Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trọng Sinh: Tích Trữ Toàn Cầu, Kiến Tạo Đế Chế Sinh Tồn > Chương 90

Chương 90

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 90 có bản audio.

Chương 90: Có trêu ai cũng đừng trêu vị Diêm Vương đó

 

“Mấy người cứng rắn lấy ông cụ nhà họ Cố ra uy hiếp như thế này, có phải đã sớm biết nội dung video giám sát, nên muốn che giấu điều gì không?”

 

Phó Hằng Viễn từ xa thong thả bước tới.

 

Mấy cô bạn thân của Cố Uyển giật mình, hiếm khi được thấy soái ca của căn cứ gần như vậy.

 

“Không… không phải, chúng tôi chỉ lo lắng có người vì thấy cô gái này đẹp mà thiên vị cô ta, dù làm sai cũng tha thứ. Dù sao thì thiếu gia Mục bị đánh thành ra thế kia, mà chẳng bị phạt gì cả, chúng tôi chỉ lo vậy thôi. Cố Uyển bị ngã hỏng mặt, đó là sự thật. Dù cô gái này có làm gì hay không, một hơi làm bị thương hai người nhà phó cơ trưởng. Hậu quả này cô ta không chịu, lẽ nào để người bị thương tự chịu sao?”

 

“Lô-gíc của Trương tiểu thư thật buồn cười. Chỉ vì cả hai cùng bị thương trước mặt một người, nên người đó phải chịu trách nhiệm sao? Nhỡ đâu Mộ tiểu thư mới là người bị oan? Theo logic của cô, chẳng phải các cô đang định tìm lý do chống chế cho vụ Cố Uyển bị ngã trước mặt nhà họ Cố sao?”

 

Trương Tĩnh bị lời Phó Hằng Viễn nói khiến mặt lúc xanh lúc đỏ. Cô ta mừng thầm vì Phó Hằng Viễn nhớ họ cô, nhưng ánh mắt anh ta nhìn cô ta cực kỳ không hài lòng, thậm chí ghê tởm…

 

Lúc này, tiếng cãi vã của họ thu hút không ít người trong đại sảnh đến xem.

 

Mộ Cửu đứng sang một bên, lấy tay xoa mũi. Cô gái đó nói đúng thật. Hai tên công tử tiểu thư đỉnh cấp kia bị thương thành thế này, đích thân cô làm nên, ai bảo chúng chạy đến trước mặt cô gây sự chứ. Chỉ là một lũ con cháu nhà giàu ngu ngốc không thể rời khỏi công lao của cha mẹ. Đã thời buổi nào rồi, suốt ngày cậy quyền cậy thế mà vênh váo, đúng là bệnh hoạn. Vấn đề là phát bệnh thì phát bệnh, lăn ra xa, đừng múa may trước mặt cô, cô đảm bảo coi như không thấy. Nhưng bọn người này tự đánh giá quá cao bản thân, tưởng rằng cái nền tảng của chúng có giá trị gì trong mắt Mộ Cửu này sao? Đều là người sống lại một kiếp rồi, mấy cái thằng lỏi gọi là cơ trưởng căn cứ đếch là cái gì, con người lại là cái gì trước thiên nhiên? Chỉ cần thiên nhiên động nhẹ một ngón tay, là có thể biến con người thành tro bụi ngay lập tức.

 

Trương Tĩnh vừa định nói thêm gì, thì thấy Phó Hằng Viễn đã từ trong túi lấy ra một cái máy tính bảng quân sự nhỏ. Máy tính bảng đã qua xử lý giữ nhiệt đặc biệt, không đến nỗi không khởi động được trong môi trường cực lạnh. Phó Hằng Viễn dùng ngón tay bấm vài cái trên máy tính bảng, rồi điều chỉnh đoạn giám sát lúc nãy ra, đưa cho Đoàn Nhiên xem. Quả nhiên, cảnh quay trên camera cho thấy Cố Uyển giận dữ bước xuống xe, định tát vào mặt Mộ Cửu vừa bước ra từ sảnh trung tâm thương mại. Ai ngờ Mộ Cửu né quá nhanh, chân Cố Uyển trượt, không thắng kịp, ngã ra xa, ăn một vố no mồm. Suốt quá trình Mộ Cửu thậm chí không hề giơ tay lên, nên làm gì có chuyện Mộ Cửu đẩy Cố Uyển. Rõ ràng là Cố Uyển đánh người không thành, tự chuốc lấy hậu quả từ hành động quá khích của mình.

 

“Sự thật của việc này đã rõ ràng rồi, là Cố Uyển tự ngã, không liên quan nhiều đến Mộ tiểu thư.” Đoàn Nhiên xem video giám sát xong, liền tuyên bố kết quả xử lý vụ này.

 

“Chúng tôi không phục! Anh còn nói không thiên vị con hồ ly tinh này sao? Cố Uyển vì biết thiếu gia Mục bị cô ta đánh mà không bị phạt gì, nên mới kích động xông đến đánh. Thiếu gia Mục bị đánh thành thế kia, mà cô ta vẫn ung dung, còn nói không thiên vị cô ta à!”

 

Lập tức, Trương Tĩnh quay sang đám đông xung quanh hét lớn:

 

“Mọi người đến đây bình luận đi! Trước mắt là cô gái này, đã làm bị thương thiếu gia và tiểu thư nhà họ Cố và nhà họ Mục. Sĩ quan Đoàn lại muốn bao che cho cô ta, không cho một chút phạt nào. Về sau cô ta giết bất kỳ ai trong các người, e rằng sĩ quan Đoàn cũng có thể lặng lẽ chôn người giúp cô ta, che đậy sai lầm cho cô ta thôi!”

 

Cô gái này rất biết chuyển hướng mâu thuẫn, biến xung đột cá nhân thành xung đột tập thể. Đám đông không rõ chân tướng lập tức bàn tán xôn xao. Đều là con cái của những người ở khu định cư hạng nhất, tuy thường giữ bề ngoài hòa khí, nhưng không có lý gì để một người ngoài, lại là một cô gái có nhan sắc đầy uy hiếp, bắt nạt người của mình.

 

Lúc này, Phó Hằng Viễn nheo mắt nguy hiểm, nhìn về phía Trương tiểu thư. “Trương tiểu thư có ý định nói xấu trước mặt tôi, gây rối loạn quân tâm, làm lung lay nền tảng của cuộc chinh phạt phương Bắc sao? Những lời vừa rồi của cô khiến tôi phải nghi ngờ, cô có phải là đặc vụ do thế lực thù địch phái đến để quấy nhiễu căn cứ hay không.”

 

Trương Tĩnh cãi: “Tôi đâu có! Tôi chỉ muốn đòi công bằng cho thiếu gia Mục và Cố Uyển thôi mà!”

 

“Công bằng? Bằng chứng video giám sát rõ ràng như vậy trước mặt cô, thế mà cô lại mở mắt nói dối. Trước mặt mọi người, cô bịa chuyện nhảm nhí về sĩ quan Đoàn, bôi nhọ thanh danh của Mộ tiểu thư. Dùng ảnh hưởng của nhà họ Trương trong căn cứ để dẫn dắt mọi người tạo ra tâm lý thù địch với sĩ quan chỉ huy, như vậy không phải đặc vụ thì là gì? Sau khi kết thúc chinh phạt, tôi sẽ về điều tra kỹ nội tình của nhà họ Trương, xem có bị trà trộm gián điệp của băng nhóm hắc đạo hay không.”

 

Lần này Trương Tĩnh hoàn toàn hoảng loạn. Trong thời tiết lạnh như vậy, lưng cô ta thấm một lớp mồ hôi lạnh. Gia đình vốn coi trọng nam khinh nữ, coi đứa em trai nhỏ hơn cô 10 tuổi như hoàng đế. Một cô gái yếu ớt chẳng có sức trói gà như cô, lần này có thể theo đội ngũ chinh phạt là nhờ cô đi thuyết phục Cố Uyển, nói rằng Mục Phi cũng tham gia, nhờ Cố Uyển dẫn cô cùng đi. Trương Tĩnh hy vọng kiếm được một chút quân công, để cha mẹ vui lòng. Nhưng giờ nếu lại liên lụy đến nhà họ Trương, e rằng cô sẽ bị đuổi khỏi nhà… Còn Cố Uyển gặp chuyện, những người đi cùng như cô cũng khó tránh khỏi sự trách móc của người lớn nhà họ Cố, có khi còn bị đuổi khỏi căn cứ. Lúc này cô ta sợ hãi ngồi bệt xuống nền đất lạnh ngắt, người ngơ ngác như gỗ.

 

Sự việc tới đây coi như đã giải quyết. Mộ Cửu nhìn về phía Đoàn Nhiên vừa giải vây cho mình, và người đàn ông đẹp trai mặc quân phục bên cạnh, bước tới gần họ.

 

“Cảm ơn hai vị sĩ quan đã làm rõ công lý cho tôi!”

 

Dù cô chẳng quan tâm bị người lạ hiểu lầm, tới đâu đánh tới đó, nhưng cách làm của họ giúp cô đỡ được nhiều rắc rối.

 

Đoàn Nhiên nhìn Mộ Cửu, nói với vẻ hiền hòa: “Việc này khiến Mộ tiểu thư chịu khổ rồi, phải hứng chịu nhiều thị phi. Về sau có cơ hội, nhất định sẽ bồi thường!”

 

Mộ Cửu xua tay, không để bụng: “Sĩ quan Đoàn đã cho tôi công bằng rồi, không có gì to tát. Nếu sĩ quan Đoàn thực sự muốn bồi thường, thì hãy quản lý tốt mấy cô cậu ấm cậu chiêu này, đừng để họ bốn phương gây chuyện. Không thì chưa đến nơi đã tập thể bị thương phải quay về mất.”

 

Nói xong, Mộ Cửu quay người lên xe. Cô không hứng thú nghe những người này ồn ào. Ăn no là buồn ngủ, cô định về ngủ trưa một giấc, ngủ lâu một chút, đúng đến giờ ăn tối!

 

Mộ Cửu vừa chui vào xe, liền thấy Mục Phi đang khó nhọc há miệng ăn cơm. Mặt hắn sưng vù, miệng là chỗ nghiêm trọng nhất, dù gì cũng bị Mộ Cửu cố tình đè nát. Hễ động vào đồ nóng là hắn đau đến nỗi kêu oai oái… Khi vừa thấy mặt Mộ Cửu, Mục Phi theo phản xạ co người vào trong ghế, suýt thì tim nhảy ra khỏi miệng. “Cô… cô… cô đừng qua đây! Tôi… tôi… tôi…” Hắn định thả vài câu đe dọa không cho cô lại gần, nhưng lúc này cảm giác đau đớn trên mặt đều khuyên hắn giữ tỉnh táo! Có chọc ai thì cũng đừng có chọc vị Diêm Vương đó!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi