Chương 21: Mọi người nhận ra nguy hiểm, sự điên cuồng trong màn đêm
Tô Tiểu Tiểu không tham gia vào đám đông đi mua sắm, vì cô biết rằng khi video này bùng nổ, thời điểm này sẽ có rất nhiều người đang trên đường ra ngoài.
Trời vẫn còn tối, chẳng giống buổi trưa lúc 1 giờ chút nào.
Tô Tiểu Tiểu lên danh sách những vật tư cần mang theo lần này, rồi một mình giơ ống nhòm ban đêm, lặng lẽ nằm sấp trên ban công nhìn xuống mặt đất, từng chấm đen nhỏ.
Có người bơi, có người chèo thuyền cao su, thậm chí có một người ngồi trong cái chậu giặt siêu to, dùng hai tay chèo đi.
Cô xem một lúc, còn thấy vài chiếc xuồng máy lao vụt qua, có một kẻ xui xẻo chắc là đáy thuyền va phải thứ gì đó, lật úp luôn.
Tô Tiểu Tiểu xem một lúc rồi chán.
Cô gọi ra những chiếc túi mua sắm lấy từ siêu thị, phòng khách trống trải lập tức bị 3 giá thuốc chiếm đầy.
Giá vừa ra khỏi không gian vẫn còn nhỏ nước, chất lượng trông cũng được, chỉ là quá thấp, Tô Tiểu Tiểu hơi chê, vì chẳng để được bao nhiêu đồ, mà cũng không thể xếp chồng lên nhau.
Cô bắt đầu phân loại thuốc theo người lớn, trẻ em, rồi gom những loại cùng công dụng vào một chỗ, sau này tìm cũng tiện.
Thuốc đóng chai nhựa hoặc vỉ nhôm thì không sợ nước.
Còn thuốc bị ngâm nước thì cũng chẳng sao, bỏ vỏ hộp bên ngoài đi, nếu có cùng loại thuốc không bị ngâm thì giữ cả hộp, dù sao sau này cô vẫn cần đọc hướng dẫn sử dụng mà.
Còn loại không có hộp thì trải tờ hướng dẫn ra phẳng trên nóc xe tải khổng lồ, đặt lên thùng sữa, để dành khi cần.
Thuốc thông thường thì còn đỡ, nhiều loại cô chưa từng nghe tên, nên nhất định phải giữ hướng dẫn.
Bảy giá thuốc hai mặt, phân loại theo công dụng, đóng được tròn 12 túi nilon.
Còn mấy loại nhân sâm, tây dương sâm thì hầu hết đều đựng trong hộp gỗ sang trọng hoặc vỏ nhựa trong suốt, xếp chồng lên nhau rồi ném lại vào không gian.
Giá thuốc xếp cạnh nhau tạm chất đầy phòng khách, có 3 cái bị cô ném tạm sang phòng bên cạnh.
Than Đầu vui nhất, như một con chuột to xác, chạy qua chạy lại giữa mấy cái giá.
Tô Tiểu Tiểu nhìn vào bên trong không gian, chỉ thấy bất lực, đủ loại vật tư chất đống dưới đất, còn chiếc xe tải khổng lồ thì nằm im lặng một bên.
Mấy cái giá inox mà cô vất vả lắm mới dựng được hôm trước cùng đống gạo, mì, dầu đã sắp xếp gọn gàng trên mặt đất.
Còn đống đồ mua từ siêu thị đêm qua thì vì sợ bị đè nát nên hầu như đều để trải phẳng, chỉ có khoai tây chiên, bánh mì, hạt dưa là chất thành đống.
Hôm nay nhiệm vụ của cô gian nan thật đấy!
Dù gian nan đến mấy cũng phải làm.
Nhưng mà, quân lương phải chuẩn bị trước khi xuất quân.
Tô Tiểu Tiểu gọi ra một bát tô cơm trắng, lấy hành, gừng, tỏi, giăm bông, trứng, rồi bắc chảo xào lên một bát cơm rang trứng to và một bát vừa.
Lại múc một bát canh vịt, ăn ngon lành.
Cô uống canh, còn Than Đầu ăn thịt.
Than Đầu ăn ngấu nghiến, ra vẻ thằng cha trông mèo này cũng biết điều đấy.
Ăn uống no nê xong, Tô Tiểu Tiểu lê cái giá thuốc mà lúc nãy còn chê bai lại gần.
“Các ngươi nên thấy vinh hạnh vì tạm thời còn có ích, không thì ta sẽ dạy cho các ngươi biết bơi đấy.”
Than Đầu tò mò lại gần, nghiêng đầu nhìn người trông mèo: Mày đang nói chuyện với ai vậy? Chẳng lẽ mày còn nuôi con mèo nào khác?
Tô Tiểu Tiểu liếc Than Đầu một cái, tiện tay ném một hộp thuốc cho nó chơi.
Cô bày mấy loại sốt đóng chai thủy tinh mua từ siêu thị lên đủ 3 giá hai mặt mới xong.
Còn rượu thì chỉ bày được 1 giá rưỡi, nửa giá còn lại để bày thuốc lá.
Lúc lấy thì thấy nhiều, giờ nhìn lại trước mắt, Tô Tiểu Tiểu thấy cũng chẳng có bao nhiêu.
Hơi không vui, cô còn mong mấy thứ này sau này có cơ hội đổi lấy một khẩu súng để phòng thân đấy.
Hai giá cuối cùng dùng để đựng đủ loại đồ ăn vặt, mà giá vẫn không đủ dùng.
Mì gói quét được thì để chung với mì trong không gian.
Mỗi cái giá đều được cô tận dụng tối đa, cuối cùng giá thuốc cũng chẳng kém gì mấy cái giá inox đặt riêng.
Giá nào giá nấy đều có vẻ oằn mình, chân run lẩy bẩy.
Tô Tiểu Tiểu nhìn đám giá mà lắc đầu cười khẩy: “Các ngươi đúng là không chịu nổi trọng trách mà!”
Nhưng cô cũng thấy vui vì vừa nãy còn chất đầy một góc nhà, sau một hồi cố gắng không ngừng, giờ đã dọn trống được khoảng hai phần năm diện tích.
Không gian này cũng có điểm hay, dù không thể dùng ý niệm để di chuyển đồ vật, nhưng mỗi lần đặt đồ vào, cô đều chọn được vị trí.
Tuy nhiên, cái giá phải trả cũng không nhỏ, cứ lấy ra rồi đặt vào như thế này, đầu cô đau nhức như vừa uống một chai vodka rồi ngồi xem điện thoại trong chiếc ô tô chạy 180 km/h.
Còn dưới sàn không gian vẫn còn kha khá sữa bột, mì gói, khoai tây chiên, hoa quả, giấy vệ sinh gì đó, đành phải giữ nguyên hiện trạng.
Cuối cùng, Tô Tiểu Tiểu nhịn cơn buồn nôn, gọi ra cái thùng lớn mà cô thu được từ cửa hàng quân nhu.
Cô hào hứng lấy ra một khẩu súng bắn lưới, 24 viên đạn lưới.
Dùng khéo thì quả là vũ khí sát thương nhóm cỡ nhỏ.
Ngắm nghía một hồi rồi cất riêng đi.
Tô Tiểu Tiểu cảm thấy đầu óc mình sắp cạn kiệt rồi!
Bận rộn một hồi, chẳng có thời gian xem điện thoại, giờ xem mới thấy, trời ơi, đã 7 giờ tối rồi.
Tô Tiểu Tiểu lại nằm sấp bên cửa sổ nhìn ra ngoài, dưới nước toàn người, có kẻ vào, có kẻ ra.
Hỗn loạn vô cùng.
Cô thấy quanh họ đều có vật tư, dù ít dù nhiều.
Tô Tiểu Tiểu thấy mừng cho họ, cuối cùng cũng không phải tay không mà về.
Buổi trưa ăn cơm rang trứng với canh vịt, tối nay hơi chóng mặt nên cô dùng rau diếp xào trộn cơm.
Ăn tối xong, có sức, đêm nay mới hoạt động được.
Bên ngoài mưa vẫn trút xuống, một cậu trai béo kéo chiếc thuyền cao su phía trước, bên cạnh còn có một cậu trai gầy đỡ giúp.
Trên thuyền phủ một tấm áo, không nhìn rõ bên trong là gì.
“Cậu nói gì cơ?”
Đột nhiên, cậu trai gầy bên cạnh nghiêng người sang hỏi Vương Đạt vừa nói gì.
Vương Đạt thấy cuối cùng cũng đến khu chung cư, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
“Tao nói được gì? Liễu Dương này, nếu mày muốn làm chuyện tốt thì tao không cản, mà tao cũng cản không nổi! Nhưng trước khi làm chuyện tốt, mày lo cho bản thân mình trước được không?”
“Anh hai, chúng ta đâu phải không mua được đồ, em chỉ là chợt có cảm hứng thôi.”
“Không phải, đàn ông học kỹ thuật các cậu đều thích ‘chợt có cảm hứng’ thế à? Chẳng phải nên cẩn trọng, kiêu ngạo, không hiểu chuyện đời, được giúp đỡ thì coi là lẽ đương nhiên, tự cho mình là nhất à? Đến lượt mày thì lại đổi khác, còn đầy nhiệt huyết nữa chứ!”
“Đó là định kiến.”
“Thôi đi! Tao nói cho mày biết, chuyện hôm nay, nếu mày nói cái bài dài dòng đó muộn một chút, thì bây giờ chúng ta đâu đến nỗi thảm hại thế này.”
“...”
“Bớt nói vài câu đi, chúng ta cũng đâu phải không cướp được.”
Vương Đạt quay đầu nhìn cậu ta: “Sao mà giống được? Ai cũng cướp, mày không thấy ngay cả nhân viên của họ cũng cướp à? Đâu phải chỉ có hai đứa mình?”
“Mày chưa thấy đâu, ở siêu thị có một bà già định giật đồ trong lòng tao. Mẹ kiếp, ngón tay bà ta còn bấu vào ngực tao, nếu không phải hôm nay loạn cả lên, tao nhất định kiện bà ta tội dâm ô.”
“Vậy nếu là một cô gái xinh đẹp thì sao?”
“Thì, thì tất nhiên phải tính kỹ rồi!”
“...”
Liễu Dương lười chẳng buồn nói chuyện với anh ta nữa, chủ yếu là vừa mở miệng là hứng đầy nước mưa.
Đột nhiên, trong khu chung cư vang lên tiếng thét kinh hoàng của một người phụ nữ: “Aaaa, có người chết rồi!”
