Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Mạt Thế Trọng Sinh: Bảy Ngày Trước Tận Thế, Ta Điên Cuồng Tích Trữ Báo Thù Kẻ Phản Bội > Chương 46

Chương 46

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 46 có bản audio.

Chương 46: Nguy cơ lương thực trong không gian

 

Nhưng nhìn bảng chỉ dẫn và hình ảnh giới thiệu thì đây là: bệ thép.

 

Tô Tiểu Tiểu lặn lên lặn xuống, cảm thấy mình sắp thành vận động viên lặn mất rồi.

 

Cứ lần này lại lặn xuống mò đồ, đợi khi cô lên, định lặn thêm một lượt cuối thì chợt phát hiện Than Đầu không còn ở trên thuyền nhỏ. Tô Tiểu Tiểu vội vàng nhìn quanh rồi gọi: “Than Đầu? Than Đầu?”

 

Bình thường ra ngoài là dính lấy cô lắm vậy mà lần này không thấy nó đáp lại. Cô biết, Than Đầu thật ra rất ghét nước, sao có thể tự nhiên biến mất được?

 

Tô Tiểu Tiểu thắt ruột, vội cầm đèn pin quét một vòng, cuối cùng theo gợn nước nhìn thấy Than Đầu đang bơi ra ngoài.

 

Nhìn theo bóng nó, Tô Tiểu Tiểu không dám thở phào: “Than Đầu, mày đi đâu đấy?”

 

Tô Tiểu Tiểu lập tức lật lên thuyền, cẩn thận dùng máy đo thân nhiệt quét quanh một vòng, thấy không có người khả nghi, liền chiếu đèn pin rồi lập tức bơi theo.

 

Khi Tô Tiểu Tiểu chèo tới cửa, Than Đầu vẫn đang bơi chó ra ngoài. Ánh đèn pin của Tô Tiểu Tiểu chiếu vào làn nước gợn sóng lan rộng, nhìn kỹ chỉ thấy phía trước có một cái bóng đang bơi, khoảng cách xa quá không nhìn rõ là gì.

 

“Than Đầu, quay lại. Đừng đuổi nữa.”

 

Meo~

 

Than Đầu không thèm quay đầu lại, chỉ đáp một tiếng rồi tiếp tục đuổi theo.

 

“Than Đầu, mày lại không nghe lời rồi phải không?”

 

Thấy Than Đầu nhất quyết đuổi theo, Tô Tiểu Tiểu cũng không còn cách nào, đành phải bơi theo.

 

Tiện thể thu luôn hai chiếc xe container đang đậu ở cửa kho.

 

Đã không bị nước cuốn trôi thì trong container chắc chắn có hàng.

 

Tiện tay thu hai chiếc xe vào không gian, Tô Tiểu Tiểu đuổi kịp Than Đầu, túm lấy gáy nó, một phát nhấc bổng lên thuyền.

 

“Mày thấy cái gì mà nhất quyết đuổi theo? Tao gọi mày cũng không thèm nghe nữa à?” Tô Tiểu Tiểu bắt nó đứng lên, vừa quát vừa hỏi.

 

Than Đầu kêu meo meo, giãy giụa về phía trước.

 

“Nhất định phải đuổi à?”

 

Meo meo~

 

Tô Tiểu Tiểu bất lực chấm chấm cái mũi ướt sũng của nó, “Tốt nhất phía trước là mẹ ruột hoặc vợ tương lai của mày đấy.”

 

Tô Tiểu Tiểu dùng máy đo thân nhiệt nhìn qua, chỉ nhận ra đại khái đó là một con thú bốn chân kích thước không lớn, mông tròn vo, cụ thể là con gì thì do góc độ không đúng nên không nhìn ra được.

 

Khi con trai cứ khăng khăng đuổi theo một loài vật nào đó, làm mẹ thì biết làm sao?

 

Đương nhiên là đuổi theo thôi!

 

Lòng vòng mãi, thêm chuyện tối như mực, Tô Tiểu Tiểu chỉ có thể xác định hiện giờ bọn họ đang đi ra vùng hoang vắng.

 

Cái xí nghiệp đó vốn nằm ở ngoại vi thị trấn, giờ bọn họ còn đi ngược hướng nữa.

 

Đừng nhìn thứ phía trước kích thước không lớn, bơi cũng nhanh đấy, với lại Tô Tiểu Tiểu không rành địa hình ở đây, cũng không dám chèo nhanh quá.

 

Nhờ máy đo thân nhiệt và Than Đầu hai lớp phối hợp, cũng không đến nỗi để nó chạy mất.

 

Mười mấy phút sau, thứ đó chui thẳng vào một căn kho trong một khu xưởng.

 

Nó nhỏ người, có thể chui qua ô cửa kính vỡ, nhưng Tô Tiểu Tiểu thì không, đành phải từ trong không gian lấy ra cây rìu cứu hỏa đập vỡ kính mở rộng lỗ hổng, chứ không thì dù có mổ bụng con thuyền nhỏ ra cũng chẳng chui lọt.

 

Sau khi vào trong, Tô Tiểu Tiểu cảm thấy không gian không lớn lắm, nhiều nhất cũng hơn 200 mét vuông.

 

Nước chỉ sâu khoảng 2 mét, cô cũng không biết tầng một chất đống những gì.

 

Than Đầu ngẩng đầu kêu meo meo về phía trên.

 

Tô Tiểu Tiểu đang quan sát xung quanh, Than Đầu sốt ruột không chờ được, dũng cảm lao đầu xuống nước, bơi về phía cầu thang gần đó.

 

“Mày vội cái gì? Chúng ta đuổi tới đây rồi, còn sợ nó chạy thoát à?” Tô Tiểu Tiểu nói vậy nhưng cũng vội vàng lên lầu thật.

 

Vạn nhất là mẹ ruột không nhận con, cô làm mẹ hờ này có phải nên khuyên can hai bên không?

 

Đợi cô lên tới tầng hai thì thấy Than Đầu đang cong lưng, vểnh mông ở tư thế tấn công, trong miệng còn phát ra tiếng gầm gừ khe khẽ.

 

Xung quanh là từng bao đồ chất đống trên kệ, che khuất tầm nhìn khiến cô không nhìn thấy thứ trốn sau đó là gì.

 

Lúc này Tô Tiểu Tiểu không dám lên tiếng làm gián đoạn Than Đầu, nhẹ nhàng bước tới, một tay cầm đèn pin, một tay cầm gậy bóng chày, từ từ tiến lại gần.

 

Thấy người dọn phân cuối cùng cũng tới, đèn pin của Tô Tiểu Tiểu còn chưa chiếu tới là gì, Than Đầu đã phốc một cái nhảy lên.

 

Thứ bên trong có bị dọa nhảy dựng hay không thì Tô Tiểu Tiểu không rõ, nhưng ít nhất cô thì bị cú tấn công bất ngờ của Than Đầu làm giật mình.

 

Hừ hừ, ụt ụt~

 

Meo gào~

 

Thứ bên trong bắt đầu đánh nhau, Tô Tiểu Tiểu lo Than Đầu bị thiệt, lập tức xông lên.

 

Cùng lúc đó, một con lợn nhỏ toàn thân lông đen bị Than Đầu ép vào góc tường, kêu hừ hừ.

 

Con lợn trông có vẻ nặng hơn mười cân, mặt dài mõm nhọn, mắt híp, chỉ có đôi tai của nó, Tô Tiểu Tiểu nhìn thế nào cũng thấy giống tai lừa thu nhỏ lại mấy lần.

 

Than Đầu đứng trước mặt nó trông rất nhỏ bé, nhảy nhót dùng móng vuốt nhỏ tấn công, nhưng rõ ràng lợn dù nhỏ cũng đủ dày da trâu, chẳng hề hấn gì.

 

Nhưng về khí thế thì Than Đầu thắng hoàn toàn.

 

Tô Tiểu Tiểu thấy không phải sinh vật hung dữ, cuối cùng cũng yên tâm.

 

“Than Đầu, mày cẩn thận chút, đừng làm mình bị thương.” Nói xong, cô bắt đầu kiểm tra xem trong mấy cái bao trên kệ gỗ là cái gì.

 

“Cám heo hỗn hợp dành cho heo con giai đoạn 15kg-30kg. Ơ?” Tô Tiểu Tiểu đọc tới đọc lui rồi sững người: “Chỗ này không phải đều là cám heo đấy chứ?” Cô vui mừng giơ đèn pin lên quan sát.

 

Ngoài kích thước bao khác nhau, các ký hiệu khác đều giống nhau, cùng một nhãn hiệu: “Vậy nên đây là một kho cám heo quy mô nhỏ?”

 

Tô Tiểu Tiểu không giấu nổi vẻ kích động.

 

Lập tức lấy ra một con dao rạch một đường, moi một ít ra xem.

 

Đúng thật.

 

Chỗ này nhìn thế nào cũng phải hơn vạn cân, tuy cô không ăn, nhưng đến giai đoạn sau không có đồ ăn thì người ta ăn.

 

Vì kiếp trước cô đã từng ăn, mà còn là loại đã bị ngâm nước nữa.

 

Giờ gặp được, cô đương nhiên không khách sáo, thu hết từng kệ một, thu nhanh như chớp. Con lợn nhỏ bên cạnh dường như cảm nhận được nguy cơ, quay đầu muốn chạy.

 

Than Đầu kêu một tiếng gọi người giúp, Tô Tiểu Tiểu thấy vậy lập tức chặn từ một phía, một người một mèo phối hợp, lại ép con lợn nhỏ vào góc tường. Lợn tuy nhỏ, nhưng cô không hề chê thịt của nó ít.

 

Dù là muỗi nhỏ thì cũng là thịt mà!

 

Đừng nhìn lợn nhỏ, bắt không dễ đâu.

 

Tô Tiểu Tiểu vừa lại gần, nó liền hừ hừ chui tọt qua ống quần cô, vừa phá vỡ phòng tuyến lại bị Than Đầu chặn về góc tường.

 

Liên tục mấy lần, Tô Tiểu Tiểu lần đầu tiên cảm thấy con lợn nhỏ này đúng là thông minh thật!

 

Cô tay cầm dùi cui điện, miệng lộ răng nanh, vẻ mặt hung dữ, người cao to lực lưỡng, nhìn con lợn nhỏ run rẩy vì sợ.

 

Hừ hừ: Đến rồi, đến rồi, nó cầm dùi cui điện xông tới.

 

Lần này Tô Tiểu Tiểu không cho nó cơ hội chạy trốn nữa, dứt khoát cho nó một phát dùi cui điện.

 

Con lợn nhỏ nằm ngay tại chỗ.

 

“Cuối cùng cũng phải khuất phục chứ? Chạy làm gì, phí thời gian của mọi người.”

 

Tô Tiểu Tiểu thu nốt kệ cám heo cuối cùng, rồi dẫn Than Đầu, tay xách con lợn nhỏ cùng vào không gian.

 

“Xin đừng náo loạn nữa, tôi sẽ dọn dẹp mặt đất sạch sẽ ngay, nhất định sẽ chăm chỉ trồng trọt.” Tô Tiểu Tiểu vừa bước vào, cái cảm giác xao xuyến khiến người ta hoảng hốt kia lại càng mãnh liệt hơn.

 

Trực tiếp không biết xấu hổ mở miệng cầu xin.

 

Nhưng trăng sáng treo cao trên trời, có thèm nghe đâu!

 

Tô Tiểu Tiểu đi một vòng vẫn không phát hiện điều gì bất thường, đang định ra ngoài thì chợt ánh mắt cô chụp được một thứ.

 

Khoan đã...? Đó là cái gì? Sao lại thành ra thế này???

 

Cô vội vàng bước tới chỗ đất đỏ đen, nhặt lên hai cọng rau cải nhỏ mà có lẽ mấy tiếng trước cô đã làm rơi trên mặt đất!

 

Lá non xanh mơn mởn giờ đã mềm nhũn rũ xuống trong tay, còn đâu dáng vẻ tươi xanh thẳng đứng nữa?

 

Tô Tiểu Tiểu lập tức quay lại nhìn phía bên kia, lao tới như điên, đặt hai thứ lên lòng bàn tay so sánh.

 

Người mềm nhũn, ngồi phịch xuống đất.

 

Cuối cùng cô cũng biết nguồn cơn bất an trong lòng là gì rồi!!!

 

Khốn kiếp! Không thể chơi kiểu này được!

 

Trong đầu cô chợt lóe lên một dấu chấm than màu đỏ to như cái đấu.

 

Nhắc nhở cô: Nguy cơ!!!

 

Tô Tiểu Tiểu bật dậy.

 

Chết tiệt chết tiệt chết tiệt!!!

 

Cho tôi chút thời gian đi mà.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi