Chương 9: Mua hải sản
Mễ Lạp nghĩ dù sao thì các thành viên trong nhà cũng đều dùng đến.
Thế là cô tiện thể gửi vào nhóm chat "Hội mê cơm" mấy trang web có thể vay tiền.
【Hạt gạo nào cũng đắng cay】: Đây là mấy trang web tôi vừa vay xong, mọi người có thể tham khảo.
Địa chỉ: *************
Địa chỉ: *************
Địa chỉ: *************
……
【Tôi mê cơm tôi vui】: OK, vừa khéo tôi đang cần.
【Cơm nắm】: Đợi tôi rảnh, cũng thử xem sao.
【Không gạo khó nấu cơm】: Làm tốt lắm con gái, lát nữa ta cũng đi làm.
Lúc này vừa hay có điện thoại gọi đến, Mễ Lạp nhìn là số lạ, nếu là bình thường, loại điện thoại lạ này cô căn bản không nghe, đều trực tiếp ngắt máy.
Nhưng bây giờ không giống trước.
Nghĩ có thể là người giao lương thực cô mua sáng nay, hoặc là trái cây em trai mua, người giao hàng gọi tới, thế là cô thuận tay nghe máy: "Alo! Ai đấy?"
Đầu dây bên kia nói: "Xin chào, tôi là chỗ bán buôn lương thực **, lương thực cô mua sáng nay tôi đã chở đến đây rồi, kho hàng của cô có người không?"
Thì ra là người giao hàng đến thật, hỏi kho có người không.
Mễ Lạp: "Có, anh chở qua đi, tôi đang ở kho đây."
Đầu dây bên kia nghe nói kho có người, vội nói: "Ừ, được, tôi sắp đến rồi, cô đợi một chút."
"Vâng vâng, vậy phiền chú vất vả rồi."
Cúp máy, lại mở Taobao ra, lướt xem trên đó, thấy cái gì thích hợp thì bỏ vào giỏ hàng.
Chưa đầy mấy phút, đã có xe tải chạy tới trước kho.
Sau khi xác nhận đúng là chủ hàng của mình, tài xế xe tải giúp dỡ hàng xuống kho rồi lái xe về.
Mễ Lạp đóng cửa kho từ bên trong, vung tay một cái thu toàn bộ số hàng vừa giao vào không gian.
Sau đó lại mở cửa kho, vừa lướt web mua sắm vừa đợi trái cây em trai Mễ Nhạc mua được giao đến.
Nhóm chat "Hội mê cơm"
【Tôi mê cơm tôi vui】: Hu hu…… tất cả các trang vay đều thử rồi, chỉ vay được 60 vạn. Chị ơi làm sao chị vay được nhiều thế?
【Hạt gạo nào cũng đắng cay】: Mấy trang chị gửi em đều thử qua hết rồi à?
【Tôi mê cơm tôi vui】: Vâng ạ!
【Hạt gạo nào cũng đắng cay】: Ừm, có lẽ là do em mới đủ 18 tuổi thôi!
【Tôi mê cơm tôi vui】: 18 thì sao? Còn phân biệt tuổi tác à?
【Hạt gạo nào cũng đắng cay】: Tự em ngẫm đi.
【Tôi mê cơm tôi vui】: ……
Mễ Nhạc ở đầu dây bên kia, thấy chị mình trả lời như vậy thì không nói nên lời, ngẩng mặt nhìn trời.
Sao thế, không chỉ phân biệt tuổi tác, mà còn xét duyệt rất chậm, chị mình thì được chuyển khoản nhanh thế, còn cậu thì làm cả buổi chiều mới được từng này!
Thôi, không nghĩ nữa, ít thì ít vậy, cũng đã chiều rồi, hay là đi chỗ gần mua ít đồ, phải nhanh lên mới được.
Thế là lại gửi một tin nhắn trong nhóm chat "Hội mê cơm" để nói rõ, tránh mọi người trong nhà mua trùng nhau.
Có bấy nhiêu tiền, phải mua cho đầy đủ các thứ.
【Tôi mê cơm tôi vui】: Em đi hiệu thuốc cạnh khu chúng ta, mua ít thuốc về.
【Hạt gạo nào cũng đắng cay】: Đã nhận.
【Không gạo khó nấu cơm】: Đã nhận +1
【Cơm nắm】: Đã nhận +1
Mễ Lạp đang lúc trả lời tin nhắn thì lại có một chiếc xe giao hàng đến.
Cho đến khi chú thợ dỡ hàng xong lái xe tải về.
Mễ Lạp lại đóng cửa kho từ bên trong.
Đi tới chỗ trái cây, thấy trái cây em trai mua, chủng loại cũng khá nhiều.
Chỉ là mỗi loại số lượng không nhiều, điều này cũng dễ hiểu, dù sao tiền cũng có hạn mà!
Có: táo, lê, chuối, anh đào, quýt, xoài, sơn tra, bưởi, nho, tì bà, dương mai, sầu riêng, văn đản, dưa hấu, đào, dừa v.v.
Có loại là trái cây đúng mùa, có loại không.
Sắp tận thế rồi, tuy nói trái cây trái vụ, ăn vào không tốt cho sức khỏe.
Nhưng mặc kệ nó đi!
Đều đến lúc này rồi, còn so đo những thứ này sao?
Bây giờ còn có thể ăn, sau này thì muốn ăn cũng không có mà ăn!
Vung tay một cái, thu hết tất cả vào không gian.
【Hạt gạo nào cũng đắng cay】: Em trai, trái cây nhận được rồi.
【Tôi mê cơm tôi vui】: OK
【Hạt gạo nào cũng đắng cay】: Đồ đạc đều nhận được, chị về nhà trước, tiện đường về xem có gì thì mua thêm ít.
【Cơm nắm】: Được, em cứ xem mà mua.
【Không gạo khó nấu cơm】: Con gái đi đường cẩn thận.
【Hạt gạo nào cũng đắng cay】: OK
Mễ Lạp cất điện thoại, đóng cửa kho lại.
Ở ven đường quét một chiếc xe đạp điện.
Một đường thong thả đạp về, thỉnh thoảng nhìn ngắm cơ sở hạ tầng và kiến trúc hai bên đường.
Xem chỗ nào có cửa hàng, hoặc cửa hàng bán những thứ gì.
Đi ngang qua chợ hải sản, nghĩ đến sau khi tận thế đến, nước biển bị ô nhiễm, hải sản không thể ăn được, thậm chí có loài cá bị biến dị, uy hiếp đến sự sinh tồn của con người.
Điều này đối với người lớn lên ở vùng ven biển từ nhỏ, nếu sau này không có hải sản để ăn, chắc chắn là một cú đả kích.
Thế là dừng xe đạp điện, đi vào chợ.
Trong chợ đi một vòng, tìm một quầy hàng của chú trung niên có giá cả phải chăng.
Đặt mua: gạch cua, cua đỏ, cua lông, cua hoa, cua xanh, tôm hùm, sò điệp, sò huyết, ốc hương, hàu, nghêu, sò lông, ngao, bào ngư, tôm sú, tôm thẻ, tôm càng, tôm tích……
Còn có đủ loại cá: cá thu, cá đuối, cá hố, cá thu, cá trê xanh, cá chim, cá chim trắng, cá bơn, cá ngừ, cá đù vàng, cá mòi, cá mực, bạch tuộc v.v.
Chỉ cần gọi được tên đều đặt một ít, còn những loại quá đắt thì thôi vậy.
Tổng cộng có bấy nhiêu tiền, mua không nổi, mua không nổi!
Số tiền mới nhận được chiều nay, trong chớp mắt đã mất đi một phần ba, vốn 120 vạn, bây giờ chỉ còn 80 vạn.
Thêm WeChat với ông chủ, gửi địa chỉ kho hàng cho ông, yêu cầu giao hàng tận nơi.
Đồng thời yêu cầu hải sản đều phải là loại mới đánh bắt sáng mai, tốt nhất là còn sống.
Trả tiền, cầm hóa đơn rồi rời khỏi chợ.
Lúc này trời cũng đã tối dần, Mễ Lạp ra khỏi chợ lại quét một chiếc xe đạp điện, lần này cô phóng hết tốc độ.
Trước khi trời tối hẳn thì về đến nhà.
Mẹ Mễ đã nấu cơm xong, ba Mễ cũng vừa về đến nhà.
Thấy Mễ Lạp về, Du Tâm Di vội nói: "Lạp Lạp về rồi à! Có đói không? Vừa khéo có thể ăn cơm luôn!"
Mễ Lạp: "Mẹ, lúc về con đi ngang qua chợ hải sản, có mua một ít hải sản, về hơi muộn một chút, mọi người không cần đợi con đâu, cứ ăn trước đi."
Mễ Bác Viễn: "Không sao không sao, chúng ta cũng không đói, bây giờ vật tư mới là quan trọng nhất."
"Đúng đúng! Chị ơi, chị đã mua những loại hải sản gì thế?" Mễ Nhạc vừa nghe chị mình mua hải sản liền vội hỏi.
Là người thành phố Y, cậu chính là thích ăn hải sản nhất, nếu sau này đều không được ăn, nghĩ thôi đã thấy khó chịu.
May mà chị cậu đáng tin cậy, vừa về đã đi mua hải sản.
"Đây, em xem đi, chủng loại và số lượng mua đều ở trên đó, ông chủ sáng mai sẽ cho người giao đến kho." Mễ Lạp từ trong túi xách lấy ra một tờ giấy đưa cho Mễ Nhạc, để cậu tự cầm xem.
Thật ra bốn người nhà họ đều thích ăn hải sản, nhưng thích nhất vẫn là cậu em trai này.
Mễ Nhạc nhận lấy tờ giấy xem qua, vui vẻ nói với Mễ Lạp:
"Chị ơi, tuyệt quá, có những thứ này, tận thế chúng ta vẫn có hải sản để ăn."
