Chương 83: Chải lông
Ngửi thấy mùi ngải cứu trong không khí, Giang Ly liếm môi.
Mấy chiếc bánh ngải cứu nguyên vị đã chín, Giang Ly mở vung, hơi nước liền phả vào mặt.
Bánh ngải cứu mềm dẻo dính chặt vào giấy dầu, còn chưa ăn vào miệng, Giang Ly dường như đã cảm nhận được hương vị của nó.
Giang Ly thay mẻ bánh ngải cứu nhân đậu đỏ vào xửng hấp, rồi cầm mấy chiếc bánh ngải cứu nguyên vị đi ra khỏi bếp.
“Mặc, anh mau nếm thử xem thế nào?”
Nghe tiếng gọi, Diệp Kinh Mặc đứng dậy.
Giang Ly đặt nồi hấp trong tay lên bàn ăn, vừa cúi đầu đã thấy một cái đầu chó đang cố hết sức chồm lên bàn.
Cả con chó đứng thẳng dậy, hai chân trước còn cố vươn dài ra muốn với tới nồi hấp, đuôi vẫy liên tục.
“Bút Đinh cũng muốn ăn à?”
Giang Ly cầm một chiếc bánh ngải cứu trêu chọc Bút Đinh.
Bút Đinh nhìn chằm chằm chiếc bánh, ngoan ngoãn ngồi xuống chờ được cho ăn.
Giang Ly bê chiếc bánh ngải cứu đưa lên miệng, dùng răng nhai thử, hương thơm của ngải cứu hòa quyện vào nếp, vị ngọt nhẹ lan tỏa trong khoang miệng.
Ư ư...
Chủ nhân bắt nạt cún, cho ngửi cho nhìn mà không cho ăn.
Bút Đinh bất bình sủa vài tiếng, tức giận chạy qua chạy lại.
“Bút Đinh, đứng lại.”
Giọng Diệp Kinh Mặc lạnh nhạt vang lên, ánh mắt nhìn chằm chằm Bút Đinh.
Bút Đinh nghe mệnh lệnh, ngoan ngoãn đứng yên, hai tai cụp xuống.
“Cưng không ăn được nếp, tối nay mở cho cưng một hộp thịt bò.”
Diệp Kinh Mặc vuốt lông Bút Đinh, hứa hẹn cho nó một hộp thịt hộp nó thích nhất.
Bút Đinh vui mừng đến mắt sáng rực, đuôi vẫy như cánh quạt.
Giang Ly đưa một chiếc bánh ngải cứu cho Diệp Kinh Mặc, lông mi chớp chớp, ánh mắt đầy mong chờ.
Diệp Kinh Mặc cắn một miếng, hương thơm của ngải cứu đặc biệt nổi bật, thanh mát thuần khiết, khiến người ta lưu hương nơi đầu lưỡi.
“Ngon lắm.”
Diệp Kinh Mặc không tiếc lời khen ngợi.
Giang Ly ngại ngùng gãi gãi má, khóe miệng cong cong, “Ngon là được, còn có bánh ngải cứu nhân đậu đỏ đang hấp nữa.”
Buổi trưa, hai người thưởng thức một bữa tiệc bánh nếp thịnh soạn.
Giang Ly cảm thấy từ trong ra ngoài cơ thể mình đều tỏa ra mùi ngải cứu.
Cô đổ bã ép vào thùng ủ phân, dọn dẹp bếp xong rồi lên tầng hai ngủ trưa.
Ba giờ chiều tỉnh dậy đúng giờ, Giang Ly chạy lên tầng ba.
Tiểu Bạch đang gặm cỏ khô, máng thức ăn chẳng còn bao nhiêu, chẳng thấy chút dấu hiệu chán ăn như trước.
Giang Ly dọn dẹp sạch sẽ chuồng cho Tiểu Hắc và Tiểu Bạch, lại lấy ra một ít bông gòn đặt vào chuồng của Tiểu Bạch.
Cô đã đọc sách nói rằng khi chuột lang mang thai, có thể cho một ít bông gòn để nó làm ổ.
Làm xong, cô đi đến máng trồng cây.
Cải thìa lớn rất nhanh, đã có kích thước một khóm nhỏ, có thể thấy không lâu nữa là thu hoạch được.
Mầm khoai tây nhô lên khá cao, chỉ là không biết bên dưới phát triển thế nào.
Giang Ly hy vọng đến lúc đó sẽ có một chuỗi khoai tây thật to, như vậy thì không lo chuyện ăn uống nữa.
Phía sau mầm cà chua cũng có cây con mọc lên, chỉ là mọc chen chúc với đám phía trước, trông có vẻ quá chật chội.
Giang Ly nhổ những cây con mọc sau mà còi cọc ra, để riêng vào một cái chậu.
Cho chúng tiếp tục lớn trong đó, đến khi có chỗ thì chuyển vào máng trồng.
Dọn dẹp máng trồng xong, Giang Ly đến chỗ máy ấp trứng.
Giang Ly mở nắp máy ấp, dùng đèn soi vào bên trong quả trứng gà rừng.
Có thể thấy rõ một chấm đen nhỏ, còn có thể mơ hồ nhìn thấy trái tim đang đập.
Chẳng bao lâu nữa, trứng gà rừng sẽ nở.
Cơ nghiệp của cô lại được mở rộng.
Giang Ly dự định lát nữa ra sân trước làm một cái chuồng gà cho bọn gà rừng.
Đợi khi cách ly kết thúc, bọn họ lên núi chặt ít tre về, dùng tre để dựng chuồng gà.
Không gian tầng ba có hạn, đợi khi gà con nở ra lớn lên, vẫn là tầng dưới mới có không gian rộng rãi.
Đặt quả trứng gà rừng lại vào máy ấp, Giang Ly đi xuống tầng một.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, khói xám chưa từng ngừng lại.
Giang Ly không dám tưởng tượng dịch bệnh đã cướp đi bao nhiêu mạng người, cô chỉ có thể hy vọng chính phủ sớm nghiên cứu ra vắc-xin.
Có thể khống chế được sự lây lan của dịch bệnh.
Giang Ly dùng sức lắc đầu, gạt bỏ những suy nghĩ tiêu cực trong đầu.
Cô ngồi trên sofa, thẫn thờ không biết làm gì.
Bây giờ cô chẳng muốn làm gì cả, chỉ muốn thả lỏng đầu óc.
Bút Đinh nhảy lên sofa, chui vào lòng Giang Ly, thoải mái lật người một cái.
Giang Ly theo phản xạ vuốt lông cho Bút Đinh, cô chợt sờ thấy một cục lông bị rối trên người Bút Đinh.
Muốn gỡ ra nhưng lại phát hiện không gỡ được.
Giang Ly cúi đầu nhìn bộ lông của Bút Đinh, lông mày nhíu lại?
Bút Đinh đã bao lâu rồi chưa tắm, chưa chải lông nhỉ?
Giang Ly cố gắng nhớ lại, nhưng lại phát hiện ký ức đã mơ hồ.
Khoảng thời gian này bận đến hoa mắt, suýt chút nữa quên mất việc tắm cho Bút Đinh mỗi tháng một lần.
Thôi, lại có thêm một việc rồi.
“Bút Đinh, chúng ta đi tắm thôi.”
Giang Ly kéo Bút Đinh vào phòng tắm, Bút Đinh rất phối hợp nằm bẹp xuống đất.
Giang Ly lấy sữa tắm cho thú cưng, trước tiên xối nước làm ướt bộ lông trên người Bút Đinh.
Sau khi vắt sữa tắm ra tay xoa tạo bọt, cô bôi lên người Bút Đinh và xoa đều.
Dùng một chiếc bàn chải lớn chải lông cho Bút Đinh từ đầu đến đuôi.
Phần mặt chó thì dùng tay thấm nước lau nhẹ một cái.
Giang Ly xối nước cho Bút Đinh, dòng nước xám xịt chảy xuống từ người nó.
“Đồ chó bẩn.”
Giang Ly chấm chấm vào chiếc mũi chó lạnh lẽo của Bút Đinh, cười mắng.
Bút Đinh dường như hiểu được lời Giang Ly nói, cãi lại hai tiếng gâu gâu.
Sau khi tắm xong, toàn thân Bút Đinh ướt sũng, lông bám chặt vào người, trông nó nhỏ xíu.
Cơ bắp lộ rõ hoàn toàn.
Bút Đinh cảm thấy người ướt sũng khó chịu, hạ thấp người xuống chuẩn bị vẩy nước.
Thấy vậy, Giang Ly vội vàng lấy một chiếc khăn khô trùm kín cả người Bút Đinh.
Dùng khăn xoa xoa để thấm khô nước trên người nó.
“Được rồi, vẩy nước đi.”
Giang Ly bước ra khỏi phòng tắm, nói với Bút Đinh.
Bút Đinh nghiêng đầu một cái rồi mới phản ứng lại, bắt đầu vẩy nước.
Lúc này Bút Đinh trông như một chiếc máy giặt lồng ngang, nước bắn ra từ bộ lông của nó.
Giang Ly dẫn Bút Đinh về phòng khách, dùng máy sấy công suất lớn sấy lông cho nó.
Gió ấm thổi vào người Bút Đinh, khiến nó thoải mái nằm bẹp xuống đất, nhắm mắt lại, mặc cho Giang Ly xoa bóp trên người.
Mất nửa tiếng đồng hồ, Giang Ly mới sấy khô được bộ lông của Bút Đinh.
Cô lấy một chiếc lược từ trong không gian ra, bắt đầu chải lông cho Bút Đinh.
Đối với những cục lông rối không gỡ được, Giang Ly trực tiếp dùng kéo cắt bỏ, bất quá chỉ có một hai cục như vậy.
Đợi đến khi Bút Đinh xuất hiện với bộ lông bóng mượt, Giang Ly cảm thấy hai tay mình đã nhấc không nổi nữa.
Giang Ly ngã phịch xuống sofa, hoàn toàn không muốn động đậy.
Đồng hồ đeo tay truyền đến một thông tin liên lạc.
Giang Ly giơ cánh tay đang nhức mỏi lên.
“Sáng mai sẽ đưa đồ đến. – Chu Thiên”
Lời nhắn vô cùng ngắn gọn.
“Được. – Giang Ly”
Không biết mấy món đồ đuổi muỗi đó có đổi được bao nhiêu đèn trồng cây đây.
Giang Ly nghĩ một lát rồi vứt vấn đề này ra sau đầu, dù sao ngày mai là biết, hà tất phải tốn nhiều tế bào não như vậy.
Trạm cứu trợ.
Chu Thiên nhìn những chiếc cáng được phủ vải trắng khiêng ra khỏi lều, ánh mắt phủ một tầng u ám.
Dịch bệnh này phát triển quá nhanh.
Có người mới phát bệnh chưa đầy 24 giờ, người đã gần như không xong rồi.
Có những nhân viên y tế trực đêm thâu đêm cũng không chịu nổi mà khóc rống lên.
Nhân lực vẫn quá ít, điều kiện vẫn quá kém, Chu Thiên hiểu rất rõ.
Căn cứ cần được xây dựng càng sớm càng tốt, tập hợp những người có năng lực lại, ôm suy nghĩ này, anh bước nhanh vào một căn lều.
