Chương 78: Gió Nổi
Quý Nhân cũng không ngờ, đã lâu như vậy rồi mà Quý Bá An và hai mẹ con Tô Vịnh Mai vẫn chưa chết.
Đúng là sống dai thật.
Bất quá, bọn họ trong mắt cô đã là người chết.
Còn có Tề Viễn, đúng là cố chấp, bị cha hắn nhốt ở nhà dưỡng thương lâu như vậy, vậy mà vẫn tìm được cơ hội xuống núi.
Kết quả là thật sự để hắn tìm được Tô Tuyết và những người khác.
Quý Nhân cảm thấy, cô phải thật tốt cảm tạ Tề Viễn một phen.
Giúp cô tụ tập mọi người lại đủ, cũng tránh để cô phải tốn công đi tìm người.
Rất tốt, cực hàn sắp đến, vừa lúc cô có thể một mẻ tóm gọn.
“Anh Hà, anh yên tâm, tôi sẽ không mềm lòng nữa.”
“Tôi và ông ta, từ lâu đã không còn tình phụ nữ.”
Quý Nhân bình tĩnh nói.
Giáo huấn kiếp trước còn chưa đủ sao?
Trọng sinh trở về, cô là để tìm bọn họ báo thù.
Mới sẽ không đi quản sống chết của bọn họ.
Không, cô phải quản cái chết của bọn họ.
Bọn họ nhất định phải chết, còn phải chết một cách thống khổ.
“Vậy thì tốt, có chuyện gì nhớ kịp thời gọi tôi.”
Nghe Quý Nhân nói vậy, Hà Dương yên tâm hơn rất nhiều.
Anh thật sự sợ Quý Nhân nhất thời mềm lòng, đem Quý Bá An và mấy người kia tiếp về nhà ở.
Dù sao đó cũng là cha ruột của cô.
Mấy ngày sau đó, Quý Nhân vẫn luôn chờ đợi, chờ ông bố tồi tệ kia lên cửa.
Kết quả làm cô thất vọng chính là, bất luận là Quý Bá An, hay là Tô Vịnh Mai, Tô Tuyết, Tề Viễn, vậy mà không một ai tới tìm cô.
Điều này làm cô rất thất vọng.
Nhưng Quý Nhân không biết chính là, không phải bọn họ không muốn tới tìm cô, mà là bọn họ căn bản không thể ra cửa.
Ba người Quý Bá An sau khi được Tề Viễn cứu về, thì lâm vào hôn mê, liên tục mấy ngày đều không tỉnh lại.
Dưới tình huống Tề Viễn không tiếc tiêu hao dược vật, ngày 28 tháng chạp, mới coi như tỉnh lại, nhưng lại căn bản không thể xuống giường.
Lúc này Quý Bá An, nằm trên giường, đang hồi tưởng lại trải qua ly kỳ của mình.
Đêm đó, bọn họ bị đau đến tỉnh lại, mới phát hiện chân không hiểu sao bị người ta chặt đứt, máu chảy không ngừng.
Đang muốn tìm thuốc cầm máu, thì mới phát hiện nhà bị trộm, trộm đến nỗi ngay cả một mảnh vải cũng không còn.
Khoảnh khắc đó, Quý Bá An phẫn nộ không thôi, không ngừng chửi mắng kẻ trộm.
Nhưng mắng nửa ngày cũng là mắng suông, bởi vì hắn căn bản không biết, rốt cuộc là ai hại hắn ra nông nỗi này.
Nhìn đôi chân máu chảy không ngừng, hắn vạn niệm câu diệt, sợ hãi, tuyệt vọng đến cực điểm.
Đang lúc bọn họ ở nhà chờ chết, sắp sửa lâm vào hôn mê, thì bọn họ bị nhân viên cứu hộ đi tìm kiếm cứu được.
Được cứu đến điểm an trí, bọn họ trong bất hạnh còn có may mắn, mạng được bảo toàn.
Nhưng cũng chỉ giới hạn ở việc bảo toàn được một mạng.
Những ngày tháng ở điểm an trí, căn bản không phải là cuộc sống con người.
Hắn thề, hắn cả đời này, kiếp trước, kiếp trước nữa đều chưa từng trải qua những ngày tháng như vậy.
Trong một căn phòng, ở mười mấy người nam nữ, ăn uống đi vệ sinh đều ở trong đó.
Không nước không điện, thời gian dài, những rác thải sinh hoạt kia bốc mùi hôi thối, suýt chút nữa làm hắn buồn nôn.
Ăn không no mặc không ấm, không có nước uống càng không thể tắm rửa, vết thương của bọn họ cũng không có thuốc chữa trị.
Thời gian dài rất nhanh liền viêm nhiễm hóa mủ.
Đây còn là chuyện tốt, Tô Vịnh Mai và Tô Tuyết, một người bị thương ở chân, một người bị thương ở cánh tay, còn không ngừng bị người ta chiếm tiện nghi.
Những người đó lúc đầu còn lén lút chiếm tiện nghi, đến cuối cùng, bọn họ lại công khai trêu đùa các nàng.
Mà hắn chỉ có thể nhìn, lại cái gì cũng không làm được, càng đừng nói đến việc đi cứu các nàng.
Hắn nếu dám lên tiếng, thì sẽ bị bọn họ đánh cho chết.
Hắn càng không thể nói cho nhân viên chính phủ, hắn chỉ cần có ý niệm đó, thì sẽ bị những người đó tra tấn vô tận.
Ba người họ ở đó, sống không bằng chết, ngày nào cũng giày vò, ngày nào cũng hy vọng, chờ đợi.
Ông ta chờ, chờ đứa con gái ruột Quý Nhân đến cứu, Tô Tuyết chờ Tề Viễn đến cứu.
Nhưng họ chờ suốt mấy tháng trời, chẳng thấy một bóng người tìm đến.
Không ai cứu được họ, họ chỉ có thể sống lay lắt ở đó, nhìn vết thương chảy mủ, thối rữa, ngày càng nặng thêm.
Đến lúc sắp từ bỏ hy vọng, không ngờ Tề Viễn lại tìm đến, giải cứu cả ba người.
Nhìn thấy Tề Viễn, ông ta khóc, khóc rất thương tâm, rất khổ sở.
Tề Viễn không chỉ cứu họ, còn báo một tin vui: Quý Nhân đang sống ở đây.
Sống trong biệt thự mà ông ngoại để lại cho nó.
Đợi khi vết thương lành, đợi khi lấy lại chút sức lực, ông ta sẽ đi tìm đứa con gái bất hiếu đó.
Đến lúc đó, ông ta nhất định phải để con bé đó nếm thử, nếm thử cho đã những tháng ngày ông ta đã trải qua.
Con bé đó, chỉ biết hưởng thụ một mình, chẳng đoái hoài gì đến sống chết của ông ta.
Ông ta là cha nó, vậy mà nó dám bỏ mặc ông ta.
Đúng là trời long đất lở.
Quý Nhân không hề biết những chuyện này, lúc này cô đang gói bánh chẻo.
Mai là đêm giao thừa, cô phải gói thật nhiều bánh chẻo để trữ.
Bữa cơm tất niên, cô đã bàn với Hà Dương, hai người sẽ cùng nhau ăn.
Mỗi người góp chút đồ, làm vài món, rồi hai người cùng nhau ăn một bữa thật no, coi như là ăn Tết.
Gói xong bánh chẻo, Quý Nhân dọn dẹp, chuẩn bị ra nhà kính làm việc một lúc.
Kết quả, vừa ra khỏi cửa, cô đã thấy bầu trời có gì đó bất thường.
Trước khi gói bánh, cô nhớ rõ còn có nắng, vậy mà bây giờ lại không thấy đâu.
Không biết từ lúc nào, trời đã âm u.
Chợt nghĩ ra điều gì, Quý Nhân vội quay vào nhà, lấy nhiệt kế, trèo lên gác mái trên tầng cao nhất, mở cửa sổ, đưa nhiệt kế ra ngoài.
Không còn cách nào, cô không muốn mở cổng viện, mà sân lại bị bịt kín, đo được chỉ là nhiệt độ trong nhà, khác với bên ngoài.
Muốn đo nhiệt độ ngoài trời, cô chỉ có thể trèo lên tầng thượng.
Một lúc sau, cô đưa vào xem, quả nhiên, nhiệt độ đã giảm.
Bây giờ ngày nào cô cũng đo nhiệt độ ngoài trời một lần và ghi lại.
Nhiệt độ sáng nay đo được, giống hệt sáng hôm qua, đều là 15 độ.
Nhiệt độ lúc 12 giờ trưa nay, cũng giống hệt trưa hôm qua, vẫn là 26 độ.
Nhưng bây giờ, mới hơn 3 giờ chiều, đang là lúc nhiệt độ trong ngày cao nhất, vậy mà chỉ có 20 độ.
Điều này có nghĩa là gì?
Có nghĩa là nhiệt độ đang giảm, cực hàn có thể sẽ đến sớm.
Quý Nhân ghi lại nhiệt độ đo được, rồi ra nhà kính phía sau, cô phải nhanh chân hái hết rau có thể hái.
Sau bữa tối, Quý Nhân lại đo nhiệt độ ngoài trời, chỉ còn 13 độ.
Cô lấy bộ đàm, nói với Hà Dương, bảo anh tối ngủ đừng ngủ say quá, chú ý theo dõi sự thay đổi của nhiệt độ.
Ban đêm, Quý Nhân đang ngủ say, bỗng nghe thấy tiếng “ù ù” từ bên ngoài, khá to.
Cô bị đánh thức.
Cô dậy xem thử, bên ngoài đang nổi gió lớn.
Tiếng gió này cô quá quen thuộc.
Những năm trước, cứ đến lúc trời chuyển mùa đông, đều có gió lớn như vậy.
Gió lớn vừa nổi, chắc chắn sẽ giảm nhiệt, sau đó có thể sẽ có tuyết.
Cô vẫn như thường lệ đo nhiệt độ ngoài trời, chỉ còn 6 độ.
Thành phố phương Bắc, mùa đông, nhiệt độ ban ngày và ban đêm chênh lệch rất lớn.
Những năm trước, vào mùa đông, nếu gặp ngày ấm áp, nhiệt độ ban ngày cao nhất có thể lên tới 20 độ, còn đến đêm, nhiệt độ sẽ xuống dưới 10 độ.
Trong nhà họ đều có hệ thống sưởi, nên chẳng cảm nhận được sự thay đổi nhiệt độ.
Họ cũng đã quen với sự chênh lệch này.
Nhưng bây giờ là tận thế, trong nhà không có hệ thống sưởi, nhiệt độ 6 độ vẫn hơi lạnh.
