Chương 17: Tập trung mua sắm trực tuyến và sắp xếp sách
Ngày 9 tháng 6
Mấy hôm trước làm việc mệt quá, tôi định nằm ườn nghỉ ngơi thêm một ngày nữa.
Thời gian vẫn còn, không cần phải ép mình quá căng, lỡ mà ốm lúc này thì thiệt thòi lớn lắm.
Nằm ườn đồng nghĩa với mua sắm trực tuyến.
Tôi chuẩn bị mua hết những thứ trong danh sách cần mua trên mạng trong hôm nay, một lần cho xong.
Mấy tiếng đồng hồ sau đó, tôi bắt đầu lướt qua các ứng dụng mua sắm:
Thuốc phòng chống thiên tai
Thuốc diệt chuột, thuốc diệt gián đều rất rẻ, bình thường 10 tệ là dùng được rất lâu.
Thuốc diệt chuột 100 tệ, thuốc diệt gián 200 tệ, thuốc trừ sâu 5 gói × 500 gói = 500 tệ, bình xịt chống muỗi 200 chai, tổng cộng 2800 tệ.
Ắc quy máy phát điện đắt tiền
Ắc quy 6500Wh hai cái, ắc quy 200Wh mười cái, máy phát điện xe đạp tập thể dục bốn cái, máy phát điện diesel một cái, tấm pin năng lượng mặt trời hai bộ, đèn năng lượng mặt trời năm cái, tổng cộng 43.500 tệ.
Các loại hạt giống
Quả bồ hòn còn vỏ 50 cân, vỏ dùng làm xà phòng, hạt bên trong có thể lấy ra trồng cây.
Hạt giống cây xà phòng 5 cân (nguyên liệu làm xà phòng), hạt giống bạc hà 5 cân.
Rau xanh: các loại ớt khác nhau tổng cộng 200 gói, hành lá, hẹ, cải thảo mỗi loại 100 gói, tỏi, tần ô, rau mùi, rau bina, xà lách dầu, xà lách mỗi loại 50 gói.
Rau củ: đậu que, cà tím, bí đỏ, bí ngồi, bông cải xanh, cà chua, bí đao, củ cải mỗi loại 100 gói.
Trái cây: dâu tây, dưa hấu, nho, cà chua bi mỗi loại 50 gói, tổng cộng 4500 tệ.
Vũ khí phòng thân (mua loại đắt)
Dùi cui điện 5 cái, gậy bóng chày 5 cái.
Nạng cao su siêu mạnh 10 cái, bi thép 1000 viên.
Cung composite siêu mạnh 5 cái, bi thép 2000 viên.
Dùi cui răng sắt 5 cái, tổng cộng 10.000 tệ.
Đồ điện tử
Đầu phát phim gắn thẻ nhớ 10 cái, thẻ nhớ chứa đầy phim ảnh 10 cái, điện thoại dự phòng 3 cái, máy tính bảng 1 cái, MP3 10 cái, máy chiếu cắm thẻ nhớ cũ 2 cái, tổng cộng 17.000 tệ.
Sau đó lại nhớ ra chưa mua bật lửa, liền đặt thêm 1000 cái bật lửa.
Cơ bản tất cả những thứ cần mua trên mạng đã mua đủ, cộng với tiền mua củi và đổ xăng hôm qua, tổng cộng tiêu 77.000 tệ, số dư còn lại 109.000 tệ.
Ngày 10 tháng 6, cuộc gọi của anh shipper đúng hẹn, tôi lái xe ra trạm để chở sách.
Quét mã 200 tệ, anh shipper nhanh chóng chất hết sách lên xe.
Về đến nhà, tôi phân loại sách và sổ tay rồi đặt lên giá sách.
Bút tích trữ cũng để vào ô ở góc.
Tuy là sách cũ, nhưng 80% sách vẫn còn mới tinh 90%, điều này làm tôi rất bất ngờ và thích thú.
Nhiều tiểu thuyết tôi chưa đọc qua, nhưng cũng có một phần rất quen thuộc, như Tứ đại danh tác.
Bỗng nhiên thấy mình hẹp hòi, tôi không ngờ trong số sách mua lại có Tứ đại danh tác, nhưng Tứ đại danh tác chẳng phải là những tiểu thuyết văn học nổi tiếng nhất sao?
Không tốn nhiều công sức, tôi đã sắp xếp xong hết sách vở.
Sau khi mua lô hàng cuối cùng trên mạng hôm qua, tôi không còn cảm giác cấp bách như trước. Ngoại trừ rau củ và thực phẩm cần đông lạnh, cũng như nuôi gà con, tôi cơ bản đã tích trữ đủ mọi vật tư.
Trong tay còn gần 110.000 tệ dư, điều này mang lại cho tôi cảm giác thoải mái và thỏa mãn. Cảm giác vui vẻ này giống như một đứa trẻ hoàn thành nhiệm vụ vượt chỉ tiêu.
Vì vậy, sau khi sắp xếp sách xong, tôi nằm trên giường nghỉ ngơi, cố gắng bù đắp cho cơ thể những tổn thất do lao động chân tay quá tải thời gian trước.
Vừa nghĩ xem trong khoảng thời gian rảnh này còn cần làm gì nữa.
Bỗng nhớ ra một việc khá quan trọng: chậu trồng rau vẫn chưa mua. Nhìn quanh phòng Đông, ước chừng có thể để được 15-20 chậu.
Lại sang phòng trống hình vuông nhìn một lượt, căn phòng này tôi định một nửa nuôi gà, một nửa trồng rau.
Hai bên ngăn cách nhau, ở giữa chừa một lối đi, cái lò sưởi nhỏ lắp đặt cũng nằm trong lối đi đó.
Như vậy, có thể vào phòng Tây nhỏ mà không dính phân gà, lại tránh cho gà tới gần lò sưởi quá mà bị bỏng.
Ý tưởng thì hoàn hảo, tiếp theo là mua dụng cụ để thực hiện.
Ngày 11 tháng 6, tôi dậy sớm, ra thị trấn đi chợ sớm.
Ăn sáng ở nhà, ra chợ mua hai cái bánh bao thịt lớn cắn đại.
Ăn xong liền bắt đầu đi dạo loanh quanh, chợ có nhiều quầy bán đủ loại nông cụ.
Định mua trước dụng cụ trồng rau và chậu.
Ở thị trấn nhỏ không có chậu chuyên dụng trồng rau, mọi người đều tìm vài cái chậu, thùng hay hộp cũ để trồng.
Nhưng tôi mới chuyển đến không có đồ cũ để dùng, nên chỉ có thể mua mới.
Cuối cùng chọn loại chậu nhựa hình chữ nhật to bằng cái khay lớn trong nhà. Vì mua nhiều nên 8 tệ một cái, mua 30 cái, kèm 5 cái xẻng nhỏ trồng hoa.
Lại đến chỗ bán phân bón mua hai bao tải đất dinh dưỡng trồng rau.
Sau đó đi mua đồ nuôi gà.
Nghĩ đến cảnh sau này gà mái theo mình, ngày ngày đẻ trứng cho mình, tôi không muốn ủy khuất chúng, định mua ổ gà và thức ăn loại tốt.
Đi một vòng, toàn là lồng sắt rất đơn sơ, không có ổ gà như tôi muốn.
Thôi thì mua thức ăn và ngũ cốc trước vậy.
Tôi đã dành riêng một căn nhà ngang phía tây để chứa thức ăn cho gà, căn phòng 50 mét vuông ít nhất có thể chứa vài trăm bao tải.
Không lo vấn đề chứa, tôi bắt đầu mua số lượng lớn.
Thức ăn gà đắt nhất 200 tệ một bao, 100 cân × 4 bao.
Ngoài thức ăn gà, những thứ khác tôi định mua riêng ở nhà máy chế biến và nhà nông.
Nông dân sau khi thu hoạch lúa đều đem đến nhà máy xay xát, phần trấu còn lại không mang về, bán thẳng cho nhà máy, nhà máy sẽ thêm một ít tiền rồi bán lại.
Đến nhà máy, trấu giá 5 hào một cân, một bao 50 cân, tôi lấy 30 bao, hết 750 tệ.
Nhà máy còn bán bột ngô xay sẵn, một bao 100 cân giá 120 tệ, tôi mua 20 bao, cộng với trấu hết tổng cộng 3150 tệ.
Còn định mua một ít hạt ngô khô, thứ này để được lâu hơn, để vài năm gà vẫn ăn được, nếu to quá tôi có thể dùng cối đá nhỏ xay thành bột.
Nhiều nhà nông không bán hết lương thực, họ dự trữ rất nhiều, mà mua ở nhà nông thì đúng giá thu mua, rẻ gần một nửa so với mua ở cửa hàng.
Hỏi thăm một hồi, cuối cùng mua được lương thực ở một nhà nông. Hạt ngô bán cho tôi theo giá thu mua, một tệ một cân, một bao 100 cân, tôi lấy 20 bao.
Sợ mua lương thực xong nhà nông hết lương thực, tôi vội nhắc anh ấy: “Anh ơi, nhà anh còn lương thực không? Bên ngoài đánh nhau liên miên, trong nhà nên để dành nhiều lương thực mới được.”
Anh nông dân cười bí ẩn, vén rèm nhà ngang phía tây lên, từng bao tải chất chồng chất bên trong.
“Sao có thể để đói mình được, cô bé không phải dân quê nhỉ, nhà quê chúng tôi ai cũng dự trữ ít lương thực.”
Tôi yên tâm rồi, cười ngượng ngùng, trả tiền xong kéo xe đầy lương thực về nhà.
Vốn định mua lồng gà và rào chắn, nhưng xe không chứa nổi nữa.
Hôm nay anh nông dân đã dạy tôi một kỹ năng rất thần kỳ: thì ra thùng xe tải có thể nâng lên để đổ đồ ra ngoài.
Phát hiện này làm tôi vô cùng thích thú, không còn phải từng cái kéo ra nữa, cũng thấy ấm ức cho cái cảnh trước đây gắng gượng kéo mấy khúc gỗ xuống.
Về nhà, từ từ nâng thùng xe lên, từng bao lương thực từ từ trượt xuống đất.
Dùng xe cút kít đẩy từng bao vào căn nhà ngang phía tây đã dành riêng.
Đầu tiên để hạt ngô vào trong cùng, thứ này hạn dùng lâu, sẽ ăn cuối cùng.
Sau đó chất trấu, rồi chất thức ăn và bột ngô.
Chất lương thực là một việc nặng nhọc, chất xong tôi nằm trên giường nghi ngờ cuộc đời.
Dạo gần đây thường có cảm giác mình đang coi mình như con lừa mà sai.
