Chương 55: Hóa ra là anh ta?
Anh biết Hà Dương đang thử mình, và anh cũng biết tất cả về Hà Dương.
Anh càng biết rằng Hà Dương luôn bảo vệ Quý Nhân, nên anh không bận tâm đến sự thử thách này.
Dù sao thì biệt thự số 8 và thông tin cá nhân của anh đều được bảo mật tại văn phòng quản lý, dù Hà Dương có đến đó tra cứu cũng chẳng tìm ra gì.
“Anh ở tòa nào? Sau này cần gì giúp đỡ thì cứ nói.”
“Tòa số 8.”
“Tòa số 8?”
Nghe vậy, Hà Dương sửng sốt.
Tòa số 8 là biệt thự lớn nhất trong khu, nghe nói chủ nhân rất bí ẩn, chưa ai từng thấy mặt.
Hóa ra là anh ta?
Nhân vật bí ẩn như vậy, sao Tiểu Nhân lại quen biết được?
Hà Dương nghĩ vậy, liền hỏi thẳng.
“Không biết anh Tần và Tiểu Nhân quen nhau thế nào?”
“Cái này à...”
Tần Hàn nhìn Quý Nhân đang nhìn mình, cố tình dừng lại một chút.
Thấy cô trừng mắt với mình, anh mới tiếp tục nói.
“Tình cờ quen thôi.”
Anh nói không sai, họ đúng là tình cờ quen nhau.
Nghe vậy, Quý Nhân thở phào nhẹ nhõm.
Cô thật sự sợ người đàn ông này sẽ bất chấp tất cả mà kể hết mọi chuyện cho Hà Dương.
Cô không muốn Hà Dương biết những chuyện đó.
Nói sao nhỉ, giống như một đứa trẻ phạm lỗi, không muốn để người nhà biết sự thật.
Cô coi Hà Dương như người nhà, như anh trai.
Chuyện đêm đó chỉ là một sự cố, và cô tự nguyện, là cô chủ động tìm anh để giải độc, chứ không phải bị ép buộc.
Làm sao cô có thể nói với Hà Dương?
Nếu anh ấy biết, liệu anh ấy sẽ nghĩ gì về cô?
Liệu anh ấy có nghĩ cô là người sống buông thả không?
Liệu anh ấy có nghĩ cô là một cô gái hư không?
Dù có nói sự thật rằng cô bị người ta hạ thuốc, thì kết quả cũng chỉ khiến anh ấy lo lắng và tức giận.
Thậm chí, anh ấy có thể đi tìm Tần Hàn, bắt anh ta phải chịu trách nhiệm.
Nhưng cô không muốn anh ta phải chịu trách nhiệm.
Cũng không muốn có bất kỳ liên hệ nào với anh ta nữa.
Vậy nên, giấu được đến đâu thì giấu.
Hà Dương không hỏi sâu về việc họ quen nhau thế nào, mà chuyển sang hỏi về công việc của anh.
“Ồ? Vậy trước đây anh làm ở đâu? Làm nghề gì?”
“Tập đoàn Tần Thị, còn về công việc thì chỉ phụ trách mấy việc quản lý hàng ngày.” Tần Hàn nói.
Hà Dương hỏi những điều này chỉ để nắm được thông tin cơ bản của Tần Hàn, xem anh ta tiếp cận Tiểu Nhân với mục đích gì.
Xem anh ta có ý đồ xấu, cướp đoạt vật tư của họ không.
Nghe anh ta nói làm ở Tập đoàn Tần Thị, lại sống trong biệt thự bí ẩn như vậy.
Chắc là không thiếu vật tư, với chút vật tư của họ, đối phương có lẽ chẳng thèm để vào mắt.
Khoan đã.
Tần Hàn?
Cái tên này nghe quen quen, lại làm ở Tập đoàn Tần Thị, còn sống trong biệt thự số 8 bí ẩn.
Trong lòng Hà Dương bỗng nảy ra một ý nghĩ kỳ lạ.
Chẳng lẽ anh ta là...?
Nhưng nghĩ đến việc anh ta nói chỉ phụ trách quản lý hàng ngày, lại có chút không chắc chắn.
Bèn do dự hỏi:
“Chẳng lẽ, anh là...”
Tần Hàn thấy Hà Dương sắp đoán ra thân phận của mình, vội giải thích:
“Ồ, quên nói, tôi ở cùng người thân, tạm thời sống ở biệt thự số 8, nhà tôi ở trong thành phố, đã bị ngập rồi.”
Vì con nhím nhỏ vẫn chưa đoán ra thân phận của anh, thôi thì cứ để cô tiếp tục mù tịt.
Dù sao anh cũng không lừa cô.
Anh đúng là đang ở cùng người thân, tạm thời sống ở đây.
Cô không đoán ra, đó là chuyện của cô.
Để cô coi anh như một người hàng xóm bình thường cũng tốt.
Không hiểu sao, anh có một linh cảm.
Nếu để con nhím nhỏ biết thân phận của anh, có lẽ cô sẽ xù lông nhím ra nhiều hơn.
Có khi sau này anh sẽ khó tiếp cận cô hơn.
Linh cảm của anh luôn rất chính xác.
