Chương 11: Cuồng loạn tích trữ lần cuối
Trời mưa rồi!
Tô Tiểu Tiểu giật mình tỉnh giấc, cô có thể khẳng định chắc chắn rằng, kiếp trước trước khi cô chuyển nhà, trời vẫn nắng to.
Bởi vì lúc đó cô nhân lúc trời đẹp, cứ phơi chăn chiếu suốt.
Chẳng lẽ tận thế đến sớm hơn dự kiến?
Mình còn có thể trọng sinh, thì tận thế tại sao không thể đến sớm?
Vốn dĩ còn có chút thong thả, Tô Tiểu Tiểu lúc này lại bắt đầu lo lắng.
Nhân lúc đèn đỏ, cô vội vàng gọi điện cho ông chủ làm cửa sổ chống trộm, muốn hỏi xem có thể lắp sớm hơn hai ngày không.
Kết quả gọi liên tiếp ba cuộc, đối phương đều không nghe máy, càng gọi lòng Tô Tiểu Tiểu càng chùng xuống, luôn có một dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên, đến cuộc thứ tư thì điện thoại mới được kết nối, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói có vẻ không vui của ông chủ, hỏi ai đấy.
Tô Tiểu Tiểu cách lớp áo mưa vẫn nghe thấy tiếng kèn đám ma văng vẳng bên phía đối phương, trong lòng khẽ chột dạ.
Sau đó cô nói rõ thân phận, bảo là hôm kia có đặt cửa chống trộm cho khu Đông Minh tại chỗ ông.
Ông chủ nghĩ một lúc lâu mới “ồ ồ ồ” nhớ ra, nhưng lại bảo hai ngày nay không lắp được, vì ông không ở Tô Thành, nhà có người thân mất, giờ ông đang ở quê.
Tô Tiểu Tiểu tức đến mức chỉ muốn chửi thề.
Cô nói cô một con chuột chũi nhỏ bé dễ dàng sao, vất vả lắm mới tích trữ được đồ, ngày nào cũng phải nghĩ xem cần mua gì, mua bao nhiêu, tiền trong tay có đủ không?
Cả dầu diesel cũng phải tích trữ lén lút.
Vậy mà, cô đã chuẩn bị sẵn sàng để qua đông, bỗng nhiên có người xuất hiện nói với cô: tổ ong của cô bị phá rồi!
Ông chủ không nghe rõ cô có nói gì không, tự nói một mình rằng đợi ông về sẽ lắp ngay.
Khỉ thật...
Vấn đề là ông có về được không!
Cần gạt nước của chiếc xe nhỏ hơi trục trặc, người không ở đây thì Tô Tiểu Tiểu có than phiền cũng vô ích.
“Cái kệ để đồ tôi đặt đâu rồi?”
“Cái đó xong rồi, giờ có thể đến cửa hàng tôi lấy, vợ tôi đang ở đó.”
“Ông chủ, cái cửa tôi không cần nữa, ông trả lại tôi một nửa tiền đi!”
Ông chủ biết mình có phần đuối lý, hơi do dự một chút rồi nói “Được.”
Cúp máy, mấy tin nhắn liên tiếp nhảy ra, Tô Tiểu Tiểu liếc qua màn hình thấy nội dung hạn chế, đều liên quan đến trận mưa đột ngột này.
Cô tìm ngã rẽ để quay đầu xe, đến khi tới cửa hàng kim khí thì mưa đã rất to, cô lấy từ trong không gian ra một chiếc ô từng dùng ở nhà.
Vào trong cửa hàng, cô nói rõ thân phận với bà chủ: “Tôi đã liên hệ với ông chủ rồi, tôi đặt 6 cái kệ, cao 2 mét, rộng 2 mét, sâu 1 mét, giờ đến lấy.”
Bà chủ vừa bấm bấm trên máy tính, Tô Tiểu Tiểu đứng bên cạnh nghe thấy một câu: đôi ba. Đôi sáu...
Bà chủ bận rộn không thèm ngẩng đầu lên: “Xe đến chưa?”
“Đến rồi.”
“Cô đợi tôi một chút, xong ngay.”
“Một đôi chín.”
Tô Tiểu Tiểu nhìn bà chủ một cái, nghĩ thầm, kiểu người như thế này, sống được mấy ngày trong tận thế chứ.
Cô giục: “Tôi đang rất gấp, rất gấp.”
Bà chủ không vui đứng dậy, vội vàng chuyển đồ ra cửa, rồi theo ngón tay cô chỉ nhìn chiếc xe tải nhỏ trước cửa hàng, khẽ nhếch mép.
Chê bai: “Xe cô nhỏ quá, chiều cao không đủ, một cái cũng không nhét vừa.”
“Tôi đã gọi xe bẹt rồi, lát nữa sẽ đến. Cô giúp tôi dựa đồ vào cạnh xe là được, tôi đứng đây chờ.”
Kệ chuyển xong, bà chủ lập tức quay vào nhà ngồi trước máy tính tiếp tục chơi bài.
Mưa rất to, tầm nhìn bị một lớp sương mỏng che phủ, Tô Tiểu Tiểu lo lắng nhìn quanh, thấy không có người đi bộ hay xe cộ qua lại, còn camera giám sát trước cửa thì cô coi như không thấy, đợi đến khi cả thành phố mất điện thì camera chẳng là cái thá gì.
Tô Tiểu Tiểu đưa tay chạm vào kệ, hút tất cả vào không gian.
Cô vội vàng chạy về xe, nổ máy, phóng đi.
Mẹ kiếp, mình có làm chuyện xấu đâu, run cái gì? Tô Tiểu Tiểu một tay nắm vô lăng, một tay vung vẩy bàn tay phải đang run rẩy, xe lại lao về phía chợ nông sản.
Trước cửa chợ nông sản, lác đác vài người đứng tụ tập.
Người A: “Dự báo thời tiết thường ngày khá chuẩn mà, sao tôi đi mua rau lại dính phải trận mưa này chứ.”
Người B: “Không thể nào, 20 phút trước có tin nhắn báo hôm nay thành phố có mưa rải rác mà.”
Người A: “Ồ, tôi không mang điện thoại.”
Người C: “Tôi thì thấy rồi, nhưng người đã ở chợ rồi! Chẳng lẽ không mua rau mà về à?”
Người B: “Mặc kệ, cùng lắm thì ướt quần áo, tôi đi trước đây.”
Người này hét to một câu rồi ôm rau xông vào mưa.
Hét lên một tiếng như thế, ít nhất cũng không bị coi là kẻ điên.
Người A: “Người trẻ tuổi đúng là không biết quý trọng sức khỏe, chúng ta đợi thêm chút nữa vậy.”
Người C: “Đi thôi, vào trong ngồi.”
Tô Tiểu Tiểu đi ngang qua nghe thấy hai người già nói chuyện, cô không lên tiếng, cũng không có lòng tốt bảo họ rằng trận mưa này có thể không chỉ không tạnh mà còn ngày càng to hơn.
Bởi vì ai mà tin chứ?
Ngay cả dự báo thời tiết cũng không nói.
Tô Tiểu Tiểu có thể cảm nhận được sự lo lắng của chính mình, liền đi thẳng lên tầng hai.
Trứng gà 500 cân, trứng vịt 300 cân, trứng cút thì bê hai sọt tổng cộng 50 cân.
Trứng bắc thảo, trứng vịt muối, trứng ngỗng thì bán theo quả, mỗi loại mua 200 quả.
Một nhà không đủ thì hai nhà gom, một phát tiêu hết 8000 tệ.
Thỏa thuận với người bán là 30 phút sau giao lên xe.
Lại rẽ sang khu chế phẩm đậu bên cạnh, đậu phụ non, đậu phụ khô, vỏ đậu, măng khô... tất cả các loại chế phẩm từ đậu cô gần như quét sạch sạp, đậu phụ già 4 giá rưỡi, cũng vơ sạch luôn.
Tô Tiểu Tiểu thấy sạp bên cạnh cũng bán đậu phụ già, cô quét sạch 3 sạp, tổng cộng vơ được 13 giá rưỡi.
Chủ sạp thấy cô mua nhiều thế, đều cười hề hề trêu: “Cô gái, mua nhiều thế này, định mở tiệc đậu phụ à?”
“Bạn trai cũ muốn tìm một miếng đậu phụ để đập đầu tự tử, tôi sợ một miếng không đủ, nên mua thêm chút để thỏa mãn anh ta.”
“...”
Vải phủ đậu mấy hàng đều bảo có thể tặng, nhưng khung gỗ thì không tặng, chủ sạp bảo cô ngày mai quay lại trả là được, Tô Tiểu Tiểu hỏi: “Lỡ mai anh không mở hàng thì sao?”
“Làm ăn thì làm gì có chuyện không mở. Nếu tôi không mở thì cô vứt lại sạp là được.”
Thật ra cô muốn nghe câu: Nếu tôi không mở thì cô khỏi cần trả.
Mấy thứ đậu phụ này cô không làm được, bây giờ trữ thêm một phần thì sau này mình được ăn thêm một miếng.
Trong tận thế, đậu phụ khô thì có, nhưng đậu phụ tươi thì tìm không ra.
Mua xong chế phẩm đậu tốn 2000 tệ.
Tô Tiểu Tiểu nhìn số dư 2,9 vạn còn lại, lại lết sang khu thịt gia cầm bên kia.
Gà đã làm sạch mua 100 con, vịt chỉ mua được 46 con, ngỗng 10 con.
Chủ hàng bảo nếu cô còn cần thì có thể gọi hàng từ chỗ khác chuyển tới.
Tô Tiểu Tiểu nghĩ ngợi rồi lắc đầu, thôi bỏ.
Cô đang vội tiêu hết tiền để về nhà cuốc đất.
Khi nghe đến con số một vạn không trăm lẻ một trăm, Tô Tiểu Tiểu lại một lần nữa cảm thán tiền đúng là chẳng đáng giá gì.
Đây vẫn còn là tốt, đến sau này tiền sẽ càng vô dụng hơn, mọi người đều trao đổi hàng hóa với nhau.
Tiền sau này sẽ là thứ vô dụng nhất.
Tô Tiểu Tiểu mặc cả với chủ hàng, cuối cùng trả một vạn, chủ hàng tặng thêm 10 gói măng khô, món khô duy nhất trên sạp.
Chủ hàng tiếc lắm, bảo đây là măng mà con ông lên núi đào được hồi mùa xuân.
Tô Tiểu Tiểu cười cười không nói gì, nhưng trong lòng đã ghi nhớ chuyện này, trên núi Tây Sơn có cả một rừng trúc lớn, có măng để đào.
Cô nhất quyết, lúc đó sẽ đi xem thử.
Thịt bò và thịt cừu mỗi loại 50 cân, số dư chỉ còn 1,3 vạn.
Trong đó có 20 cân thịt bò được thái thành miếng dài, thịt cừu thì không cho chủ hàng đụng vào.
Vốn định không mua móng giò, nhưng cuối cùng không nhịn được, lại mua thêm 4 cái, tốn 280 tệ.
“Kho tàu, chặt nhỏ ra nhé.”
“Vâng ạ, làm ngay.”
Bịch bịch bịch~
Tô Tiểu Tiểu nhìn con dao trong tay người bán mà ngẩn người.
“Chặt xong rồi, đây, cầm lấy.”
“Chủ quán, dao này anh mua ở đâu thế?”
“Trên lầu có bán đấy.”
“Vâng, cảm ơn anh.”
