Chương 10: Đúng là cao thủ khơi lửa
Kiếp trước Giang phụ cũng nói một câu như vậy, không cần thì thôi, Giang Ca Dao hoàn toàn không để trong lòng.
Mãi đến khi Bạch Mộng Kỳ cười nhạo cô lúc cô sắp chết, cô mới biết mình lại có một bảo bối như vậy.
Vô duyên vô cớ Bạch Mộng Kỳ đã cướp mất cơ duyên lớn như thế của cô.
Nếu lúc đó cô kiên định hơn, thông minh hơn, Bạch Mộng Kỳ đã không lấy được vòng tay, cô cũng sẽ không có sau này hối hận không kịp và chết trong oán hận.
Thật ra Giang Ca Dao hối hận không phải vì không bảo vệ tốt chiếc vòng tay, mà hối hận vì không biết vì lý do gì mình lại trở nên mụ mị như bị ma nhập, cuối cùng rơi vào kết cục đó.
Những chuyện như không gian chỉ xảy ra trong tiểu thuyết.
Không nói Giang Ca Dao hoàn toàn không nghĩ tới chuyện này sẽ xảy ra với mình, mà bất kỳ ai cũng không thể ngờ có chuyện bảo vật không gian.
Giống như không ai ngờ được tận thế sẽ đến, mà Bạch Mộng Kỳ lại như thể biết trước, cướp mất vòng tay, chiếm lấy không gian.
Giang Ca Dao nghĩ kỹ lại, rất nhiều lần khi đội nhỏ gặp nguy hiểm, Bạch Mộng Kỳ như thể đã trải qua rồi, gặp nguy không sợ, mấy lần đều chuyển nguy thành an trong tuyệt cảnh tất tử.
Cứ như đã được dàn dựng sẵn vậy.
Giang Ca Dao càng nghĩ càng thấy không đúng.
Trước kia cô chỉ cho rằng Bạch Mộng Kỳ may mắn, nhưng sau khi suy nghĩ kỹ càng và so sánh.
Giang Ca Dao đưa ra một kết luận mà cô không dám nghĩ tới, Bạch Mộng Kỳ có thể không chỉ đơn giản là cầm kịch bản nghịch tập, mà còn rất có thể nắm trong tay kịch bản.
Bản thân cô vốn có thể chính là "nguyên nữ chính".
Bạch Mộng Kỳ nắm kịch bản, những gì cô trải qua, rất có thể là Bạch Mộng Kỳ coi cô như NPC để luyện cấp.
Chỉ có làm kẻ trộm ngàn ngày, không có phòng kẻ trộm ngàn ngày, may mà Bạch Mộng Kỳ không biết cô trọng sinh.
Mà hiện tại cô đã biết được một số con bài của Bạch Mộng Kỳ, hơn nữa đã lấy được chiếc vòng không gian – chỗ dựa lớn nhất của Bạch Mộng Kỳ, cho dù cô ta thật sự biết chuyện tiếp theo, cô cũng không sợ.
Trước kia Giang Ca Dao không quan tâm đến cô em gái cùng cha khác mẹ Bạch Mộng Kỳ này.
Dù là kiếp trước cô cũng chỉ coi cô ta là một đóa bạch liên hoa, không chọc đến mình thì cô không so đo.
Bây giờ Giang Ca Dao biết, em gái cùng cha khác mẹ của mình chính là một đóa hắc tâm liên, kiểu giả heo ăn hổ.
Hai người họ vẫn nên tạm thời giữ khoảng cách.
Giang Ca Dao đã lấy lại được vòng tay, tuy không có được không gian khiến trong lòng cô vô cùng thất bại và bực bội.
Nhưng vòng tay trong tay cô, đây chính là vật trung gian của không gian, không có vòng tay, Bạch Mộng Kỳ muốn không gian, mơ đi.
Đưa chiếc vòng thật ra, chẳng khác nào tự dâng vũ khí cho kẻ địch.
Lại còn là vũ khí muốn mạng cô, chỉ có kẻ ngốc mới đồng ý.
Giang Ca Dao vừa ăn vừa động não, bề ngoài không lộ chút cảm xúc.
Giang phụ thấy Giang Ca Dao chỉ chuyên tâm ăn, không trả lời lời mình, trong lòng có chút tức giận và bất mãn.
Ông không cho rằng một chiếc vòng tay tầm thường như vậy có thể lọt vào mắt Giang Ca Dao, cô không đưa chỉ vì bất mãn với mẹ con Bạch Mộng Kỳ, còn truyền thừa gia tộc chỉ là cái cớ, cô đơn thuần không muốn đưa.
"Đã vậy Mộng Kỳ muốn, thì cho nó đi, cũng không phải thứ gì tốt, chỉ là một chiếc vòng bình thường.
Sinh nhật Mộng Kỳ còn vài ngày nữa, đã mở miệng thì cho nó. Chỉ có điều, sau này ta không muốn nghe thấy Mộng Kỳ muốn cái gì của ta nữa.
Đồ của ta nhiều thì vẫn là của ta, nó muốn thì tự đi mua."
Giang Ca Dao chậm rãi uống hết ngụm cháo cuối, đặt thìa xuống, cười tủm tỉm nhìn Bạch Mộng Kỳ nói.
Một câu của cô khiến ba người trên bàn cứng họng, Giang phụ tức đến mức ném luôn đũa.
"Cái gì gọi là Mộng Kỳ muốn đồ của con, nó muốn gì ta không cho được sao?"
Giang phụ nhìn con gái lớn khiêu khích nhìn con gái cưng, nói ra những lời đâm thẳng tim gan, tức đến bốc hỏa.
"Vậy chiếc vòng Mộng Kỳ còn muốn không?"
Giang Ca Dao vừa nói vừa cười hỏi Bạch Mộng Kỳ ngồi đối diện.
"Chị, nếu chị không muốn cho em chiếc vòng đó, thì em không lấy nữa."
Bạch Mộng Kỳ cúi đầu, rụt rè nói nhỏ.
Giọng điệu uất ức đó khiến Giang phụ vốn đã nóng giận càng thêm tức.
Hay lắm, Bạch Mộng Kỳ đúng là cao thủ khơi lửa.
Nhưng Giang Ca Dao đâu có dựa vào ba người họ để ăn cơm, sống lại một đời, Giang Ca Dao đã sớm thầm quyết tâm sống phóng khoáng hơn.
"Không phải chị không cho, mà là em tự không cần, nếu để chị thấy vòng của chị đeo trên tay em, chị sẽ chặt tay em đấy."
Câu này khiến Bạch Mộng Kỳ cúi đầu càng thấp, Bạch Trân bên cạnh cũng đến hòa giải.
"Dao Dao, em con không cần vòng của con, đừng giận đừng giận."
Nói rồi còn kéo Bạch Mộng Kỳ đang cúi đầu giả chim cút đến xin lỗi Giang Ca Dao.
"Mộng Kỳ mau xin lỗi chị con, con muốn gì không muốn, lại cứ đòi bảo vật truyền đời của chị con.
Đây là đồ của nhà họ Giang, con có thể nghĩ tới sao?"
"Con thật không hiểu chuyện, mau xin lỗi, nói sau này không dám nữa."
Bạch Trân cũng không hiểu vì sao con gái mình cứ nhất định đòi chiếc vòng ngọc của Giang Ca Dao, chiếc vòng cũ kỹ đó bà cũng từng thấy, loại đó cho không bà cũng không cần.
Nhưng điều đó không cản trở bà ta, người vốn thích giả làm người tốt trước mặt Giang phụ, diễn vai vợ hiền mẹ tốt, tiện thể dìm Giang Ca Dao.
"Chị, em... không cần... nữa."
Bạch Mộng Kỳ sụt sùi xin lỗi Giang Ca Dao.
Màn diễn xướng đánh đàn này khiến Giang phụ đau lòng không thôi.
Giang phụ không thích con gái lớn, lời nói cử chỉ của con gái lớn đều do ông ngoại cô – lão già chết tiệt – dạy dỗ, từng lời từng cử chỉ giống hệt ông ta.
Nhất là kiểu ngoài mặt cười tươi, sau lưng đâm dao, bản thân mình mưu tính bao nhiêu năm giả làm cháu trai, cuối cùng vẫn không có được tài sản nhà họ Giang.
Cái gì mà coi mình như con ruột, đều là nói dối, con ruột sao có thể không truyền gia sản cho mình.
Phải nói Giang phụ thật sự không thông minh, tầm nhìn hạn hẹp.
Ông nội Giang ban đầu cũng khá hài lòng với ông ta, ông không phải là người gia trưởng phong kiến, con gái mình tìm một chàng trai nghèo, nhiều người thấy không môn đăng hộ đối, nhưng ông chấp nhận.
Chàng trai nghèo bản thân cũng không tệ, con gái mình lại thích, hơn nữa nhà họ Giang không cần con gái mình liên hôn.
Ông vốn thân thể khỏe mạnh, che chở cho con gái mấy chục năm không thành vấn đề, nên dù con gái muốn lấy chàng trai nghèo cũng không sao.
Sau khi khảo sát nhân phẩm cơ bản của Giang phụ, ông nội Giang cũng khá hài lòng, sau khi Giang phụ kết hôn với mẹ Giang Ca Dao là Giang Phù và sinh ra Giang Ca Dao, thật ra ông nội Giang đã có ý định giao quyền.
Hai năm sau, Giang phụ làm việc trong công ty nhà họ Giang cũng không tệ, ông nội Giang cảm thấy sức khỏe mình dần không theo kịp, muốn giao quyền cho Giang phụ, nhưng Giang phụ không nhịn được, ngoại tình, phạm sai lầm mà mọi người đàn ông đều mắc.
Điều này khiến ông nội Giang tức giận, hành vi của Giang phụ đúng là không coi ông ra gì.
