Chương 43: Kỳ quái
Đúng như Ninh Đường dự đoán, bên ngoài căn cứ hỗn loạn đủ loại người. Cách xe bán đồ ăn không xa có một nhóm người, bọn chúng canh giữ trên con đường bắt buộc phải đi qua khi rời khỏi căn cứ Hướng Dương.
Nhóm người đó trông lực lưỡng, vai u thịt bắp, vài tên vác vũ khí đứng đó. Hễ ai đi ngang qua, không ngoại lệ đều bị kề vũ khí vào đầu. Bọn chúng có cấp độ dị năng cao, những người bị cướp gần như không dám phản kháng.
Ninh Đường chỉ đi nói chuyện với Minh Vũ một lát, bên cạnh nhóm người đó đã chất đống không ít đồ.
Thấy Ninh Đường nhìn sang, mấy tên đàn ông đó huýt sáo một cách ngang ngược về phía cô. Xem như nể mặt Ninh Đường là một cô gái xinh xắn, bọn chúng đã đủ nể tình không trực tiếp cướp cô.
Ninh Đường nghe vậy chắc chắn sẽ cười rụng răng. Đó là nể mặt cô à? Đó là nhát gan, sợ Ninh Đường có chiêu sau, nên đứng một bên thăm dò trước. Nếu Ninh Đường không quan tâm, bọn chúng chắc chắn sẽ được nước lấn tới.
Ninh Đường không vội, phải dụ hết lũ chuột ra, rồi mới một đòn kết liễu.
Quả nhiên, thấy Ninh Đường không có phản ứng gì, lại có thêm vài kẻ ngứa nghề.
Đợi một tiếng đồng hồ, xung quanh đám đông đã đứng năm nhóm người, bên cạnh bọn chúng chất đống vật tư cướp được.
Những người bị cướp tức giận mà không dám nói, vẻ mặt ỉu xìu đạp xe về. Năm năm mạt thế, chuyện như vậy bọn họ trải qua chỉ nhiều chứ không ít, trong lòng thậm chí không có cảm giác oán hận gì, xui xẻo nhiều rồi cũng thành tê liệt.
Nếu hỏi tại sao bọn họ không liên hợp lại phản kháng? Mấy năm mạt thế đã mài mòn bọn họ đến mệt mỏi, dân thường ai còn có hào khí thấy nghĩa mà làm, đoàn kết nhất trí. Bọn họ chỉ là sống được ngày nào hay ngày đó.
Dần dần, những người mua vật tư đều không dám đi ra ngoài nữa, họ ngồi ngay gần xe bán đồ ăn mà ăn. Ra ngoài thì đồ không còn là của mình nữa, chi bằng ăn vào bụng bây giờ cho chắc.
Mấy nhóm người kia thấy không còn ai ra ngoài, mà Ninh Đường đến giờ vẫn không có phản ứng gì, bọn chúng cho rằng Ninh Đường chẳng có gì uy hiếp.
Nhóm đầu tiên dẫn đầu đi về phía xe bán đồ ăn, mấy nhóm khác sợ mình không chia được phần hời, cũng vội vàng đi theo.
Ninh Đường khẽ cười hai tiếng, xem ra lũ sâu bọ cũng chỉ có thế. Cô vỗ vai Hầu Ca, Hầu Ca hiểu ý đưa cây Như Ý Kim Cô Bổng, cây gậy tự động biến thành cung tên.
Có lẽ nhờ sự hỗ trợ của Hầu Ca và Hệ thống, giờ cô hoàn toàn có thể tự mình bắn tên, Hầu Ca chỉ cần đứng một bên nhìn, thỉnh thoảng giúp cô chỉnh lại là được.
Nhóm người đầu tiên thấy Ninh Đường giương cung nhắm vào bọn chúng, mấy tên khinh thường cười lớn: “Con nhóc, cầm cái cung rách này, định chọc gỉa răng cho mấy anh đây à?”
Giây tiếp theo, tiếng cười ngông cuồng của bọn chúng im bặt, bốn tên trúng tên vào trán từ từ ngã xuống, lạnh toát.
Ninh Đường không cho mấy nhóm khác thời gian phản ứng, nhanh chóng xoay người nhắm bắn, chỉ vài giây, trên mặt đất lại có thêm hơn mười cái xác nằm im.
Ninh Đường chỉ mới ra tay một chút, những người đang xếp hàng vốn đang sốt ruột đều im bặt, sợ làm ồn đến Ninh Đường cũng bị một phát như vậy.
Những người bị cướp bỗng cảm thấy xe nặng hơn, cúi đầu nhìn thì phát hiện trong giỏ xe đã nhét đầy vật tư.
Những người đang ngồi gần xe bán đồ ăn ăn uống no say cũng dừng lại, họ vội vàng thu dọn đồ đạc đứng dậy cảm tạ Ninh Đường. Có người lớn tuổi rưng rưng nước mắt quỳ lạy Ninh Đường, Ninh Đường thấy kỳ lạ, cô không muốn nhận, bèn trốn sau lưng Hầu Ca. Đại Thánh nhận mấy lạy chắc không sao.
Người biết ơn thì nhiều, nhưng kẻ kỳ quái cũng không ít.
Bên cạnh xe bán đồ ăn vây quanh hơn mười người xách túi lớn túi nhỏ. Họ thấy Ninh Đường bán vật tư giá rẻ, lại ra tay giải quyết bọn ác nhân, liền cho rằng Ninh Đường là người tốt bụng, giàu lòng thương người. Loại người tốt hay phát thiện tâm như vậy bọn họ xử lý quen rồi, liền không khách khí lên tiếng:
“Bà chủ, cô có chiêu này sao không sớm giết bọn chúng đi? Nếu cô ra tay sớm, chúng tôi cũng đâu phải ăn uống hết nhiều vật tư như vậy. Chúng tôi chạy xa như thế, chỉ muốn mang chút đồ về cho người nhà ăn. Cô làm vậy khiến mọi người mất đi nhiều thứ, trong nhà làm sao đủ chia? Con trai cháu trai tôi đói đã lâu lắm rồi, bà chủ, cô phải chịu trách nhiệm.”
Bà thím lên tiếng trông có vẻ đắc ý, sau khi bà ta nói, hơn mười người còn lại cũng lên tiếng hưởng ứng: “Đúng vậy, bà chủ, chúng tôi mua đồ của cô, cô vốn nên chịu trách nhiệm với chúng tôi. Bây giờ đồ mất nhiều như vậy, cô xem nên giải quyết thế nào đây.”
Có mấy gã đàn ông lực lưỡng đã tiến lên đẩy những người đang xếp hàng ra, đập bàn hàng binh binh.
Ninh Đường đang định đưa cây Như Ý Kim Cô Bổng cho Hầu Ca thì khựng lại: “Ý của mọi người là, mọi người ăn đồ của mình, tôi còn phải đền cho mọi người?”
“Đó chẳng phải tại cô sao? Nếu cô sớm giết bọn chúng, ai lại ngồi đây ăn uống.”
“Đúng vậy, cô là bà chủ, mọi người mua đồ ở chỗ cô bị cướp mà cô không quan tâm, ai biết được cô có phải cùng một bọn với chúng không. Cô phải chịu trách nhiệm.”
Ninh Đường suýt bật cười thành tiếng. Cùng một bọn? Cùng một bọn mà có thể đưa đồng bọn của mình xuống suối vàng sao? Đám người này đúng là không cần thể diện mà.
“Tôi chỉ nói một lần, cút ngay, không thì hậu quả tự gánh.”
Hơn mười người thấy Ninh Đường vẻ mặt không chịu bồi thường thì càng tức giận. Mặc dù Ninh Đường vừa rồi một tên một mũi tên, nhưng bọn họ không coi ra gì.
Người bắn cung chẳng phải phải đứng xa mới bắn được sao? Bọn họ đứng gần như vậy, Ninh Đường vừa giương cung là bọn họ có thể xông lên khống chế cô.
Ninh Đường nhìn mấy kẻ ngoan cố không chịu sửa đổi, khẽ nhếch môi. Được thôi, dù sao cô cũng đã cho bọn họ cơ hội cuối cùng, là bọn họ không cần.
Ninh Đường lùi một bước giương cung, mấy gã đàn ông đang tính toán trong lòng thấy vậy liền muốn nhào lên, nhưng họ kinh ngạc phát hiện mình căn bản không thể bước ra một bước, cả người như bị đóng đinh xuống đất.
Mấy tên đứng phía sau thấy tình hình không ổn, vội vàng quay đầu bỏ chạy.
Ninh Đường không cho bọn chúng cơ hội, trong chớp mắt mũi tên vàng rời cung, âm thanh vũ khí sắc bén cắm vào thịt vang lên đều đặn và thê lương.
Năm căn cứ đến đây khoảng bảy tám nghìn người, lúc này trên khoảng đất trống lan tràn sự im lặng đáng sợ. Ninh Đường không nói lời nào, chỉ đứng đó nghịch cây cung.
Những người mua vật tư giả vờ bình tĩnh, nhưng sau khi rời khỏi xe bán đồ ăn vài chục mét thì đạp xe như phóng hỏa. Họ không cho rằng Ninh Đường làm sai, nhưng giờ họ chỉ muốn vác xe mà chạy.
Những người xếp hàng không nói một lời, thậm chí khi trả tinh hạch, họ còn nhẹ nhàng thả vào, sợ phát ra tiếng động lạ.
Bọt Biển đưa đồ cho họ xong, họ đi với khí thế của người thi đi bộ. Ninh Đường thấy có mấy đứa chân ngắn chạy nhanh thoăn thoắt, không nhịn được bật cười.
Đợi họ mua xong, Ninh Đường lái xe vào căn cứ. Người trong căn cứ bây giờ chắc không thiếu vật tư, nhưng cô có thể kiếm thì cứ kiếm, huống chi cô là trưởng cơ sở, bảo họ mua là họ phải mua.
Người trong căn cứ làm việc rất nhanh nhẹn, Ninh Đường phát hiện quảng trường đã được dọn dẹp sạch sẽ, mọi người cũng đã tắm rửa sạch sẽ mặc quần áo mới. Ngoài trừ hơi gầy ra, tinh thần của mọi người đều không tệ, tất cả đứng ở quảng trường chờ Ninh Đường chỉ huy.
Ninh Đường không nói lời thừa thãi, chỉ nói khi cô không có mặt ở căn cứ thì do Minh Vũ thay mặt quản lý, tiện thể bảo mọi người đến trước xe bán đồ ăn xếp hàng mua vật tư. Không ai không muốn, đồ ăn trong mạt thế đáng giá ngàn vàng, có thể mua nhiều thì mua nhiều.
Doanh thu hôm nay cộng với hôm qua đủ để Ninh Đường mở thêm hai cửa hàng tiện lợi Lê Minh, nhưng Ninh Đường không vội mở ở căn cứ Hướng Dương.
Một mặt, căn cứ Hướng Dương chỉ có vài trăm người, mở ra không đáng giá. Mặt khác, cô còn phải đến các căn cứ lớn ở thành phố H để bán áo chống lạnh, xe bán đồ ăn phải được dùng đến.
