Chương 70: Chó lớn
Con chó lớn không biết tôi định làm gì, mắt nó trống rỗng nhìn tôi.
Tôi giật mình vì ánh mắt đó, con chó này sao giống hệt mấy phản diện lớn trong phim truyền hình thế kia.
Không muốn ở riêng với nó, tôi vội ra ngoài mang hai con chó con vào, Tiểu Địa và Tiểu Qua cũng chạy theo.
Thế là cả mặt sàn của căn phòng tối bỗng chật kín.
Mặt đất vốn không rộng giờ phải chứa chín con chó và một người lớn.
Bốn con chó con nhà tôi bò khắp nơi, quan sát con chó lớn mới đến và hai con chó con.
Tiểu Địa lo lắng nhìn con chó lớn bị thương, Tiểu Qua thì phấn khích chạy lung tung.
Con chó lớn nằm trên chiếc giường ghép từ hai tấm đệm bông, hai con chó con lại chui rúc khắp người nó.
Cảnh tượng hỗn loạn trước mắt khiến tôi đau đầu, tôi chống nạnh nhìn quanh.
Trước hết đuổi Tiểu Địa, Tiểu Qua và bốn con chó con ra khỏi phòng tối, giờ bên ngoài cũng không nóng, để chúng ra ngoài quậy phá đi.
Rồi nhanh tay lấy ít nước mang vào cho chó lớn uống.
Tôi nhỏ nước lên mép chó, nó gắng sức ngóc cổ lên uống.
Cả một bát nước, uống chỉ còn một ít dưới đáy.
Xem ra bên ngoài quá nóng, thêm con chó lớn bị thương, chắc đã lâu không tìm được nguồn nước rồi.
Thấy nó uống được nước, hẳn cũng ăn được đồ ăn.
Tôi lấy trứng từ tủ lạnh, đây là trứng tôi đã luộc để dành cho bọn chó ăn thêm.
Tổng cộng chỉ có bốn quả, tôi bóc hết rồi mang vào phòng tối.
Bẻ thành từng miếng nhỏ đặt bên miệng chó, con chó lớn há miệng ăn hết.
Ăn xong bốn quả trứng, thấy tay tôi không còn gì, nó nhẹ nhàng gục đầu xuống.
Nhìn hai con chó con vô tư kia vẫn còn bú sữa, tôi vội pha một ít sữa bột.
Đợi nó không nóng nữa, tôi bế hai con lên cho bú giống như hồi bé nuôi Tiểu Địa và Tiểu Qua.
Kỹ năng cho bú vẫn còn, nên tôi cho bú rất thành thạo.
Hai con chó con cũng đói thật, trông chỉ chừng hơn mười ngày tuổi, vậy mà uống hết luôn một bát sữa.
Một con thậm chí còn bị trớ ra mũi, do tôi chủ quan, lâu không cho bú nên không kiểm soát được lượng.
Con chó lớn thấy tôi từng chút cho chó con bú, mắt không còn trống rỗng, cũng không còn phòng bị nữa.
Nước mắt nó lưng tròng, nhìn tôi với ánh mắt rất giống con người.
Ánh mắt đó vừa như biết ơn, vừa như cảm động, lại như cuối cùng cũng được cứu rỗi, nhẹ nhõm sau kiếp nạn.
Đầu nó uể oải gục trên tấm đệm bông, cứ thế nhìn tôi.
Tôi bị nó nhìn đến ngẩn người, chợt nghĩ đến một từ: cảm giác định mệnh.
Có lẽ đây là duyên phận, đã gặp nó lại cứu nó, thì nhất định tôi phải để nó sống, đối xử với nó tốt như với Tiểu Địa và Tiểu Qua.
Cho hai con chó con bú xong, chúng cũng không bú mẹ nữa, mà rúc vào lòng mẹ ngủ thiếp đi.
Tôi bắt đầu kiểm tra vết thương trên chân con chó lớn, nhìn kỹ mới phát hiện không chỉ có một chân bị thương.
Vết thương rất nhiều, nhìn mà giật mình, từ phần thắt lưng sau kéo dài xuống cả hai chân sau.
Có vẻ như bị thứ gì đó buộc vào thắt lưng sau, buộc sâu đến tận xương thịt.
Còn vết thương trên hai chân, chắc là do con chó lớn cố giãy giụa, thứ gì đó như dây thép từ thắt lưng trượt dài xuống chân sau, tạo ra nhiều vết thương vòng tròn chồng lên nhau.
Từ các vết thương vòng tròn có thể thấy, nó đã giãy giụa rất lâu.
Thứ buộc nó mỗi lần lùi xuống một chút, nó nghỉ một lát, rồi lại tiếp tục giãy.
Cho đến phần đùi sau chỗ nhỏ dần mới hoàn toàn thoát ra.
Nhìn những vết thương này, tôi không kiềm được mũi cay, nước mắt lã chã rơi.
Nếu không có hai đứa con đợi nó về bú sữa, với cái bẫy chặt như vậy, chắc nó đã bỏ cuộc và chết ở đó rồi.
Vết kéo dài trên mặt đất chắc là nó đã cào hai chân trước, kéo lê chân sau mà về.
Vũng máu lớn trên mặt đất nhất định không phải toàn bộ máu nó đã mất, máu nó chảy dọc đường về tìm con.
Tôi đau lòng đến nỗi tay run lên, thấy con chó lớn cực khổ như vậy, tôi thậm chí có chút hận bản thân vừa nãy còn do dự có nên cứu nó không.
Quan sát kỹ vết thương xong, tôi lập tức đi lấy thuốc cần dùng.
Iốt, bông tăm, amoxicillin, và thuốc kháng sinh uống cho chó.
Trước hết dùng kéo cắt nhẹ phần lông dài từ thắt lưng sau đến đùi.
Rồi dùng bông tăm nhúng iốt lau vết thương, khi bông tăm chạm vào vết thương, con chó lớn run bắn lên.
Nhưng nó nhắm chặt mắt, không động đậy, có lẽ nó hiểu tôi đang chữa vết thương cho nó.
Tôi dùng iốt lau kỹ hai chân hai lần.
Vết thương nhìn còn mới, không thì với thời tiết này đã thối rữa từ lâu.
Sau đó đổ thuốc bột trong viên nang amoxicillin ra, từ từ rắc lên vết thương.
Khi bôi thuốc, vết thương có vẻ càng đau hơn, con chó lớn nhắm chặt mắt, tiếng thở càng lúc càng nặng.
“Sắp xong rồi, sắp xong rồi.”
Tay tôi vẫn làm liên tục, vừa nhẹ nhàng an ủi nó.
Bột trắng chạm vào vết thương, nhanh chóng hút chất tiết đỏ trên đó, vết thương trở nên khô ráo.
Đó là dấu hiệu tốt, chắc là thuốc có hiệu quả.
Bôi thuốc xong cho chó, tôi dùng một lớp gạc quấn nhẹ lại.
Tôi không định quấn nhiều lớp gạc, sợ vết thương không thoáng khí, thời tiết lại nóng, sẽ bị thối và nhiễm trùng, tình hình sẽ còn tệ hơn.
Hai con chó con định tách mẹ, tôi sợ chúng chui rúc làm vết thương của chó mẹ nặng thêm.
Tôi đặt một tấm đệm bông mềm trong thùng các tông, cho chó con vào, đặt ngay cạnh chó mẹ.
Có lẽ do ăn trứng, sức lực đã hồi phục phần nào, chó mẹ ngóc đầu dễ hơn lúc nãy.
Nó ngóc đầu nhìn hai con trong thùng ngủ say, lại ở ngay bên cạnh, nó cũng yên tâm nhắm mắt nằm nghỉ.
Tiểu Qua ở ngoài đợi sốt ruột, muốn vào chơi mà không vào được, bắt đầu tru lên như sói.
Tiếng tru làm chó mẹ ngước mí mắt nhìn ra ngoài.
Tôi vội ra ngoài, tát hai cái vào đầu nó, Tiểu Qua lập tức ngậm miệng lại.
Xử lý vết thương cho chó lớn xong, nhưng vườn rau vẫn chưa tưới xong.
Tôi hít một hơi dài, kéo xe bò đưa Tiểu Địa và Tiểu Qua tiếp tục ra vườn.
Đợi làm xong mọi việc, trời lại sắp sáng.
Về nhà, sợ Tiểu Địa, Tiểu Qua và bốn con chó con ảnh hưởng đến chó mẹ dưỡng thương, tôi bắt chúng xuống tầng hầm ở.
Thật trùng hợp, vừa đóng ổ cho chúng dưới tầng hầm xong, thì có bệnh nhân lên ở tầng trên.
Nhưng Tiểu Địa và Tiểu Qua cũng thoải mái, tầng hầm rộng rãi, giường lớn cho chó.
Thêm không có tôi quản lý bắt chúng phải ngủ, bọn chó vô cùng phấn khích.
Còn tôi thì không thể phấn khích nổi, thân thể mệt mỏi, tâm lý căng thẳng, nằm trên giường không muốn động đậy.
Nghĩ đến sau này phải nuôi chín con chó, tôi cảm thấy sắp phát điên.
Không biết từ lúc nào tôi đã ngủ thiếp đi.
Trong mơ, chín con chó lại đẻ ra chó, tôi có một bầy chó cực kỳ đông.
Mỗi ngày phải nấu rất nhiều đồ ăn cho chó, tôi vừa hô “Cơm đến rồi!”, chó từ khắp các ngọn núi chạy về sân tôi.
Từng đàn chó không ngừng chạy đến sân tôi, cuối cùng nhấn chìm cả sân tôi...
