền loanh quanh ở khu vực này.

 

Hễ là nhìn thấy nhà xưởng, tòa nhà văn phòng, hay là trung tâm thương mại, đều không bỏ qua, mỗi một nơi đều vào xem xét.

 

Cái gì mang đi được thì đều mang đi hết.

 

Bởi vì từ ngày mai trở đi, mưa sẽ lại tăng lớn.

 

Ba ngày này là đợt mưa nhỏ hiếm hoi, thuận tiện cho bọn họ ra ngoài tìm vật tư.

 

Sau đó sẽ mưa to liên tục, mưa suốt một tháng không ngừng, mưa cũng chưa từng nhỏ lại.

 

Bọn họ ở một cửa hàng thú cưng trong trung tâm thương mại, tìm được rất nhiều đồ dùng cho thú cưng.

 

Đủ loại ổ thú cưng, thức ăn cho mèo, thức ăn cho chó, đồ chơi, còn có các loại thuốc trị sâu bọ, thậm chí còn có rất nhiều cát vệ sinh cho mèo.

 

Mễ Lạp đều thu hết vào không gian.

 

Cát vệ sinh cho mèo này đúng là dùng được.

 

Từ khi mất nước, bồn cầu đều không dùng được, may mà bây giờ trời mưa, còn có nước để xả.

 

Nếu là thời tiết cực lạnh hay cực nóng sau này, thì phiền phức!

 

Bất quá trong không gian nhà bọn họ có nhà vệ sinh, ngược lại có thể vào không gian giải quyết.

 

Còn ông ngoại, ông nội bọn họ thì không dễ giải quyết.

 

Cát vệ sinh cho mèo này đến đúng lúc.

 

Đừng nói cô ích kỷ, trải qua kiếp trước, khiến cô không thể tin tưởng tất cả mọi người, dù là người thân cũng vậy.

 

Kiếp trước có bao nhiêu người vì miếng ăn, hoặc là cơ hội sống sót.

 

Mà bán đứng người thân, bán đứng bạn bè, chồng, vợ, con cái, cha mẹ vân vân.

 

Còn thấy chưa đủ sao?

 

Cô không dám đem nhân tính ra đánh cược.

 

Chuyện không gian có thể cho người vào ở, cha mẹ và em trai ở nhà biết là đủ rồi.

 

Cũng không phải là cô không tin tưởng những người khác.

 

Mà là sợ biết quá nhiều người, bình thường lỡ may lộ ra ngoài, dẫn tới họa sát thân.

 

Chi bằng dứt khoát không nói cho bọn họ.

 

Sau đó ở một trung tâm thương mại khác lại tìm được một cửa hàng thú cưng.

 

Cửa hàng này cũng giống cửa hàng vừa rồi, những thứ này đều có, mà số lượng còn khá nhiều.

 

Hẳn là mới nhập hàng chưa được bao lâu, rất nhiều thứ còn chưa bóc bao bì.

 

Mễ Lạp thu sạch.

 

Còn có mấy cửa hàng mẹ và bé.

 

Bên trong sữa bột các giai đoạn, thức ăn dặm, đồ dùng cho trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ vân vân, cơ bản vẫn còn nguyên vẹn.

 

Nhưng hai trung tâm thương mại này rõ ràng cũng đã có người ghé qua.

 

Những thứ ăn được khác đều bị chuyển đi gần hết.

 

Mấy cửa hàng thú cưng này với mấy cửa hàng mẹ và bé, ngược lại được bảo tồn gần như hoàn hảo.

 

Đoán chừng những người đến tìm vật tư kia, còn chưa cảm nhận được tác dụng của hai loại vật tư này.

 

Mễ Lạp tự nhiên không có lý do gì bỏ qua, những thứ này ngược lại tiện cho cô rồi.

 

Buổi trưa, mọi người tìm một góc bắt đầu ăn cơm.

 

Bữa trưa cũng là các loại cơm nắm gì đó, thêm vào một ít đồ uống.

 

Bất quá Mễ Lạp cảm thấy cơm nắm cũng khá ngon.

 

Dù sao cũng đều do nhà mình làm, đều là nguyên liệu đầy đủ.

 

Bên trong có tôm, có thịt heo, có rau củ, có thịt gà vân vân bọc bên ngoài, ngon mà lại không có mùi gì bay ra ngoài.

 

Dù sao ra ngoài, vẫn nên ăn những thứ không có mùi quá nồng.

 

Bằng không sợ dẫn tới phiền phức không cần thiết.

 

Sau đó ở trong không gian lấy một quả dưa hấu lớn, dùng ý niệm trực tiếp cắt thành từng miếng nhỏ.

 

Vỏ dưa hấu trực tiếp ném trong không gian cho mấy con thú nhỏ ăn.

 

Phần thịt dưa để trong một cái chậu lớn mang ra ngoài ăn.

 

Ánh mắt mọi người lập tức sáng lên.

 

Bảy người ăn no, xoa bụng, vẻ mặt thỏa mãn.

 

Nghỉ ngơi một lúc, buổi chiều mọi người tiếp tục tìm kiếm.

 

Trong lúc đó cũng gặp không ít người ra ngoài tìm vật tư, bất kể là phe nào đều rất cảnh giác, cố ý tránh xa đám đông.

 

Hiển nhiên đều đã từng trải qua những trải nghiệm không tốt.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi