Chương 21: Nâng cấp lên dị năng cấp hai
Hôm nay Cố Sơ Hạ vừa có được sáu viên tinh thể xác sống sơ cấp, cô liền đổi lấy một lọ năng lượng dịch cấp một và một lọ năng lượng dịch cấp hai.
Năng lượng dịch cầm trên tay không lớn, chỉ bằng ngón tay cái, nhưng Cố Sơ Hạ cảm nhận được nguồn năng lượng dồi dào, loại năng lượng mà tinh thể không thể sánh được.
Mở lọ năng lượng dịch cấp một, Cố Sơ Hạ lập tức cảm nhận được nguồn năng lượng nồng đậm tràn về, loại năng lượng này không thể so sánh với một viên tinh thể sơ cấp.
Cẩn thận nuốt năng lượng dịch vào miệng, lập tức, một luồng năng lượng tinh khiết bùng phát từ trong cơ thể, tiếp đó chất lỏng màu đỏ quét khắp người, trong chốc lát đã gột rửa toàn bộ tứ chi bách hài của Cố Sơ Hạ. Cô cảm nhận rõ ràng năng lượng trong cơ thể được bổ sung nhanh chóng, tràn đầy toàn thân.
Chẳng trách kiếp trước mọi người dù tỉ lệ đổi là một phần năm vẫn muốn đổi lấy năng lượng dịch. So với việc hấp thụ năng lượng trực tiếp từ tinh thể xác sống, năng lượng dịch không chỉ nhanh chóng bổ sung năng lượng dị năng đã mất, mà độ tinh khiết còn cao hơn gấp mấy lần năng lượng trong tinh thể!
“Phù!” Một quả cầu lửa ngưng tụ hơn hiện ra trên tay Cố Sơ Hạ, cô cảm nhận rõ ràng năng lượng của mình cô đặc hơn trước.
Một lọ năng lượng dịch cấp một đã khiến dị năng của cô tăng nhanh như vậy, vậy nếu là năng lượng dịch cấp hai thì sao?
Trong lòng càng thêm kích động. Năng lượng dịch cấp hai khác với màu đỏ của cấp một, màu nhạt hơn, ánh lên sắc cam, nhưng năng lượng chứa đựng không phải năng lượng dịch cấp một có thể sánh.
Không chút do dự, Cố Sơ Hạ ngửa đầu uống hết lọ năng lượng dịch cấp hai trên tay.
Tiếp theo, một luồng năng lượng càng nồng đậm bùng phát từ trong cơ thể. Năng lượng màu cam nhanh chóng hấp thụ và bao bọc năng lượng màu đỏ trong cơ thể Cố Sơ Hạ, rồi chạy khắp tứ chi bách hài. Cố Sơ Hạ thậm chí còn cảm nhận được kinh mạch của mình được mở rộng gấp mấy lần.
Cho đến khi năng lượng cam bao bọc hết năng lượng đỏ, tất cả năng lượng đều chuyển thành màu cam, kinh mạch không còn mở rộng nữa, năng lượng trong cơ thể mới dần ổn định.
Mở mắt ra, Cố Sơ Hạ mừng rỡ trong lòng!
Người có dị năng cấp hai!
Màu cam trong cơ thể chính là dấu hiệu cô đã nâng cấp thành người có dị năng cấp hai!
“Phù!” Lại triệu hồi một quả cầu lửa, bề mặt quả cầu lửa hiện ra một lớp ánh sáng màu cam.
Trên mặt Cố Sơ Hạ nở nụ cười tươi, giết nhiều xác sống như vậy rốt cuộc không uổng công, phần thưởng nhận được khiến cô rất hài lòng!
Ngày mai đi cùng anh em nhà họ Đường lấy vật tư, Cố Sơ Hạ không nghĩ sẽ thuận buồm xuôi gió, nhưng có dị năng cấp hai bảo mệnh, cô đã có tự tin.
“Sao cô mới đến? Không biết mọi người đang đợi cô à?”
Cố Sơ Hạ nhìn đồng hồ, chưa đến tám giờ đã hẹn, nhưng Đường Tuyết vội vàng kéo cô đến bên đoàn xe.
Bên Đường Phong đã tập hợp xong, tất cả đều vũ trang đầy đủ, thậm chí mấy người trong tay cầm súng ngắn.
Cố Sơ Hạ một lần nữa xác định Đường Phong hẳn có dự trữ vũ khí số lượng lớn, chỉ không hiểu người nhà họ Đường sao có thể cất giữ nhiều vũ khí trang bị như vậy trên đất nước Tung Của?
“Cô ngồi xe này đi!” Cố Sơ Hạ bị Đường Tuyết kéo đến một chiếc xe quân sự mui trần, chỉ vào thùng xe phía trước bảo cô lên, mà phía sau thùng xe đã có hơn hai mươi người đàn ông cường tráng ngồi.
Không nói đến việc Cố Sơ Hạ là phụ nữ, chen chúc với một đám đàn ông trong thùng xe có nhiều bất tiện, huống hồ cô không phải người nhà họ Đường, dựa vào đâu mà phải chịu sự sai bảo của họ?
“Đường tiểu thư, tôi không phải người nhà họ Đường của cô!” Giọng Cố Sơ Hạ lạnh lẽo, sắc mặt cũng trở nên lạnh nhạt.
Đường Tuyết khinh thường bĩu môi, “Không muốn ngồi thì có thể không đi với chúng tôi!”
Từ khi Cố Sơ Hạ đến, Đường Tuyết đã liên tục công kích bằng lời nói, rõ ràng là không muốn dẫn cô đi.
“Sao? Người nhà họ Đường nói chuyện đều thất tín như vậy sao?”
Sắc mặt Cố Sơ Hạ đã lạnh xuống, nếu đối phương hôm nay dám nuốt lời, cô cũng không ngại tay mình nhuốm thêm máu.
Đường Tuyết lại chơi xấu, “Ai thất tín chứ? Dù sao cũng chỉ có một chiếc xe này, hoặc cô vào chen chúc với họ, hoặc cô đừng đi!”
Phía sau xe mui trần đã chật ních hơn hai mươi người, vậy mà Đường Tuyết cố tình bảo cô vào chen với một đám vệ sĩ. Huống chi, xe phía trước mà Đường Phong họ ngồi rõ ràng còn chỗ.
Đường Tuyết làm vậy, rõ ràng là sỉ nhục Cố Sơ Hạ, thậm chí nói với cô rằng cô chỉ đáng làm tay sai của nhà họ Đường, đối xử như vệ sĩ!
Không phải sỉ nhục thì là gì?
Cố Sơ Hạ quay người bỏ đi.
Thấy Cố Sơ Hạ rời đi, Đường Tuyết càng đắc ý, Cố Sơ Hạ này không nghe lời như vậy, còn muốn chia đồ của nhà họ Đường thật nực cười, nếu có thể sỉ nhục cô ta đi như vậy thì càng tốt.
Còn Đường Phong ở bên cạnh thấy cảnh này không hề lên tiếng ngăn cản.
Chỉ vài phút sau, Đường Tuyết thấy phía sau bất ngờ có một chiếc xe tải kho chứa chạy tới, thong thả dừng trước mặt cô ta.
Đường Tuyết trợn mắt không dám tin, Cố Sơ Hạ này sao lại có xe?!
Sau trận lũ quét, hầu hết xe cộ trên mặt đất đều hỏng, ngay cả Đường Phong cũng phải tốn công lắm mới có được ba chiếc xe, trong đó chỉ có hai chiếc là xe lớn.
Xe trong khu chung cư của họ, Đường Phong hôm qua đã cho người kiểm tra hết, không còn chiếc nào dùng được, vậy Cố Sơ Hạ lấy xe từ đâu?
Họ đương nhiên không biết, trong không gian của Cố Sơ Hạ không chỉ có một chiếc xe, bất kể loại xe nào cô cũng dự trữ một ít, tổng cộng hơn chục chiếc.
“Cô, cô…”
“Đường tiểu thư yên tâm, tôi không chiếm xe của nhà họ Đường đâu, tôi có xe.”
Nói rồi, cô kính cửa sổ lên, ra hiệu cho đối phương mở đường phía trước.
Đường Phong thấy Cố Sơ Hạ vừa ra tay đã là một chiếc xe tải kho chứa mới tinh, sắc mặt cũng tối sầm lại, nhìn cô với ánh mắt thêm phần dò xét.
Đường Tuyết nhìn Cố Sơ Hạ lái xe tới, lại là xe tải có thể chở lượng lớn hàng hóa, nghiến răng kèn kẹt, cuối cùng chỉ đành oán hận trừng mắt nhìn chiếc xe tải mới trước mặt Cố Sơ Hạ, rồi quay người lên xe.
“Anh, anh nhìn cái cô Cố Sơ Hạ này…”
Đường Tuyết chưa nói hết câu đã bị Đường Phong cắt ngang, “Tiểu Tuyết, anh đã nói với em, đừng gây sự với cô ta! Thực lực của Cố Sơ Hạ rất mạnh, nhà họ Đường chúng ta nếu chiêu mộ được, sẽ có lợi lớn.”
“Anh, cô ta kiêu ngạo như vậy, sao có thể để chúng ta chiêu mộ?”
Đường Phong lại cười khẩy, “Nhà họ Đường ta chiêu người, chưa ai dám chống đối! Muốn sống sót, phải nghe lời nhà họ Đường! Huống chi lần này chúng ta lên núi có cả đại nhân vật ở đó, anh không sợ Cố Sơ Hạ không nghe lời.”
Lời của Đường Phong khiến Đường Tuyết quét sạch sự không vui lúc nãy, Cố Sơ Hạ kiêu ngạo thì có ích gì? Nhà họ Đường không phải dễ chọc, đến lúc đó, trở thành tay sai của nhà họ Đường, xem Cố Sơ Hạ còn kiêu trước mặt cô ta thế nào!
Giọng Đường Phong lạnh lùng vọng lại, “Muốn lấy đồ của nhà họ Đường cũng không dễ vậy đâu.”
