Chương 20: Sóng Thây Ma
“Ầm!”
Lúc này, Lâm Tiếu và Lục Dã dựa lưng vào nhau giải quyết đám thây ma đang vây quanh.
Thây ma chịu lực va vào xe, phát ra âm thanh trầm đục.
“Số lượng càng lúc càng nhiều.”
Lâm Tiếu vừa dứt lời, hai người phối hợp tung chiêu.
Tức thì lôi hỏa bộc phát, tia điện tím và ngọn lửa đỏ va chạm, cả con phố bùng lên ánh sáng chói mắt.
Thây ma bị thu hút bởi ánh sáng và nhiệt độ, Lâm Tiếu và Lục Dã dùng chúng làm mồi nhử, giải quyết từng đợt thây ma liên tiếp.
“Xong rồi.”
Lâm Tiếu giơ tay vung lên, ngọn lửa vẽ ra giữa cô và đám thây ma một bức tường lửa cao bằng người.
Cô kéo Lục Dã nhanh chóng rời khỏi đó.
Lục Dã còn nhanh hơn cô, bế thốc Lâm Tiếu nhảy vọt qua từng hàng xe.
Lâm Tiếu nhìn xuống đám thây ma đang vươn tay há miệng muốn ăn thịt người, trong lòng dấy lên nghi hoặc.
Bọn họ vừa vào thành đã gặp phải sóng thây ma, mà còn là hai đợt, có phải quá trùng hợp rồi không?
Hay là cô thật sự chỉ đơn thuần là xui xẻo đến vậy?!
Một đợt hành động chậm chạp không tạo thành uy hiếp, hoàn toàn có thể bỏ qua.
Nhưng đợt còn lại thì tứ chi linh hoạt, hành động nhanh nhẹn, hoàn toàn khác với diễn biến kiếp trước!
Chẳng lẽ việc trọng sinh của cô tạo ra hiệu ứng cánh bướm?
Thây ma chưa đầy tám tiếng đã có thể tiến hóa thành thây ma sơ cấp, có thể bẻ cong tứ chi, hành động linh hoạt rồi sao?
May mà đám thây ma đó còn chưa trèo được lên nóc xe, Lục Dã bế Lâm Tiếu một đường thuận lợi, cuối cùng cũng thoát khỏi đám thây ma.
“A Dã, chúng ta phải nhanh chóng tìm được bọn họ.”
Lâm Tiếu để Lục Dã thả cô xuống, cẩn thận hồi tưởng lại những con thây ma gặp trên đường.
Bất kể là việc ngày tận thế đến sớm, hay tốc độ tiến hóa của thây ma, đều vượt ra khỏi mốc thời gian kiếp trước.
Cục diện phát triển vốn có đã thay đổi,
Từ bây giờ, cô không thể hoàn toàn dựa vào những gì đã thấy đã biết ở kiếp trước để suy xét mọi chuyện.
Lục Dã mơ hồ đoán được Lâm Tiếu định làm gì, sắc mặt lập tức trầm xuống.
Lâm Tiếu thấy vậy, cười nói:
“A Dã của chúng ta hình như không vui thì phải?”
Lục Dã hít một hơi thật sâu, hỏi:
“Em… có phải định chia làm hai đường để đi cứu người không?”
Lâm Tiếu dùng ngón tay trắng nõn đỡ cằm, hơi phiền não, nói:
“Đúng là có ý định đó.”
Đồng tử Lục Dã co rút, bất kể thế nào anh tuyệt đối sẽ không đồng ý để Lâm Tiếu một mình hành động!
Bên ngoài quá nguy hiểm, cho dù cô có kiên trì muốn làm vậy, anh cũng tuyệt đối không cho phép!
Lâm Tiếu lại cười, cô đưa tay đặt lên chân mày Lục Dã, nhẹ nhàng day day làm giãn đôi lông mày đang nhíu chặt của anh, nói:
“Nhưng em đổi ý rồi, chúng ta cùng nhau tìm người.”
Hành động một mình gì đó không cần thiết, hai người cùng đi sẽ ý nghĩa hơn.
Lâm Tiếu thầm nghĩ.
Trong nháy mắt, Lục Dã thở phào nhẹ nhõm, anh nắm chặt bàn tay nhỏ của Lâm Tiếu, giọng khàn khàn nói:
“Theo anh, đừng chạy lung tung.”
“Vâng ạ!”
So với sự căng thẳng của Lục Dã, Lâm Tiếu lại vô cùng thoải mái.
Có lẽ vì kiếp trước cô đã phải đối mặt với quá nhiều cảnh máu me, nên giờ đã miễn nhiễm với thây ma rồi, bây giờ nhìn thấy thây ma cũng giống như nhìn một con rối biết cử động mà thôi.
Chẳng thấy đáng sợ chút nào.
Lục Dã lại không nghĩ vậy,
Anh lo lắng Lâm Tiếu đang cố gắng miễn cưỡng bản thân, cố tỏ ra không sợ thây ma.
Để giảm bớt gánh nặng cho anh.
Đối với anh, Lâm Tiếu không phải là gánh nặng, mà là ngọt ngào.
Có Lâm Tiếu ở bên, dù anh có đang ở trong địa ngục, cũng cảm thấy như thiên đường.
Trên đường đi, Lục Dã tụ lôi, Lâm Tiếu ném hỏa để dẫn dụ.
Hai người phối hợp ăn ý, thu hoạch từng đám thây ma liên tiếp.
Bọn họ không có ý định giết sạch thây ma, cũng biết mình không có năng lực giết sạch.
Vậy nên cả hai đều dùng cách nhẹ nhàng nhất, đỡ tốn sức nhất để dọn dẹp đám thây ma cản đường.
Bởi vì,
Trên con đường đến bệnh viện này có quá nhiều thây ma, không giải quyết một phần thì căn bản không thể tiếp tục đi tiếp.
“Ôm chặt.”
Lục Dã thừa dịp đám thây ma chạy về phía biển lửa bọn họ đốt lên, bế Lâm Tiếu chạy về phía chiếc xe địa hình anh đã để mắt tới.
Hai người lên xe, lập tức lái xe đến bệnh viện nơi Dương Vân Thiên đang ở.
Lâm Tiếu thấy ngọn lửa phía sau vẫn chưa đủ lớn, trước khi đi tiếp tục ném từ xa một quả cầu lửa nhỏ qua.
Cứ thế, ngọn lửa lan rộng, càng nhiều thây ma đuổi theo.
Thiêu chết được con nào hay con đó.
Chiếc Hummer mở đường, hất văng đám thây ma lao tới.
Những cảnh tượng máu me như vậy, Lục Dã theo bản năng đưa tay che mắt Lâm Tiếu.
Lâm Tiếu sững người một lúc rồi nắm lấy bàn tay to của Lục Dã, phối hợp với anh, nói:
“Ơ, sợ quá đi.”
“Đừng sợ.” Lục Dã an ủi cô, “Ngồi yên.”
Nói xong, anh một tay đánh mạnh vô lăng, cả thân xe quét một đường rồng lượn, trực tiếp hất văng đám thây ma đang vây quanh.
Cuối cùng cũng yên tĩnh lại.
Lục Dã nhìn Lâm Tiếu đang ngơ ngác sau khi hoàn hồn, không khỏi bật cười.
Hơi đáng yêu.
Lâm Tiếu đột nhiên nhìn về phía trước, vẻ mặt nghiêm túc.
Trong nháy mắt, Lâm Tiếu biến mất không thấy đâu.
Ngay sau đó là một tiếng súng vang lên.
Tim Lục Dã đột nhiên thắt lại, hoảng loạn tìm người.
Cuối cùng, anh cũng tìm thấy theo hướng Lâm Tiếu vừa nhìn.
Lập tức đạp ga đuổi theo.
Lục Dã xuống xe đứng bên cạnh Lâm Tiếu, xác nhận cô gái của anh có bị thương hay không.
“Lục gia?”
Đợi đến khi nghe thấy một tiếng gọi đầy quyến rũ, Lục Dã mới để ý đến người đang đứng trên cầu vượt.
Triệu Viện mặc một bộ đồ đỏ rực, cúi đầu nhìn xuống, hỏi:
“Anh đến tìm tôi à?”
Giọng nói trêu chọc vẫn nhiệt tình như mọi khi.
Lục Dã nhìn khẩu súng trong tay cô ta, lại nhìn đứa trẻ bị thương đang run rẩy trong lòng Lâm Tiếu, hơi nhíu mày.
Triệu Viện chú ý đến, nói:
“Nó cắn tôi, tôi hoàn toàn là tự vệ.”
Nghe Triệu Viện nói thằng bé cắn cô ta, ánh mắt Lục Dã như diều hâu càng thêm sắc bén.
Trong nháy mắt, anh đoạt lấy đứa bé trai trong lòng Lâm Tiếu, ném sang một bên.
Lâm Tiếu bị Lục Dã ôm vào lòng, còn chưa kịp phản ứng đã đối diện với ánh mắt lo lắng của Lục Dã.
Lâm Tiếu kinh ngạc trước hành động này của Lục Dã, vội nói:
“Không sao đâu, không sao đâu, thằng bé chỉ bị xước da bình thường thôi, chưa biến thành thây ma, cũng không có ác ý với em.”
Lục Dã lúc này mới chịu nhìn thẳng vào thằng bé bị anh ném xuống đất.
Thằng bé lúc này cũng cảnh giác nhìn chằm chằm anh, rất dữ tợn!
Lục Dã vẻ mặt lạnh nhạt.
Trên cầu vượt, Triệu Viện nhìn thấy toàn bộ quá trình Lục Dã cẩn thận bảo vệ Lâm Tiếu, nghiến răng.
Cô ta đã bao giờ thấy Lục Dã khẩn trương với một người như vậy chưa?
Lâm Tiếu nhận ra ánh mắt không thiện chí của Triệu Viện, nhìn thẳng vào mắt cô ta.
Một đôi đồng tử đỏ rực cùng ngọn lửa bùng lên trong lòng bàn tay lập tức khiến Triệu Viện thu hồi ác ý.
Triệu Viện kinh ngạc,
Lâm Tiếu lại cũng có hỏa hệ dị năng!
Lúc này, Lâm Tiếu lại nhìn về phía đứa bé trai cô vừa cứu.
Rõ ràng cô vừa rồi có thể mặc kệ tất cả, tại sao lại xông ra cứu người vào lúc mấu chốt như vậy?
Có lẽ nhận ra ánh mắt của cô, thằng bé ngẩng đầu đối diện với tầm mắt cô.
Lâm Tiếu thử tìm điểm chung giữa nó và dị năng giả tinh thần hệ, nhưng nhìn một hồi cũng chẳng thấy ra gì.
