Chương 5: Không Gian Vô Hạn Thăng Cấp
Cố Thần Hoa tuy xấu tính, nhưng làm việc rất hiệu quả. Cố Sơ Hạ vừa đến nước S, đã có người nhanh chóng đưa cô tới mỏ vàng. Người phụ trách mỏ cũng tò mò không biết cô gái nhỏ Cố Sơ Hạ đến mỏ vàng làm gì, nhưng trên có lãnh đạo dặn dò, hắn cũng không dám hỏi nhiều.
Trên mỏ có khá nhiều công nhân đang làm việc, ai cũng đội mũ bảo hộ, mặt mày và quần áo lấm lem bụi bẩn. So với Cố Sơ Hạ – một cô gái trắng trẻo sạch sẽ – thì trông thật chẳng hợp cảnh chút nào.
Cố Sơ Hạ mặc kệ ánh mắt người khác, đội mũ bảo hiểm rồi ra lệnh cho người đưa cô xuống mỏ vàng.
Càng đến gần mỏ vàng, Cố Sơ Hạ càng cảm nhận rõ sự hưng phấn của hệ thống, cứ như một đống thức ăn ngon bày trước mắt, sự hưng phấn ấy thậm chí còn ảnh hưởng đến cả cô.
“Cô Cố, tôi phải nhắc cô rằng việc xuống mỏ vàng rất nguy hiểm…”
Người phụ trách tuy không hiểu cô gái nhỏ Cố Sơ Hạ đến mỏ vàng làm gì, nhưng nghe nói cô là tiểu thư của một tập đoàn rất lớn ở nước láng giềng, nếu xảy ra chuyện gì, hắn không gánh nổi trách nhiệm, vì vậy đành hết lòng dặn dò:
“Nếu cô gặp chuyện, chúng tôi không thể ăn nói với tổng giám đốc Cố.”
Nếu Cố Sơ Hạ thực sự gặp chuyện, e rằng người vui nhất chính là Cố Thần Hoa, như vậy hắn có thể đường hoàng chiếm đoạt tài sản của cô, sao có thể truy cứu nguyên nhân cái chết của cô chứ?
“Không sao, anh đưa tôi xuống là được. Sau đó anh ở trên đợi tôi, nếu tôi có chuyện gì, anh cũng không phải chịu trách nhiệm.”
Nghe Cố Sơ Hạ nói vậy, người phụ trách mỏ càng lo lắng hơn, hắn suýt nghĩ cô đến đây để trộm vàng!
“Cô Cố, nếu cô nhất quyết tự mình xuống, thì theo quy định, khi cô lên tôi sẽ phải khám người cho cô.”
Lần này đối phương không lo vấn đề an toàn của cô nữa, mà nghi ngờ cô là kẻ trộm. Cố Sơ Hạ không bận tâm, theo một nghĩa nào đó, cô đúng là kẻ trộm thật.
“Được!”
Thấy Cố Sơ Hạ đồng ý dứt khoát, người phụ trách cũng yên tâm, để cô ngồi cáp treo tự mình xuống mỏ.
Lúc này Cố Sơ Hạ phải cảm ơn Cố Thần Hoa, nếu không có hắn, e rằng cô không thể thuận lợi như vậy.
Mỏ vàng không phải ai cũng vào được.
Càng đi xuống, hệ thống trong đầu cô càng reo hò ầm ĩ, nhưng Cố Sơ Hạ không vội động tay.
Đến tận dưới đáy, ánh vàng óng ánh hắt lên mặt Cố Sơ Hạ, lúc này cô mới từ từ đặt tay lên quặng. Ngay sau đó, cô dẫn luồng ánh sáng xanh trên tay từ từ thấm vào lòng mỏ.
Cô có thể cảm nhận được mỏ này có trữ lượng vàng rất phong phú, nhưng cô không động đến những quặng đã khai thác hay nằm sâu trong vòng mười phân tính từ bề mặt.
Còn chín ngày nữa là tận thế, trước đó cô không thể để người ta phát hiện mỏ vàng trống rỗng. Vì vậy, Cố Sơ Hạ chọn đi sâu vào lòng mỏ, để lại lượng vàng trên bề mặt đủ cho việc khai thác trong thời gian tới, còn cô sẽ hốt sạch phần còn lại!
Ánh sáng xanh nhanh chóng xuyên qua mỏ vàng, điên cuồng hút lấy vàng trong quặng.
“Chúc mừng ký chủ nhận được một nghìn điểm, có nâng cấp không… Đang nâng cấp… Chúc mừng không gian mở rộng thêm một trăm mét vuông… Chúc mừng ký chủ nhận được một vạn điểm, có nâng cấp không… Đang nâng cấp… Chúc mừng không gian mở rộng thêm một vạn mét vuông…”
Nghe hệ thống thăng cấp liên tục, mắt Cố Sơ Hạ sáng rỡ. Một vạn mét vuông đã đủ lớn, ít nhất cô có thể chứa thêm nhiều vật tư.
Nhưng hệ thống vẫn tiếp tục ăn vàng, điểm tích lũy vẫn tiếp tục tăng.
“Chúc mừng ký chủ nhận được mười vạn điểm, nhận được không gian… vô hạn!”
Vô hạn? Nghĩa là không gian đã mở rộng đến vô hạn! Cô đưa ý thức vào không gian, căn nhà nhỏ vốn vuông vức giờ đã trở nên mênh mông vô tận, trước sau trái phải đều không thấy ranh giới.
Lúc này hệ thống vẫn chưa ngừng hấp thụ mỏ vàng, điểm tích lũy tiếp tục tăng.
Mười phút sau, Cố Sơ Hạ cảm thấy ánh sáng xanh của mình đã bao phủ toàn bộ mỏ vàng.
“Hấp thụ hoàn tất, điểm còn lại: 209.856.”
Sau khi hút hết toàn bộ mỏ vàng, Cố Sơ Hạ mới nhẹ nhàng thu hồi ánh sáng xanh, thời gian đã trôi qua mười lăm phút.
Cô nhìn đồng hồ rồi quay người đi ra. Cô không thể ở trong đó quá lâu, dễ gây nghi ngờ.
Cố Sơ Hạ cố tình để lại lớp quặng trong phạm vi một mét tính từ cửa mỏ, thời gian tới bọn họ cũng không thể khai thác sâu hơn, mà đến lúc tận thế, chẳng ai rảnh rỗi đến mỏ vàng mà không thể ăn được, vậy nên không ai biết Cố Sơ Hạ đã lén hút sạch toàn bộ mỏ vàng.
Thấy Cố Sơ Hạ lên, người phụ trách vội vàng tiến lên đón.
Cố Sơ Hạ không mang ba lô. Ở nước S, nhiệt độ mùa đông cũng chỉ hơn hai mươi độ, không hề lạnh nên quần áo cô mặc cũng mỏng.
Người phụ trách nhìn Cố Sơ Hạ từ trên xuống dưới, xác nhận cô không thể giấu vàng trong người, rồi ra hiệu cho một người phụ trách khác xuống mỏ kiểm tra.
Chưa đầy năm phút, người kia quay lại lắc đầu với hắn, ý không có vấn đề gì.
Người phụ trách lúc này mới yên tâm.
Nhưng đợi Cố Sơ Hạ đi rồi, hắn vẫn tự mình xuống mỏ kiểm tra lại một lần nữa, chắc chắn cô không lấy đi thứ gì, cũng không để lại vật nguy hiểm như thuốc nổ mới thôi.
Giải quyết xong vấn đề mở rộng không gian, Cố Sơ Hạ lập tức quay về nước.
Máy bay hạ cánh xuống thành phố Z đã là chiều tối. Lấy xe xong, cô lái thẳng đến siêu thị kho ở ngoại ô.
Cố Sơ Hạ đã gọi điện cho quản lý, nghe anh ta nói chỉ còn nhân viên bảo vệ, cô liền bảo anh ta cho bảo vệ về, mặc kệ quản lý nghĩ gì, cô đã cúp máy.
Đến siêu thị, siêu thị đã đóng cửa. Cô lấy chìa khóa mở cửa, vào phòng giám sát ở phòng bảo vệ tắt camera, rồi đi thẳng về phía kho.
Mở kho, đồ trong kho quả nhiên đã chất đầy, thậm chí còn được xếp loại trên kệ. Gạo, bột mì dạng bao được chất thành từng chồng khắp kho.
Cố Sơ Hạ rất hài lòng. Tên quản lý siêu thị này tuy nhiều lời, suốt dọc đường cứ hỏi cô đủ thứ, thậm chí còn nghi ngờ việc cô mua nhiều hàng như vậy, nhưng phải công nhận hiệu suất làm việc của hắn rất tốt.
Đóng cửa lại, Cố Sơ Hạ phẩy tay một cái, cả kho đồ ăn cùng kệ đều biến mất.
Kho vốn có của siêu thị, cộng thêm năm siêu thị cô đã thuê, tổng cộng sáu kho hàng chỉ trong nháy mắt đã được cô thu hết vào không gian.
Ngày hôm sau, Cố Sơ Hạ bảo quản lý tiếp tục nhập hàng vào kho, đồng thời chuyển khoản hai tỷ tệ cho hắn để mua hàng, đặc biệt là các loại pin lưu trữ lớn nhỏ, tấm pin năng lượng mặt trời, các loại đồ gia dụng… Cô liệt kê đầy hai trang giấy, lại mua đủ loại đồ ăn vặt, bánh quy, sô-cô-la, kẹo, bánh quy nén… những thực phẩm tiện lợi có thể nhanh chóng bổ sung thể lực để lấp đầy kho còn trống.
Nhìn kho hàng trống rỗng, quản lý tròn mắt hỏi cô đồ đã đi đâu. Cố Sơ Hạ tiện thể bịa một câu, bảo đã thỏa thuận với một người, người đó sẽ mua hàng từ chỗ cô trong thời gian tới, sau khi mua sẽ chuyển tiền cho cô, còn hắn chỉ việc giúp mua hàng là được.
Quản lý không nghi ngờ gì, dù sao hắn cũng là người lĩnh lương, Cố Sơ Hạ bảo gì hắn làm theo đó.
Sau khi sắp xếp xong siêu thị, tối hôm đó Cố Sơ Hạ đặt luôn một công ty trang trí, yêu cầu họ đến nhà cô để sửa sang.
Căn nhà cô đang ở là do mẹ cô để lại khi còn sống, không nằm ở trung tâm thành phố nhưng bù lại rất yên tĩnh.
Phải biết rằng khi tận thế bùng nổ, thứ đầu tiên ập đến không phải xác sống, mà là trận lụt nhấn chìm mặt đất.
Muốn sống sót qua vùng lũ, Cố Sơ Hạ phải gia cố căn nhà!
Và thứ đáng sợ nhất trong tận thế không phải thiên tai, mà là nhân họa, cô không thể không phòng bị.
Cố Sơ Hạ trực tiếp tìm công ty xây dựng tốt nhất để gia cố nhà, lắp thép chống nổ dày nhất vào tất cả các bức tường, thậm chí cả sàn nhà cũng được lát một lớp thép chống nổ. Loại thép này thường dùng để xây lô cốt chống bom, mỗi tấm nặng tới năm trăm cân, dù bị bom ném cũng không sập. Còn cửa kính, tất cả đều phải là loại kính chống đạn tốt nhất, kính hai lớp, bên trong dán màng chống nhìn trộm một chiều, từ bên ngoài không thể thấy gì bên trong, thậm chí lớp ngoài kính còn được gia cố thêm một lớp lưới thép dày.
Dĩ nhiên, Cố Sơ Hạ cũng không quên cho người dán cách âm toàn bộ. Có thể thấp điệu, cô vẫn muốn thấp điệu hết mức có thể.
Còn cửa chính, cô dùng luôn cửa chống nổ hai lớp, loại cấp két sắt ngân hàng, lại đặt mua một lô vật liệu đặc biệt để làm thêm một lớp cửa chống trộm dạng lưới.
Công ty xây dựng nghe xong yêu cầu kỳ lạ này đều sững sờ. Thời bình ai lại biến nhà mình thành két sắt ngân hàng? Nhưng có tiền mua tiên cũng được, Cố Sơ Hạ trả gấp ba lương, khiến quản đốc công trình không nói thêm lời nào. Cô chỉ có một yêu cầu: hoàn thành trong vòng năm ngày!
Cố Sơ Hạ gửi địa chỉ cho công ty xây dựng, chưa từng gặp mặt, chỉ đặt cọc trực tuyến là xong việc.
