Chương 25: Nhắc nhở Hà Dương
Sau khi tiễn quản lý Chung, Quý Nhân chuẩn bị xuống núi một chuyến, dùng xe tải chở ít đồ dùng sinh hoạt về.
Trang trí lại biệt thự cho tử tế.
Từ nay, nơi này là nhà của cô, cô phải khiến bản thân sống cho thoải mái.
Nói là làm.
Dặn dò Hà Dương một tiếng, Quý Nhân dẫn Mao Đậu lên xe, thẳng tiến đến kho hàng.
Cô còn phải đi nhận hàng trước.
Không còn cách nào, đồ cô mua quá nhiều.
Người ta chuẩn bị hàng và giao hàng cũng cần thời gian, không thể một lúc là giao hết được.
Khi Quý Nhân đến nơi, mấy chiếc xe tải lớn đang đợi trước cửa kho.
Cô mở cửa ra rồi mặc kệ, việc bốc dỡ đương nhiên không cần cô.
Cô chỉ cầm điện thoại lên lại bắt đầu lướt mua sắm trên mạng.
Còn Mao Đậu thì ngồi bên cạnh trông chừng bọn họ bốc dỡ, rất tận tâm tận lực.
Đợi đến khi toàn bộ hàng hóa được dỡ xuống, người đi hết, Quý Nhân mới khóa cửa kho từ bên trong.
Sau đó thu toàn bộ đồ đạc vào không gian.
Mà trong lúc cô làm những việc này, Mao Đậu ở trong kho, canh giữ ở cửa, cảnh giới cho cô.
Thu đồ xong, Quý Nhân lấy xe tải từ trong không gian ra, bắt đầu chất đồ lên.
Đủ loại đồ điện, đồ dùng sinh hoạt hàng ngày, xoong nồi chén bát, các loại thực phẩm, quần áo chăn màn, vân vân.
Cô chất đầy một xe tải lớn.
Đợi cô dẫn chó về đến núi thì đã chiều tối, vừa kịp lúc Hà Dương tan làm.
Thế là, anh ấy gọi mấy đồng nghiệp tới giúp Quý Nhân chuyển đồ cùng.
Bất quá, Quý Nhân không cho họ vào nhà, chỉ bảo họ dỡ đồ từ trên xe xuống để ở ngoài sân.
Nói là trời đã tối, không muốn làm lỡ thời gian của mọi người.
Phần còn lại cô sẽ từ từ thu dọn vào ngày hôm sau.
Ngày tận thế sắp đến, cô không muốn để người ta biết cách bày trí trong nhà mình.
Đặc biệt là cách bày trí sau khi cải tạo.
Hà Dương biết sự lo lắng của cô.
Một cô gái sống một mình, vẫn là không nên tùy tiện cho người khác vào nhà thì hơn.
Đám bảo vệ này, đều là những chàng trai trẻ tuổi đầy nhiệt huyết, nếu để họ nắm rõ tình hình trong nhà cô, thì không an toàn cho cô.
Thế là Hà Dương liền rủ mọi người cùng đến chỗ anh ấy ăn lẩu.
Nói là cảm ơn mọi người đã giúp đỡ.
Có người bao ăn, họ đương nhiên vui vẻ.
Thế là một đám người đi theo Hà Dương về ký túc xá của anh ấy.
Quý Nhân viện cớ phải thu dọn đồ đạc nên không đi.
Nghe cô nói vậy, Hà Dương không nói gì, chỉ bảo một lát sẽ mang cơm qua cho cô.
Bọn họ đều là một đám đàn ông thô kệch, để Tiểu Nhân đi cùng không thích hợp.
Đợi Hà Dương ăn xong chạy qua thì phần lớn đồ đạc trong sân đã được Quý Nhân thu dọn vào trong nhà.
Chỉ còn lại những món đồ lớn và đồ điện chưa chuyển vào.
Những thứ đó không phải cô không muốn chuyển, mà là cô cố ý để lại.
Tránh cho Hà Dương nghi ngờ.
Đối với không gian, Quý Nhân không định nói cho bất kỳ ai biết.
Bao gồm cả Hà Dương.
“Tiểu Nhân, sao em không đợi anh một chút, đã tự mình chuyển đồ rồi?”
“Mệt lắm đúng không, nào, lại đây ăn chút gì đó đi.”
Nhìn cái sân đã trống đi nhiều, Hà Dương không biết nói gì với cô cho phải.
Trách móc cô?
Lại không nỡ.
Tiểu Nhân trước kia, nào đã từng làm những việc này?
Những việc này đáng lẽ đều là việc của anh ấy.
“Hà đại ca, em không mệt, em chỉ chuyển mấy món nhỏ thôi, này, mấy món to để dành cho anh đấy.”
“Em đói thật rồi, em ăn trước đây, mấy thứ này để lại cho anh chuyển.”
Quý Nhân nhận lấy đồ ăn, liền bắt đầu ăn.
Cô biết, với Hà Dương, cô không cần phải khách sáo quá.
Căn nhà này, anh ấy có thể vào.
Hơn nữa, đối với căn nhà này, anh ấy còn quen thuộc hơn cả cô.
Ông ngoại mất vì bệnh, quãng thời gian cuối đời, đều là anh ấy chăm sóc ông.
Còn tận tâm hơn cả cô.
“Được, phần còn lại em đừng bận tâm, cứ để anh.”
Nói rồi, Hà Dương liền xắn tay áo lên, bắt đầu làm việc.
Đồ đạc và đồ điện trong biệt thự trước kia vẫn còn, Quý Nhân đều giữ lại.
Hôm nay kéo về là đồ mới tậu.
Sau tận thế, mấy thứ đồ gia dụng này không bao giờ mua được nữa.
Vẫn nên để thêm nhiều trong nhà thì hơn.
Nhất là tủ lạnh, tủ đông, trong nhà phải để thêm vài cái.
Đến lúc đó người ta ăn đất, mình ăn thịt, cũng có lý do chứ nhỉ?
“Tiểu Nhân, mấy cái tủ đông tủ lạnh này để đâu?”
Hà Dương nhìn mấy cái tủ đông, tủ lạnh to đùng, có chút khó xử.
Trong nhà rõ ràng đã có hai cái tủ lạnh lớn rồi, sao Tiểu Nhân còn mua nhiều thế này?
Như vậy cũng chẳng để vừa.
“Mấy cái đó à, để dưới hầm.”
Quý Nhân bưng hộp cơm vừa ăn vừa nói.
“Được.”
Quý Nhân nói để đâu, Hà Dương chuyển đến đó.
Không hỏi lý do.
Đợi khi chuyển hết đồ, lúc sắp rời đi, Quý Nhân mới hỏi Hà Dương:
“Anh Hà, mấy thứ em nhờ anh tìm giúp có manh mối chưa?”
Vật tư thì có rồi, nhưng trong tay chưa có vũ khí, vẫn thấy không an toàn.
Trên mạng có câu gì ấy nhỉ: Hàng xóm tích lương, tôi tích súng, hàng xóm thành kho lương của tôi.
Cô không muốn nhà mình thành kho lương của người khác.
Cô không chỉ tích lương, mà còn phải tích súng.
Nhưng Tung Của không cho phép tư nhân sở hữu súng, chỉ có thể nghĩ cách kiếm từ kênh đặc biệt.
“Đang lo, yên tâm, vài hôm nữa sẽ đưa tới cho em.” Hà Dương nói.
Anh ấy làm việc, Quý Nhân vẫn yên tâm, nên cũng không hỏi thêm.
“Tiểu Nhân, em có phải đang lo sẽ có chiến tranh xảy ra không?”
Lúc sắp ra cửa, Hà Dương do dự một hồi, cuối cùng vẫn hỏi.
Quý Nhân vừa bỏ tiền cải tạo biệt thự, vừa nhờ anh mua đủ loại vũ khí, giờ còn tích trữ nhiều đồ như vậy.
Còn có máy phát điện, tủ lạnh lớn, tủ đông lớn mà anh thấy lúc chuyển đồ.
Liên tưởng đến tình hình quốc tế hiện tại, Hà Dương không thể không nghĩ theo hướng đó.
Nghe vậy, Quý Nhân sững người.
Hà Dương nghĩ vậy sao?
Vậy cứ để anh ấy nghĩ vậy đi.
Cô không thể nói là tận thế sắp đến được?
Nói ra cũng phải có người tin chứ.
“Ừm, em hơi lo sợ, nên muốn chuẩn bị thêm chút.” Quý Nhân thừa nhận.
Gần đây, tình hình quốc tế căng thẳng, trên mạng có nhiều người phân tích, nói chiến tranh thế giới có thể sắp bùng nổ.
Cô là con gái nhỏ, chuẩn bị thêm chút chắc không sai chứ?
“Em yên tâm, nước mình hùng mạnh lắm, đừng sợ, đánh không nổi đâu.”
“Hơn nữa, nếu thật sự có ngày đó, anh sẽ bảo vệ em.”
Nghe vậy, Hà Dương cười nói.
Dù sao cũng là con bé con.
Nhát gan sợ hãi là bình thường.
“Anh Hà, hay là anh cũng chuẩn bị chút đi, ở nhà để thêm đồ ăn đồ uống, dù sao cũng không hỏng được.”
“Anh ít thời gian nghỉ, xuống núi một chuyến cũng không dễ, nên để thêm nhiều thì hơn.”
Quý Nhân nhìn Hà Dương, khuyên nhủ.
Kiếp này, cô hy vọng Hà Dương có thể sống tốt.
Cô nói những lời này, anh ấy chưa chắc đã tin.
Nếu anh ấy tin lời cô, bắt đầu chuẩn bị vật tư từ bây giờ là tốt nhất.
Còn nếu anh ấy không tin, thì đợi trước khi mưa lớn ập đến nhắc anh ấy lần nữa.
Không ngờ, Hà Dương đồng ý rất nhanh.
“Được, anh nghe em.”
“Tiện thể mai anh nghỉ, anh xuống núi một chuyến.”
“Tiểu Nhân, chiếc xe tải này là của em à? Cho anh mượn một lát được không?”
Thật ra suy nghĩ của Hà Dương rất đơn giản.
Vì Tiểu Nhân sợ, vậy anh chuẩn bị thêm chút, cũng tránh để con bé ngày ngày chạy lên chạy xuống núi.
Đồ của anh chẳng phải là của Tiểu Nhân sao.
Nghe anh nói vậy, Quý Nhân yên tâm, vội nói:
“Xe em thuê thôi, anh cứ dùng thoải mái, xe em vẫn ở dưới núi, mai em xuống cùng anh rồi lái lên.”
“Được.”
Nói xong, Hà Dương đi về phía ký túc xá của mình.
