Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trọng Sinh: Tích Trữ Vật Tư, Ta Chỉ Muốn Cùng Chàng Sống Sót > Chương 5

Chương 5

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 5 có bản audio.

Chương 5: Gặp mặt

 

Diệp Kinh Mặc đáp chuyến bay sớm nhất trở về thành phố S, khi về đến khu chung cư trời mới tờ mờ sáng.

 

Đoán Giang Ly vẫn chưa dậy, anh tiện thể mua màn thầu và tào phớ – hai món cô thích nhất – ở cổng khu.

 

Quán ăn sáng trước cổng khu nhờ ngon mà rẻ nên luôn là lựa chọn hàng đầu của dân văn phòng gần đó.

 

Đặc biệt là màn thầu làm tại chỗ, bên trong là thịt lợn tươi, tôm và nếp trộn đều, cắn một miếng là vị tươi ngọt dẻo thơm lan tỏa khắp miệng.

 

Tào phớ cũng được làm mới mỗi ngày, vị mềm mịn của đậu hũ kết hợp với nước đường khiến người ta ăn mãi không ngừng.

 

Hai món tủ này bán hết trước chín giờ mỗi ngày.

 

Giang Ly rất thích ăn, nhưng phần lớn thời gian cô không dậy nổi, toàn nhờ Diệp Kinh Mặc chạy bộ về mua cho.

 

Diệp Kinh Mặc với bộ vest đen thẳng tắp, khí chất uy nghiêm toát ra từ chính bản thân, khiến những người đang xếp hàng đều đổ dồn ánh mắt.

 

Vài cô nàng công sở nhìn đôi chân dài thẳng tắp, ẩn hiện đường nét cơ bắp dưới lớp vest của Diệp Kinh Mặc, không kìm được mà đỏ mặt.

 

Ông chủ quán ăn vừa thấy Diệp Kinh Mặc đã quen thuộc cất tiếng: “Vẫn là một lồng màn thầu và hai bát tào phớ mang về đúng không?”

 

Diệp Kinh Mặc gật đầu, cầm lấy túi đồ ăn ông chủ đưa, trả tiền rồi quay người rời đi.

 

Có người tiến lên hỏi thăm về Diệp Kinh Mặc, ông chủ nói thẳng:

 

“Đừng phí công nữa, người ta có bạn gái từ lâu rồi. Sáng nào anh ấy cũng đến xếp hàng mua đồ ăn sáng, vì bạn gái không dậy nổi, nên mua mang về.”

 

Câu nói đó khiến vô số người độc thân đứng đó như trúng tên.

 

Giang Ly, người đã đi ngủ sớm từ hôm qua, giờ đã dậy rửa mặt, ngồi thẳng lưng tựa vào ghế.

 

Cô biết Diệp Kinh Mặc đã hứa hôm nay về thì chắc chắn sẽ về, mà phần lớn là chuyến bay sớm nhất.

 

Giang Ly không muốn chút nào khi Diệp Kinh Mặc về mà cô vẫn còn ngủ say trên giường.

 

Diệp Kinh Mặc có thể nói là người mà Giang Ly tin tưởng nhất trên đời, không ai có thể so sánh.

 

Cô và Diệp Kinh Mặc là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau, anh hơn cô năm tuổi, hai nhà là hàng xóm. Cha mẹ Diệp Kinh Mặc mất sớm, anh được bà nội nuôi lớn, quan hệ hai nhà rất khăng khít.

 

Hồi nhỏ, cha mẹ Giang Ly bận rộn công việc, nhiều khi gửi cô nhờ bà của Diệp Kinh Mặc trông nom. Có thể nói tuổi thơ của Giang Ly phần lớn thời gian đều vui chơi ở nhà Diệp Kinh Mặc.

 

Bà của Diệp Kinh Mặc mất năm anh mười tám tuổi, bà ra đi lặng lẽ trong giấc ngủ, không hề đau đớn.

 

Sau khi nhà Giang Ly và Diệp Kinh Mặc lo xong tang lễ, Diệp Kinh Mặc vào học trường quân đội.

 

Còn khi cha mẹ Giang Ly qua đời trong vụ tai nạn máy bay, lúc cô cô đơn không nơi nương tựa, Diệp Kinh Mặc xuất ngũ trở về, giúp cô lo liệu mọi chuyện.

 

Bằng năng lực của mình, Diệp Kinh Mặc cùng đối tác mở một công ty vận chuyển. Nhưng dù công việc bận rộn đến đâu, anh vẫn về nhà chăm sóc Giang Ly.

 

Họ đã thân thiết như một nhà, trên đời này chỉ có họ nương tựa vào nhau.

 

Nghe tiếng chìa khóa tra vào ổ khóa phát ra âm thanh khe khẽ, không hiểu sao tim Giang Ly như nhảy lên tận cổ, hai tay vô thức nắm chặt vạt áo.

 

Khi Diệp Kinh Mặc mở cửa bước vào nhà Giang Ly, anh liếc mắt một cái đã thấy cô mặc bộ đồ thường ngày màu xanh nhạt ngồi trên ghế sofa, rõ ràng là đang đợi anh.

 

Xem ra Giang Ly có chuyện quan trọng muốn nói với anh, lần trước như thế này là khi chú Giang và dì Giang qua đời.

 

Cô gái trẻ ngây thơ ngồi lặng im trên ghế sofa, không nói một lời, cho đến khi anh đến, mới nghẹn ngào kể rằng cha mẹ cô đã mất, trong nhà chỉ còn lại mình cô.

 

Giang Ly vốn nghĩ khi nhìn thấy Diệp Kinh Mặc, cô sẽ lặng lẽ khóc, hoặc ôm chầm lấy anh mà khóc nức nở, nhưng lúc này cô chỉ muốn tham lam nhìn chằm chằm vào bóng dáng này.

 

Diệp Kinh Mặc đặt đồ ăn sáng lên bàn, tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Giang Ly.

 

Trên ghế sofa, Diệp Kinh Mặc với bộ vest đen, đường nét cơ bắp ẩn hiện, vai rộng eo thon, đôi chân dài khẽ dang ra tựa vào mép ghế.

 

Giọng Giang Ly khẽ run đến mức khó nghe: “Anh Mặc, anh đến sớm vậy sao?”

 

Diệp Kinh Mặc cảm nhận được trong lời nói của Giang Ly ẩn chứa sự sợ hãi, nhớ nhung, lo lắng – những cảm xúc phức tạp.

 

Anh đưa tay khẽ xoa đầu Giang Ly, giống như hàng nghìn lần anh an ủi cô hồi nhỏ, giọng nói nhẹ nhàng: “Có chuyện gì vậy? Nói với anh nghe, anh sẽ nghĩ cách giải quyết cho em!”

 

Đáy mắt anh như biển đêm cuộn sóng lớn, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà khiến cô bé thanh mai trúc mã của anh lại bất thường đến vậy?

 

Chẳng phải dạo này cô đang chuẩn bị luận văn tốt nghiệp sao?

 

Hay là ở trường có ai bắt nạt cô? Diệp Kinh Mặc trong lòng hiện lên đủ loại suy đoán.

 

Giang Ly nghe giọng Diệp Kinh Mặc, như một đứa trẻ có người lớn chống lưng, “Anh Mặc, em nhớ anh quá.”

 

“Anh biết không, không có anh bên cạnh, em cố gắng vất vả lắm……”

 

Giọng Giang Ly nghẹn ngào, muốn kể hết những cay đắng và gian nan suốt năm năm trong ngày tận thế.

 

Nghe lời Giang Ly nói, mọi suy đoán ban đầu của Diệp Kinh Mặc đều bị phá vỡ.

 

Chẳng phải anh chỉ mới đi công tác ba ngày sao? Tại sao nghe Giang Ly miêu tả, cứ như anh và cô đã lâu lắm không gặp?

 

Diệp Kinh Mặc kéo đầu Giang Ly tựa vào vai mình, bàn tay hơi chai sạn lau đi những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt non nớt của cô.

 

Lồng ngực anh vừa tức vừa đau, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với cô em gái nhỏ anh nâng niu từ nhỏ mà anh không hề hay biết?

 

Bàn tay rộng lớn của Diệp Kinh Mặc khẽ vỗ lưng Giang Ly, “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi