Chương 65: Có vũ khí mới
Tô Tiểu Tiểu lái xuồng máy quay lại, giữa tiếng chửi rủa của gã đầu trọc, cô giơ súng bắn đinh bắn liên tiếp mấy phát, chỉ có một viên trúng vào má gã đang lái thuyền, mấy viên khác hoặc trượt, hoặc chỉ ghim vào chỗ không nguy hiểm.
Không chí mạng, nhưng đủ đau, dưới nước tiếng kêu thảm thiết vang lên.
“Con khốn nhà mày, ông mày phải giết mày.” Gã đầu trọc thấy mình bị một con đàn bà làm cho lật thuyền, há mồm chửi.
Tô Tiểu Tiểu không nói gì, chỉ khẽ nhếch mép, cho xuồng máy áp sát, tay cầm gậy bóng chày đập thẳng vào đầu hắn.
Gã đầu trọc phản ứng nhanh, không phản công mà lập tức lặn xuống nước, gậy bóng chày của Tô Tiểu Tiểu sượt qua tai hắn.
Sau đó dưới nước lại vang lên một trận kêu la và chửi bới.
Còn gã đàn ông bị bắn trúng mặt, nhân lúc cô đánh gã đầu trọc, bơi từ phía khác tới gần định nhân cơ hội lật thuyền của cô.
Than Đầu đã sẵn sàng tư thế tấn công, thấy có người nhào tới, lập tức giơ móng cào để lại mấy vết máu trên mu bàn tay hắn.
Miệng phát ra tiếng gầm gừ đe dọa.
Người bị cào kêu lên một tiếng “a” không rõ ràng, nhưng nhất quyết không buông tay, quyết tâm phải lật bằng được thuyền.
Tô Tiểu Tiểu phản ứng nhanh nhẹn, thấy một gậy không trúng gã đầu trọc, quay đầu nhìn gã đàn ông bị Than Đầu cào, cô lập tức quỳ một gối, người nghiêng về trước, tay trái nắm cổ áo hắn, tay phải khi áp sát cổ hắn thì trong tay bỗng xuất hiện một con dao.
Gã đàn ông khi chìm xuống nước mở to mắt, vẻ mặt không thể tin nổi, hắn nhìn rõ ràng, vừa nãy tay cô còn không có dao, đến chết cũng không hiểu vì sao cô lại có dao trong tay.
Giải quyết xong một tên, cô lập tức quay sang gã đầu trọc, một người trên mặt nước, một người dưới nước, nghiền ép chỉ trong một phút.
Còn lại gã đàn ông gầy gò cuối cùng, lúc này đã bơi ra xa hơn 10 mét, không phải hắn không muốn chạy tiếp, mà là bị một con mèo quấn lấy.
Gã đàn ông gầy gò tự bơi bình thường thì không vấn đề, nhưng giờ chỉ cần hắn bơi về trước, con mèo từ phía sau cào đầu hắn, hắn đánh nó thì nó lập tức lùi lại, hắn đuổi nó, nó lại bơi ngược về.
Gã đàn ông gầy gò bị nó quấy rầy đến mức vừa bực bội vừa sợ hãi.
Cho đến khi nghe tiếng máy nổ phía sau, biết chạy không thoát, hắn rút con dao luôn cầm trong tay ra, chém về phía con mèo phá đám đang quấy rầy mình.
Tô Tiểu Tiểu từ xa thấy con dao trong tay hắn lóe sáng lạnh, ánh mắt lập tức sáng lên, nếu cô có vũ khí như vậy, ba tên này sớm đã hồn bay phách tán.
Rồi cô mới nhìn rõ hắn định chém Than Đầu.
Trong khoảnh khắc xuồng máy lao tới, cô đã điều khiển xuồng dừng lại, kìm nén ý muốn bay qua giúp Than Đầu.
Là Than Đầu tự mình đuổi theo, cô muốn xem Than Đầu sẽ làm gì!
Nó né, hắn chém, gã đàn ông chưa bao giờ sợ hãi và uất ức đến thế.
Tô Tiểu Tiểu vốn còn đang lo lắng cho Than Đầu, thấy nó né tránh thành thạo, trong lòng lại vui mừng, thời đại tận thế này cô có thể nuôi nó, cho nó ăn, cho nó ở, họ cùng nhau làm bạn.
Nhưng trong lòng cô hiểu rõ hơn, ở thời tận thế ai cũng cần phải trưởng thành, chính cô đang trưởng thành, cô càng hy vọng Than Đầu cũng trưởng thành, trở thành người bạn đồng hành cùng cô.
Than Đầu làm phong phú tinh thần cô, khiến cô không còn cô đơn. Nhưng cô không muốn nó chỉ là một con mèo chỉ biết kêu meo meo.
Giờ thấy Than Đầu truy đuổi không ngừng, tiến thoái có chừng mực.
Tô Tiểu Tiểu càng không vội ra tay, chỉ đứng bên xem Than Đầu và hắn ai lợi hại hơn.
Than Đầu thấy người nuôi mình không lên giúp, trong lòng hào khí: Cứ để người nuôi xem ta lợi hại thế nào!
Một người một mèo cứ thế quấn lấy nhau, Tô Tiểu Tiểu ngồi trên xuồng máy đứng nhìn.
Cho đến 5 phút sau, Than Đầu lộ rõ vẻ mệt mỏi, còn gã đàn ông mặt, tay, cánh tay đều bị Than Đầu cào máu me be bét, đến một con mèo cũng không giết được.
Gã đàn ông trong bầu không khí căng thẳng cũng đã kiệt sức.
Than Đầu thể lực không đủ, sơ ý một chút bị mũi dao hắn vung loạn cào trúng tai.
Tô Tiểu Tiểu không nói hai lời, trực tiếp lái xuồng máy áp sát.
Gã đàn ông thấy cô tới gần càng hoảng sợ, đã là nỏ mạnh hết đà, căng thẳng hét lên: “Cô, cô đừng qua đây, đừng qua đây, giết người là phạm pháp.”
Tô Tiểu Tiểu cười lạnh một tiếng, hắn có dao ở phía trước, cô không dám lái xuồng máy ập tới, mà tự mình nhảy xuống nước, áp sát.
Chỉ 10 giây sau, cô đã cầm dao trong tay, lên xuồng máy.
Vớt Than Đầu dưới nước lên, lập tức kiểm tra tai trái của nó, chóp tai nhọn đã bị dao của hắn rạch một vết hở nhỏ khoảng 5 mm.
Than Đầu không hề để ý đến vết thương trên tai, bộ lông ướt sũng dính vào người, mở to đôi mắt sáng ngời,
vẻ mặt như đang khoe thành tích với người nuôi.
Tô Tiểu Tiểu khoảnh khắc này bỗng có cảm giác con mình mới lớn.
“Than Đầu giỏi lắm. Đi, chúng ta về nhà.”
Cô nhìn từ xa một người ngồi trong chiếc chậu đang di chuyển đang nhìn tất cả mọi chuyện ở cách đó mấy trăm mét, rồi quay thuyền rời đi.
Trên đường gặp ngày càng nhiều người, cũng coi như thuận lợi về tới khu chung cư.
Tô Tiểu Tiểu lên lầu, đối mặt với mấy người mở lời muốn mượn xuồng máy của cô, đều bị ánh mắt lạnh lùng và con dao trong tay cô chặn lại.
Than Đầu vừa mới đánh nhau xong càng không nhường bước, phát ra tiếng gầm gừ đe dọa về phía họ.
Vừa có người muốn lên tiếng, đã bị người nhà kéo lại, đợi khi không thấy bóng dáng cô nữa, có người quen biết mới nói vợ chồng tầng 10 vài giờ trước đã bị cô giết chết.
Có người biết chuyện khác nói, mọi người không nhớ kẻ chặn đường ở tầng 1 hôm đó sao? Cũng là cô giết.
Mà cô còn ở tầng 16, tầng 16 đấy, mấy hôm trước náo loạn nhất.
Người chết không biết bao nhiêu nữa!
Mọi người lại sợ hãi một trận.
Dù ai cũng đói đến mức kiệt sức, nhưng hiện tại không ai muốn lên tầng 16 gây rắc rối.
Tô Tiểu Tiểu không bị cản trở trở về tầng 16, liền thấy hai nhà kia dường như đang bàn bạc gì đó.
Vừa thấy cô về, Vương Đạt tiến lại gần kinh ngạc hỏi: “Ồ! Tiểu bản nương, cô có vũ khí mới rồi à?”
Về việc này Tô Tiểu Tiểu không giấu: “Lúc về gặp một kẻ không có mắt, bị tôi xử lý rồi.” Nói rồi đưa dao cho Vương Đạt, “Xem thử?”
Vương Đạt một tay nhận lấy dao, vẻ mặt quan tâm hỏi cô, “Không bị thương chứ? Lần sau gặp phải đừng tự mình ra tay, về gọi viện binh, tôi đảm bảo sẽ khiến hắn không bao giờ xuất hiện trước mặt cô nữa.”
“Thôi đi, đợi về tìm anh, người ta chạy đi đâu mất rồi.” Tô Tiểu Tiểu biết Vương Đạt nói đùa, nhưng trong lòng vẫn không tránh khỏi một chút xao động.
Vương Đạt rút dao ra xem qua một lượt: “Đồ tốt. Không phải hàng hiện đại, mũi dao hình góc là đao Đường, lưỡi dài 75cm, chuôi 27cm, thân rộng 3,1cm. Theo năm tháng thì chất liệu có vẻ như thép Wootz.”
Mọi người bị Vương Đạt nói đến ngẩn người, kể cả Tô Tiểu Tiểu cũng lộ vẻ kinh ngạc.
“Anh hai, sao anh biết vậy?” Liễu Dương vẻ mặt sùng bái hỏi ra điều mọi người đều thắc mắc.
Vương Đạt xua tay không coi là gì, nói “Anh hai mày uyên bác, mày không biết à? Tiểu bản nương thử đi?”
Vương Đạt nói câu cuối cùng khi nhìn Tô Tiểu Tiểu.
