Chương 92: Bức Chết Bọn Họ, Đáng Đời
Hứa Mặc thấy Quý Nhân có vẻ muốn đổi ngay, vội vàng nói ra phương án trao đổi mà anh đã nghĩ sẵn từ trước.
Mưa lớn đã kéo dài hơn nửa năm, giờ lại thêm trận bão tuyết dai dẳng thế này, chắc nhà cô ấy không còn nhiều thịt.
Trời lạnh thế này, chắc rau tươi cũng chẳng còn.
Nhưng rau khô thì chắc vẫn còn chứ nhỉ?
Nếu thật sự không có thì đành...
Hứa Mặc còn chưa nghĩ xong, Quý Nhân đã lên tiếng:
“Được, tôi đổi với anh bằng rau khô vậy. Trước tôi có phơi một ít.”
Thịt khô thì cô có, rau tươi cô cũng có.
Nhưng bão tuyết đã rơi hơn một tháng, nếu giờ cô lại lôi mấy thứ này ra thì thật khó giải thích.
Vẫn nên khiêm tốn một chút thì hơn.
“Ồ, vậy thì đúng quá, tôi đang muốn đổi rau khô đây.”
“Lâu lắm rồi không được ăn rau xanh, miệng tôi sắp nhạt nhẽo cả rồi.”
Hứa Mặc vui vẻ nói.
Thật ra nhà anh chẳng thiếu thứ gì, rau khô cũng không thiếu, chỉ là thiếu rau tươi. Nhưng đối phương không có, anh cũng không tiện ép người ta.
Anh họ đã dặn, người ta có gì thì đổi nấy, không được đưa ra yêu cầu gì thêm.
Nghĩ đến đây, Hứa Mặc liếc nhìn anh họ mình một cái, không lộ vẻ gì.
Không biết đến bao giờ cô ngốc này mới hiểu được tấm lòng của anh ấy.
Xem ra, con đường theo đuổi vợ của anh họ còn dài lắm.
Khi họ đến tòa nhà văn phòng của ban quản lý, Quý Nhân đã thỏa thuận xong vụ trao đổi với Hứa Mặc.
Kết quả là cả hai đều rất hài lòng.
Hai bên hẹn nhau, sau khi họp xong sẽ về trao đổi.
Thấy họ đã thỏa thuận xong, khóe miệng Tần Hàn khẽ nhếch lên.
Chỉ là anh ấy đeo khẩu trang, không ai phát hiện ra.
Ở cửa, Quý Nhân nhìn thấy Hà Dương.
Đội bảo vệ của họ cần duy trì trật tự ở đây, nên anh ấy được cử đến.
Hai người không nói gì, chỉ trao đổi bằng ánh mắt.
Tần Hàn cũng thấy Hà Dương, nhưng anh không nói gì, dẫn người đi thẳng vào trong.
Hàn Thành và Hứa Mặc gật đầu chào Hà Dương rồi đi theo vào.
“Đi thôi, ra phía sau ngồi.”
Tần Hàn nói với mọi người.
Trong đại sảnh dùng để họp lúc này, có mấy chậu than đang cháy, coi như cũng ấm áp.
Trong hội trường đã có rất nhiều người đến, họ đều không đeo khẩu trang, tụ tập thành từng nhóm ba năm người, tán gẫu.
Tần Hàn không muốn chen chúc với những người đó ở phía trước.
Lỡ bị người ta nhận ra thì không hay.
Bọn họ đến cũng không muộn, phía sau vẫn còn khá nhiều chỗ.
Mà Quý Nhân cũng không muốn ngồi phía trước, nên đi theo anh về phía sau.
Nội dung cuộc họp cô đều biết cả, đến chỉ để cho có lệ thôi.
Có lẽ vì mọi người bị nhốt ở nhà quá lâu, gặp được người quen là bắt đầu chào hỏi, hàn huyên.
Cả hội trường ồn ào, hỗn loạn.
Cứ như đang ở chợ rau thời tiền tận thế vậy.
Hàn Thành mở đường phía trước, Tần Hàn che chở cho Quý Nhân, mấy người vất vả lắm mới chen được ra phía sau cùng.
Vừa ngồi xuống, Hứa Mặc đã không nhịn được mà than vãn.
“Trước đây sao mình không phát hiện ra, đám người này nói chuyện nhiều thế nhỉ?”
“Chẳng phải ai cũng ra vẻ ta đây lắm sao? Bình thường thì thờ ơ với người khác? Sao giờ lại không ra vẻ nữa?”
“Chắc là đám người này sắp bị bức điên rồi.”
“Bức chết bọn họ, đáng đời.”
Nghe anh nói vậy, mọi người đều gật đầu đồng tình, không nói gì.
Con người là động vật sống bầy đàn, ở nhà lâu ngày không ra ngoài, không có mạng, không giao lưu, lại chẳng có trò tiêu khiển nào khác, khó tránh khỏi bị bức đến phát điên.
Không phát điên đã là may mắn lắm rồi.
Đó cũng là lý do vì sao khi ban quản lý khu nhà nói có cuộc họp, tất cả mọi người đều đội tuyết rơi, chịu rét mà ra ngoài.
Họ cần ra ngoài để xả stress, và cũng cần tìm hiểu tình hình bên ngoài.
Không thì ngày nào cũng ở nhà, chẳng làm gì, thật sự sẽ phát điên mất.
Hứa Mặc than thở một hồi, lại bắt đầu tán gẫu với Quý Nhân về những chuyện khác.
Không đợi lâu, mọi người lục tục đến đông đủ.
Lúc này, Quý Nhân nghe thấy có người ngạc nhiên nói:
“Ơ, sao không thấy Kim Hoài Nhân thế nhỉ?”
“Đúng đấy, tôi cũng không thấy anh ta, chuyện như thế này, sao có thể thiếu anh ta được?”
“Lạ nhỉ, chẳng lẽ bị chết cóng ở nhà rồi à?”
“Không đời nào, anh ta vận nhiều đồ đến thế, còn có thể chết cóng sao?”
“Ơ, sao người nhà họ Tề cũng không đến?”
“Đúng đấy, hai nhà này, vật tư nhiều hơn chúng ta, chúng ta còn chưa chết cóng, họ thì có thể chết cóng được à?”
“Này, tôi nói các cậu nghe, nghe nói thằng nhóc nhà họ Tề trước khi bão tuyết đến, từ bên ngoài đón mấy người phế nhân về,”
“Lúc này chắc đang bận chăm sóc họ, không rảnh đến đâu, ha ha…”
“Tôi bảo này, thằng nhóc nhà họ Tề đúng là của cải nhiều, nên mới phung phí thế.”
“Bây giờ là thời điểm nào rồi?”
“Tình hình bây giờ, chẳng phải là mạt thế mà TV vẫn nói sao, nó còn dám đón người về nhà, chậc chậc, đúng là không sợ chết.”
“Đúng thế, chỉ sợ nó đến chết cũng không biết mình chết kiểu gì.”
“Chết kiểu gì được? Chết vì ngu thôi, không thì bị chết cóng.”
“Này, tôi nghe nói mấy hôm trước có náo loạn, chết vài người, các cậu nói xem, hai nhà họ không phải đều chết trong lúc náo loạn đấy chứ?”
“Ừ, rất có thể, ai bảo nhà họ có nhiều của cải, giết cừu thì phải chọn con béo mà giết chứ.”
Quý Nhân lặng lẽ lắng nghe những lời bàn tán bên tai, không có chút cảm xúc nào.
Bị phát hiện sớm muộn cũng là chuyện thôi.
Bọn họ đã biến mất hơn một tháng rồi, phát hiện ra thì đã sao?
Cũng chẳng liên quan gì đến cô.
Còn Hứa Mặc, nghe những lời bàn tán đó, trong lòng rất vui.
Mấy người phế nhân đó, tốt nhất là kéo chết thằng nhóc nhà họ Tề luôn.
Cũng tránh để cô gái ngốc này lúc nào cũng nhớ đến nó.
Những lời bàn tán rất to, Tần Hàn cũng nghe thấy.
Nhưng anh không lộ ra bất kỳ cảm xúc nào, như thể mọi thứ đều không liên quan đến anh.
Cũng không biết trong lòng anh rốt cuộc đang nghĩ gì.
Đang lúc mọi người bàn tán sôi nổi, một người đàn ông trung niên bước lên phía trước, vỗ tay, lớn tiếng nói:
“Mọi người im lặng một chút, nghe tôi nói.”
“Trật tự nào.”
Người đàn ông trung niên vừa lên tiếng, giọng vang dội, tự có uy lực, khiến cả hội trường đang ồn ào lập tức im lặng.
Thấy mọi người không ai nói gì nữa, ông ta mới tiếp lời:
“Trước hết, chào mừng mọi người đến tham dự cuộc họp lần này, tôi là quản lý khu nhà của chúng ta, Ngô Quân.”
“Tin rằng những chuyện xảy ra mấy hôm trước, mọi người đều đã biết, và cũng không ai mong muốn những chuyện tương tự xảy ra lần nữa.”
“Vì vậy chúng tôi mới triệu tập cuộc họp này, mục đích là để bảo vệ an toàn cho mọi người tốt hơn, bảo vệ khu nhà của chúng ta…”
Nội dung Ngô Quân nói, Quý Nhân hầu hết đều biết, nên cũng không nghe kỹ lắm.
Những người khác ở dưới, ngược lại đều nghe rất chăm chú.
Đùa à, đây là chuyện liên quan đến tính mạng của họ.
Sao có thể không nghe kỹ được chứ.
Thực ra, nội dung Ngô Quân nói, đại khái cũng chỉ có mấy điểm.
Một là, lương thực của mọi người theo quản lý khu nhà, sau này sẽ thu theo tiêu chuẩn phí quản lý, tính theo diện tích, chứ không phải theo hộ.
Tiêu chuẩn là một mét vuông thu 0,2 cân lương thực.
Và phải nộp mỗi tháng một lần, bắt đầu từ ngày 1 hàng tháng.
Biệt thự ở đây, mỗi căn ít nhất cũng phải vài trăm mét vuông, theo tiêu chuẩn này, mỗi nhà mỗi tháng ít nhất phải nộp mấy chục cân lương thực.
