Chương 63: Bảo vật?
Lâm Viên Viên trở về chỗ ở ngay, trời chưa tối bao lâu thì con dâu bà lão đã đến chuyển tích phân cho cô, chuyển 120 tích phân.
Ngày hôm sau, lúc Lâm Viên Viên ra ngoài lại tình cờ gặp Tô Tử Dương, vẻ mặt cùng nụ cười quyến rũ nhưng cũng đầy vẻ đào hoa của anh ta khiến cô nhíu mày.
Cô giả vờ như không thấy, đi đường vòng để tránh mặt.
Hai ngày sau, khi cô ra ngoài dạo chợ đồ cũ thì lại gặp anh ta. Lần này Lâm Viên Viên biết chắc chắn Tô Tử Dương đã phái người theo dõi cô.
Không thì làm sao mỗi lần ra ngoài đều trùng hợp gặp anh ta như vậy? Rốt cuộc anh ta muốn làm gì đây?
Thích cô ư? Không thể nào, bên cạnh anh ta nhiều mỹ nữ như vậy, chẳng lẽ lại muốn đánh chủ ý lên Thạch?
Chắc là vậy rồi.
Biến dị thú cấp chín, ai mà chẳng thèm thuồng.
Tô Tử Dương là nam chính, tài nguyên vô hạn, sao cứ nhằm vào Thạch thế không biết? Nghĩ đến đây thấy phiền phức vô cùng.
Hôm sau lại ra ngoài, ở sảnh nhiệm vụ khoảng mười phút, cô đã thấy từ xa Tô Tử Dương đi về phía này, bên cạnh còn có Hàn Nhã.
Cô lập tức rời khỏi sảnh nhiệm vụ, đi vòng quanh các tòa nhà xung quanh mấy vòng rồi rời khỏi căn cứ.
Nếu người ta chỉ đơn thuần kết bạn thì không sao, nhưng tiếp cận có mục đích thế này, đổi lại là ai cũng thấy phiền.
Vừa rời khỏi khu vực an toàn của căn cứ, Thạch từ trong không gian bước ra, biến thành kích thước ban đầu.
“Chủ nhân, lên đây mau, em đưa chị đi dạo quanh thành phố A này.”
Họ đến thành phố A cũng đã lâu mà chưa có dịp đi dạo quanh.
Quả nhiên là thủ đô của cả nước, thành phố lớn thật, tang thi ở vùng ven cũng rất nhiều.
Có lẽ vì thành phố A có căn cứ, tập trung nhiều người, mùi máu thịt của con người khá nồng.
Nhưng những con tang thi này không dám đến gần căn cứ, không nói đến việc có nhiều binh lính canh giữ bên ngoài cổng chính, mà ngay cả các đội dị năng cấp thấp thường xuyên lui tới gần căn cứ, chuyên giết những con tang thi lạc đàn.
Tạm thời, trong phạm vi một nghìn mét quanh căn cứ hiếm khi có tang thi xuất hiện.
Lâm Viên Viên cưỡi Thạch oai phong lẫm liệt đi khắp các con phố, cô đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang, những người không quen biết chắc chắn không nhận ra.
Huống hồ trong căn cứ, người quen biết cô cũng chẳng có mấy ai.
Những con tang thi đã có trí tuệ cảm nhận được cấp bậc của Thạch, lập tức bỏ chạy, còn những con tang thi cấp thấp không có trí tuệ thì ùa cả lên về phía Thạch và Lâm Viên Viên.
Thạch chưa cần động đến móng vuốt, trước mặt đã ngưng tụ vô số băng chùy bắn về phía lũ tang thi.
Lâm Viên Viên cũng ngưng tụ một quả cầu nước trong tay, nén lại, nén lại nữa rồi ném ra, nước mềm mại biến thành một quả bom nhỏ nổ tung giữa đám tang thi.
Dị năng hệ thủy cấp sáu nếu dùng đúng cách thì uy lực cũng khá lợi hại, ngưng tụ quả cầu nước cần một chút tinh thần lực hỗ trợ.
Người có dị năng hệ thủy mà không có dị năng hệ tinh thần thì luyện tập nhiều cũng có thể làm được.
Thạch vui vẻ chạy tới cào tinh hạch, gom lại thành một đống, để Lâm Viên Viên rửa sạch rồi thu vào không gian.
Trong căn cứ thành phố A.
Tô Tử Dương rõ ràng đã nhìn thấy Lâm Viên Viên, không ngờ Lâm Viên Viên không phát hiện ra anh, ra khỏi sảnh nhiệm vụ là biến mất dạng.
Anh và Hàn Nhã tìm quanh hai vòng, không thấy người, một lúc sau thì gặp anh em của mình là Trương Bằng.
Trương Bằng nói: “Anh Dương, thì ra anh ở đây.”
Tô Tử Dương bỏ qua lời Trương Bằng, hỏi: “Trương Bằng, cậu có thấy Lâm Viên Viên không?”
Mấy ngày nay, anh nhờ Trương Bằng theo dõi Lâm Viên Viên, tìm cơ hội tiếp xúc với cô.
Thật sự là con mèo lớn cấp chín của Lâm Viên Viên quá sức hấp dẫn với anh.
“Lâm Viên Viên chẳng phải lúc nãy ở sảnh nhiệm vụ sao?”
Hàn Nhã không vui nói: “Biến mất từ lâu rồi, không biết có phải cố tình tránh mặt chúng ta không.”
Trương Bằng nhớ lại lúc nãy nói chuyện với Lý Vân, thấy một bóng dáng con gái rất giống Lâm Viên Viên đi về phía cổng chính căn cứ.
Lúc đó anh không để ý lắm, người có bóng lưng giống nhau thì nhiều lắm, hơn nữa mười mấy phút trước anh vừa thấy Lâm Viên Viên ở sảnh nhiệm vụ, rồi báo cho anh Dương.
Chắc là anh Dương và Lâm Viên Viên đang nói chuyện ở đó.
Không ngờ anh Dương và Lâm Viên Viên lại không gặp được nhau, có lẽ thật sự là cô ấy tránh mặt anh Dương! Gặp gỡ tình cờ nhiều lần như vậy, ai cũng nghi ngờ.
Trong lòng nghĩ vậy, không hiểu sao lại thấy vui, thì ra cũng có người phụ nữ có thể từ chối sức hút của anh Dương.
Anh cứ nghĩ phụ nữ nào cũng thích mẫu người như anh Dương, dù sao khoảng thời gian này gặp mỹ nữ nào cũng tự dâng mình cho anh Dương, anh đã thấy nhàm rồi.
“Lúc nãy tôi ở cổng chính căn cứ, thấy một bóng dáng con gái rất giống Lâm Viên Viên, kiểu tóc cũng giống, chẳng lẽ cô ấy ra khỏi căn cứ rồi sao?”
“Ra khỏi căn cứ rồi?”
Tô Tử Dương nghĩ, chắc Lâm Viên Viên đi tìm con mèo lớn kia rồi.
“Đi, chúng ta cũng ra ngoài căn cứ dạo một chút.”
Người đàn ông tóc đỏ, tức là Trương Bằng, do dự một chút rồi nói: “Lúc nãy tôi cũng gặp chị Vân, chị ấy còn hỏi anh Dương đang ở đâu, nói có chuyện tìm anh.”
Lý Vân, mỹ nhân băng giá, dị năng hệ hỏa cấp sáu, Trương Bằng từ cái nhìn đầu tiên đã thích Lý Vân.
Nhưng Lý Vân lại thích anh Dương, đều là anh em cả, anh không muốn làm mất mặt, nên giấu trong lòng không cho ai biết.
“Lý Vân về rồi à, cô ấy có nói tìm tôi có chuyện gì không?”
Trương Bằng lắc đầu: “Không nói, chỉ nói tìm anh có việc, lúc nãy tôi hỏi thế nào cô ấy cũng không nói.”
Tô Tử Dương cân nhắc một chút, quyết định đi tìm Lý Vân hỏi xem có chuyện gì, chuyện của Lâm Viên Viên để đó đã.
Hàn Nhã đi sau Tô Tử Dương và Trương Bằng, trong lòng bực bội vô cùng, đi một Lâm Viên Viên lại đến một Lý Vân.
Tình cảm của cô dành cho Tô Tử Dương, trong khoảng thời gian này gần như đã bị mài mòn hết.
Cái ngày tận thế chết tiệt này, hủy hoại cuộc sống của tất cả mọi người, cũng hủy hoại cô, nếu không thì với thân phận thằng nhà quê của Tô Tử Dương, làm sao xứng với cô?
Hít sâu mấy hơi, tự khuyên mình, bây giờ là tận thế, sống sót mới là quan trọng nhất, mấy chuyện tình cảm nam nữ để sang một bên.
Tự khuyên xong, nhưng chưa được mấy phút, nghĩ đến mấy người phụ nữ của Tô Tử Dương, trong lòng lại thấy bực bội.
Ai nấy đều ôm tâm sự riêng, chẳng mấy chốc đã về đến biệt thự, Lý Vân đã đợi sẵn ở đó.
“Tử Dương, cuối cùng anh cũng về rồi.”
“Ừ, em vội tìm anh có chuyện gì thế?”
Lý Vân nhìn quanh bốn phía, đều là người nhà, cô nói: “Mấy hôm trước em dẫn đội đi tìm vật tư ở các thị trấn xung quanh, tình cờ phát hiện một thứ không thể tin nổi.
Thứ đó ban ngày mà còn phát sáng, xung quanh tụ tập một đám tang thi, đám tang thi đó cấp bậc đều rất cao.
Em dẫn người trốn rất xa, vậy mà chúng vẫn phát hiện ra bọn em ngay lập tức, đội của em ngoài em ra, không ai thoát ra được cả.”
Nói đến đây, mắt cô đỏ hoe, nước mắt không kìm được rơi từng giọt, nước mắt khiến khuôn mặt lạnh lùng của Lý Vân thêm phần yếu đuối.
Tô Tử Dương bước tới nhẹ nhàng lau nước mắt cho Lý Vân, an ủi: “Em đừng quá buồn, gặp phải đám tang thi cấp cao như vậy mà em còn trở về được là tốt lắm rồi, đừng nghĩ nhiều.
Ngày tận thế nào ngày chẳng có người chết, chỉ là bọn em không may mắn thôi.”
Lý Vân nghẹn ngào gật đầu, rồi nói: “Thứ phát sáng đó bị nhiều tang thi cấp cao canh giữ như vậy, em nghĩ nó là một bảo vật.”
