Chương 73: Một ngày trước kế hoạch
Mọi người im lặng, họ biết Lâm Cảnh nói không sai, nhưng họ có thể làm gì đây?
“Nói không sai, bây giờ chỉ có thể liều một phen, nếu thất bại thì cũng chỉ là chết mà thôi!” Trình Nặc nói.
“Được! Vậy thì liều một phen!”
“Đi thôi, trước tiên chúng ta tìm cách an trí Trương gia gia và Lộ Lộ, chờ Ôn Niên về chúng ta sẽ hành động! Phải tìm được Giáo sư Khương trước khi đại quân zombie bao vây thành, đưa ông ấy rời khỏi căn cứ Tây Nam.” Lâm Cảnh trầm ổn hạ lệnh.
“Vâng.”
“Khoan đã… tính cả tôi nữa!” Tống Yếm từ ngoài cửa xông vào giơ tay nói, “Dù sao hôm qua nếu không có các người thì tôi đã chết rồi.”
“Tính cả tôi nữa.” Đặng Văn Tư cũng giơ tay.
Mọi người nhìn nhau, cuối cùng không trả lời. Dù sao người của phe đối địch, không dùng được.
Một bên khác.
Chu Trinh vừa mở mắt đã phát hiện mình về tới chỗ ở, nhớ lại đám zombie gặp phải đêm qua, anh còn tưởng mình sẽ chết ở đó. Nhưng may mắn thay có một chuyện khiến anh vô cùng mừng rỡ - anh chưa chết!
Anh xoa đầu ngồi dậy, đột nhiên cảm thấy cơ thể đau nhức, cúi đầu thấy cánh tay được băng bó, vết thương chắc là bị thứ gì đó cứa vào...
“Anh Chu, anh tỉnh rồi à?” Giang Tinh Mạn từ ngoài đi vào, trên mặt nở nụ cười vui mừng, cô bưng cốc nước đưa cho Chu Trinh: “Lúc anh hôn mê em đã cho anh uống chút thuốc, lại giúp anh băng bó lại vết thương.”
Nói xong cô đặt cốc nước lên tủ đầu giường, kéo ghế ngồi ở mép giường, nhìn Chu Trinh hỏi: “Anh Chu, anh thấy sao rồi?”
“Cảm ơn em.” Chu Trinh uống nước xong ngẩng mắt cười với cô, anh đưa tay sờ cánh tay bị thương, rồi hỏi cô: “Tống Yếm và Đặng Văn Tư đâu?”
Nghe anh nói, biểu cảm của Giang Tinh Mạn hơi thay đổi, nhưng rất nhanh trở lại bình thường, cô mím môi khẽ nói: “Chắc họ vẫn còn ở ngoài.”
“Sao vậy? Tại sao họ không cùng về?” Chu Trinh nhíu mày nhìn cô, “Vậy chúng ta về bằng cách nào?”
“Không gian của em thăng cấp rồi, em dùng không gian thuấn di đưa anh về.” Giang Tinh Mạn cắn môi dưới khẽ nói: “Chỉ tiếc là kỹ năng này quá hao tinh thần, em chỉ có thể thuấn di một lần.”
Chu Trinh sững người, rồi giọng khàn khàn nói: “Xin lỗi, vừa rồi anh hơi kích động.”
“Không sao đâu anh Chu.”
Nghe vậy, Chu Trinh gật đầu trầm ngâm, anh vén chăn mỏng định xuống giường, Giang Tinh Mạn vội ngăn lại: “Anh Chu đừng cử động, anh còn bị thương mà.”
“Anh không sao.” Chu Trinh lắc đầu đứng dậy đi ra ngoài cửa, anh muốn ra ngoài tìm Tống Yếm và Đặng Văn Tư.
Bên ngoài, Trương Dương đang cầm danh sách hôm đó lần lượt tìm kiếm những người sống sót chạy về, chỉ tiếc là số người chạy về rất ít và đều là nam, làm gì có một nam một nữ như phó căn cứ trưởng nói.
“Anh Trương, chỉ còn vài nhà nữa là tra xong, nếu vẫn không tìm thấy một nam một nữ đó thì làm sao?” Một tên đàn em lo lắng nói.
“Không tìm thấy thì tiếp tục tra.”
Trương Dương mặt lạnh, nhìn căn cứ hỗn loạn, trong lòng càng thêm bực bội. Từ khi anh làm nhiệm vụ trở về, căn cứ đã bị căn cứ trưởng mới và phó căn cứ trưởng chiếm giữ, cách vài ngày họ lại tổ chức một buổi huấn luyện nâng cao dị năng gì đó, còn không cho những người cũ như họ tham gia, giờ xảy ra chuyện, bị lôi ra làm việc vẫn là những người cũ như họ.
“Tiếp tục đi kiểm tra nhà tiếp theo!”
Trương Dương vừa nói vừa dẫn người đi tiếp. Đúng lúc này, Chu Trinh và Giang Tinh Mạn một trước một sau đuổi ra.
“Đội trưởng Trương.” Chu Trinh lịch sự chào hỏi đối phương, rồi bỏ qua nhóm người này tiếp tục đi ra ngoài.
Giang Tinh Mạn kéo góc áo Chu Trinh, cười hỏi Trương Dương bên cạnh: “Anh Trương Dương, anh có thấy Tống Yếm và Đặng Văn Tư không?”
Trương Dương nheo mắt, hỏi ngược lại: “Hai người họ không phải ở cùng các cậu sao?”
“Vâng anh Trương, tối qua bọn em cùng tham gia hoạt động của căn cứ, chỉ có em và anh Chu về, còn hai người họ vẫn chưa về, bọn em đang tìm họ!” Giang Tinh Mạn chớp chớp đôi mắt to, vẻ mặt ngoan ngoãn.
Nhìn dáng vẻ của Giang Tinh Mạn, Trương Dương chợt nhớ đến một nam một nữ trong nhiệm vụ cấp trên giao, anh lập tức thu hồi ánh mắt, giọng điệu bình thản nói với hai người: “Được rồi, tôi dẫn hai người đến văn phòng hỏi thăm, biết đâu người phụ trách ở đó đã gặp họ!”
“Vậy làm phiền đội trưởng Trương!” Giang Tinh Mạn nở nụ cười vui mừng, vội buông tay áo Chu Trinh.
Chu Trinh cũng không nói gì, dù sao hai người họ ở đây không có bối cảnh gì, Trương Dương chịu tự mình dẫn đường coi như là tốt lắm rồi.
“Đội trưởng Trương, chúng ta không tìm người nữa à?” Tên đàn em không hiểu, đội trưởng vừa nãy không phải nói tiếp tục tra sao?
Một tên đàn em khác phía sau giận dữ vỗ đầu hắn, “Kêu cái gì mà kêu, không thấy đội trưởng đã tìm được người rồi à?”
“Nhưng hai người họ không phải bạn của đội trưởng sao?”
“Bạn cái con khỉ! Mày nên để tâm học hỏi theo lão đại đi.”
Tên đàn em bị dạy dỗ một trận không rõ lý do, cuối cùng chọn cách im lặng.
Phó Ôn Niên dò la được lối vào phòng thí nghiệm, đang lén lút quay về, tình cờ gặp cảnh Chu Trinh và Giang Tinh Mạn bị dẫn đi, chỉ là biểu cảm của hai người này có vẻ khá vui vẻ.
Anh nhíu mày nhìn bóng lưng ba người rời đi, trong lòng có cảm giác kỳ lạ. Chẳng lẽ... anh đoán sai rồi?
...
Suốt dọc đường Phó Ôn Niên cảm thấy bất an, mãi đến khi gần tới khu dân thường, anh mới trấn tĩnh lại một chút, nhưng vẫn không nhịn được quay đầu nhìn lại nhóm người đó, là nhóm người hôm nay đi tuần tra tìm nội gián, không sai!
Vừa về đến nơi đã thấy Tống Yếm và Đặng Văn Tư, hai tên ngốc to xác đang ngồi xổm dưới mái hiên nhà họ, không biết đang nói gì.
“Nghe nói các cậu sắp làm chuyện lớn, bọn tôi có thể giúp.” Tống Yếm cười hề hề nói.
Đặng Văn Tư gật đầu phụ họa, “Đúng vậy!”
Nghe vậy, Phó Ôn Niên lập tức dừng bước. Anh nhìn chằm chằm hai người họ một lúc lâu, rồi mỉm cười nói: “Rảnh rỗi vậy sao, vừa nãy tôi còn thấy anh Chu của các cậu bị đội hộ vệ dẫn đi đấy.”
“Cái gì?” Tống Yếm nhảy dựng lên, “Thằng nào dám bắt anh em tôi?”
Sắc mặt Đặng Văn Tư cứng đờ, “Ai nói?”
Phó Ôn Niên nhún vai: “Không nghe rõ à? Tôi tận mắt nhìn thấy, còn có cả cô gái kia nữa, nhưng có vẻ họ khá vui vẻ.”
“Mẹ kiếp!” Tống Yếm chửi thề một câu, đứng phắt dậy định chạy ra ngoài.
“Đợi tôi với.” Đặng Văn Tư vội vàng đuổi theo.
Sở Húc thấy hai cái đinh ở cửa cuối cùng cũng đi rồi, vội đón ra: “Lão Phó cậu về rồi à! Lão đại đợi cậu lâu rồi.”
“Ừ.” Phó Ôn Niên gật đầu, đẩy cửa bước vào.
Nhìn thấy cái thùng dầu lớn đột nhiên xuất hiện trong phòng, Phó Ôn Niên ngạc nhiên: “Cậu mang một thùng dầu lớn thế này về làm gì?”
“Có ích.” Trình Nặc không trả lời mà cẩn thận đục lỗ trên thùng dầu, cái thùng này đủ to và chắc chắn, đến lúc đại quân zombie thật sự kéo đến thì đủ cho Trương gia gia và Lộ Lộ chui vào, Trình Nặc còn chu đáo để rất nhiều đồ ăn và nước uống bên trong.
Lâm Cảnh ở một góc trong phòng đang bận đào hố lớn, dù sao cái thùng dầu to như vậy để bên ngoài quá lộ liễu, chôn một nửa xuống đất là vừa.
Phó Ôn Niên báo cáo những gì mình phát hiện cho Lâm Cảnh, có địa chỉ rõ ràng, mọi người bàn bạc một hồi lâu mới quyết định hành động vào ban đêm. Bỏ qua yếu tố bên ngoài, hành động vào ban đêm tỷ lệ thắng sẽ cao hơn một chút.
Đêm hôm đó, sau khi dặn dò Trương gia gia, mọi người nhân lúc trời tối đều đi đến phòng thí nghiệm.
