Chương 23: Tang thi tấn công! Là tinh hạch
“Này... anh Dương, hỏi chút.”
Một trong các bác sĩ gọi Dương Vân Thiên lại, tò mò nhìn Lục Dã và Lâm Tiếu đằng kia, hỏi:
“Mắt của hai người họ bị làm sao vậy? Một người mắt tím, một người mắt đỏ?”
Bác sĩ nói làm nghề y hơn bốn mươi năm, còn chưa thấy loại bệnh kỳ lạ nào như thế.
Dương Vân Thiên nghĩ chuyện dị năng vốn chẳng có gì phải giấu, bèn kể lại ngắn gọn cho bác sĩ nghe về dị năng mà Lục Dã vừa nhắc tới.
Bác sĩ nghe xong, bừng tỉnh, kinh ngạc: “Còn có chuyện này nữa sao?!”
Hai người vừa nói chuyện, đã đi ra khỏi khu Tây.
Hai bác sĩ, ba y tá, năm bệnh nhân, cộng thêm Lục Dã và Lâm Tiếu, Lạc Ly và Dương Vân Thiên, tổng cộng mười bốn người.
Mọi người nhẹ nhàng bước ra khỏi bệnh viện, mỗi bước đi đều nơm nớp lo sợ, chỉ sợ gây chú ý với lũ tang thi.
May thay, ai nấy đều đủ bình tĩnh, trên đường không xảy ra chuyện gì, an toàn ra khỏi bệnh viện.
Dương Vân Thiên và Lục Dã mỗi người tìm một chiếc xe.
Lục Dã nói với Lâm Tiếu: “Em và Dương Vân Thiên ra khỏi thành, anh đi tìm người.”
Lâm Tiếu nói thế nào cũng không chịu, đáp:
“Em đã hứa với Cốc Kiến Quốc, nhất định sẽ giúp ông ấy tìm được con trai.”
Lục Dã xoa đầu Lâm Tiếu, giọng dịu xuống, nói:
“Ngoan, trong thành không an toàn, anh đi tìm người.”
“Em không.”
Lâm Tiếu nhìn Lục Dã với ánh mắt ương bướng, giọng ấm ức:
“Anh không muốn em nữa, định lợi dụng lúc này bỏ rơi em đúng không?”
Lâm Tiếu cố tình nói vậy, chứ Lục Dã vì cô ngay cả mạng sống cũng không cần, sao có thể bỏ rơi cô được?
Cô chỉ muốn phá vỡ kế hoạch của Lục Dã, để anh hiểu rằng cô Lâm Tiếu này còn dính lấy anh hơn anh tưởng.
Lục Dã nghe vậy, quả nhiên luống cuống.
Vội vàng giải thích với Lâm Tiếu:
“Tiếu Tiếu, anh chỉ...”
“Chỉ cái gì? Chỉ là không muốn thấy em gặp nguy hiểm?”
“Anh...”
“Anh cái gì? Em nói cho anh biết, em rất giận! Giận anh cứ nghĩ đến sự an nguy của em, mà chẳng bao giờ coi trọng bản thân mình!”
Lục Dã bị Lâm Tiếu nhìn thấu tâm tư, nhất thời nghẹn lời.
Anh kéo cô vào lòng, cúi đầu nhìn cô, ánh mắt đầy đau lòng và bất an: “Lúc em mạo hiểm dẫn lũ tang thi đi chỗ khác, anh thực sự rất lo.”
Tang thi trong thành quá nhiều, tốc độ tiến hóa còn vượt xa dự đoán của Lâm Tiếu.
Anh đã chuẩn bị sẵn tâm lý đốt cháy sinh mệnh bất cứ lúc nào.
Nói cho cùng, anh sợ.
Anh sợ Lâm Tiếu xảy ra chuyện.
Lâm Tiếu hừ hừ: “Thế anh một mình ở trong thành tìm người, em không lo sao?”
Lục Dã cứng đờ một lúc.
Lâm Tiếu vùi đầu vào ngực Lục Dã, giọng nghèn nghẹn:
“A Dã, đừng bất chấp an nguy của mình, đừng đặt mình vào chỗ nguy hiểm nhất, em thương anh...”
Một câu nói kèm chút nghẹn ngào rơi vào lòng Lục Dã, khiến lòng anh tê tê dại dại.
Giờ phút này anh như rơi vào chốn hồng trần vạn trượng, hoàn toàn chìm đắm, không đứng vững nổi.
Thiên thần của anh nói thương anh.
Lục Dã ôm chặt người trong lòng, đôi mắt tím càng thêm thuần khiết, ánh mắt kiên định hơn.
Dù có tan thành tro bụi, anh cũng phải bảo vệ cô bình an.
Lâm Tiếu khẽ vỗ lưng anh, an ủi:
“A Dã ngốc, tin em, chúng ta sẽ bình an trở về Lục gia trang.”
Câu nói của Lâm Tiếu như có ma lực, khiến dây thần kinh căng thẳng của Lục Dã dịu lại phần nào.
“Ừm.”
Lục Dã nắm tay Lâm Tiếu, đồng thời trong đầu nhanh chóng hồi tưởng tình hình các con phố lúc vào thành, chọn lộ trình tốt nhất để đến trường học.
“Alo! Lục gia!” Cửu Nhất bắt máy ngay.
“Là tôi.” Lâm Tiếu mở loa ngoài, vặn nhỏ tiếng nhất có thể, chỉ cần cô và Lục Dã nghe được là được.
“Lâm tiểu thư.”
“Ừm, Dương Vân Thiên đang ở cùng chúng tôi, anh điều một chiếc trực thăng qua đây.”
“Rõ!”
Từ đầu dây bên kia cũng có thể nghe thấy niềm vui của Cửu Nhất.
Lâm Tiếu nói thêm:
“Hai bác sĩ, ba y tá, còn năm bệnh nhân đi lại được, một đứa trẻ tám tuổi, tổng cộng mười một người lên máy bay, anh cử người đến đón họ ra trước, tôi với Lục gia và Dương Vân Thiên sẽ tiếp tục tìm người.”
“... Rõ, Lâm tiểu thư, Lục gia, hai người nhớ cẩn thận.”
“Ừm.”
Cúp máy, Lục Dã bảo Lâm Tiếu gửi một địa chỉ cho Cửu Nhất.
Nơi đó thuận tiện cho trực thăng hạ cánh, là chỗ an toàn nhất mà Lục Dã đã cân nhắc kỹ lưỡng.
“Chị ơi, em có thể đi tìm người cùng mọi người không?”
Lạc Ly đã coi Lâm Tiếu và Lục Dã như người thân, cậu không muốn rời xa họ.
Lâm Tiếu đưa điện thoại của mình cho Lạc Ly, nói:
“Em đi theo bọn chị nguy hiểm lắm, Lục gia trang an toàn, em đến đó chờ bọn chị nhé.”
Lạc Ly nhận lấy điện thoại Lâm Tiếu đưa, do dự một chút rồi gật đầu đồng ý.
Lâm Tiếu muốn làm cậu bé vui vẻ, liền nói thêm:
“Chị có một con thú cưng nhỏ tên là Tiểu Bạch, em đến đó giúp chị chăm sóc nó nhé.”
Quả nhiên, tâm trạng ủ rũ của Lạc Ly lập tức vui vẻ trở lại, vội gật đầu:
“Chị yên tâm, em nhất định sẽ chăm sóc Tiểu Bạch thật tốt!”
“Ầm!”
Đột nhiên, nóc xe bị vật gì đó đập trúng.
Lâm Tiếu nhìn lại, trên nóc xe đã cắm phập một bàn tay đẫm máu!
“Cúi xuống!”
Lâm Tiếu ấn đầu Lạc Ly chưa kịp né xuống, một luồng gió mạnh suýt nữa quét qua mu bàn tay cô.
Cô có thể cảm nhận rõ luồng gió lạnh lẽo hung hăng đang gào thét.
Lâm Tiếu giơ tay phản công lên nóc xe, ngọn lửa nóng rực lập tức thiêu cháy bàn tay còn đang cố chộp xuống kia.
Mùi da cháy khét xộc vào khoang xe khiến mọi người nhăn mặt.
Lâm Tiếu dùng cánh tay đập vỡ cửa kính xe, ném Lạc Ly ra ngoài.
Cùng lúc đó,
Kỹ năng thuấn di kích hoạt, khi Lâm Tiếu hiện thân lần nữa, cô đã đỡ được Lạc Ly vừa ném ra.
Chưa xong, Lâm Tiếu ôm Lạc Ly xoay người một vòng, chính xác đá văng một con tang thi lao tới từ hướng nào không biết!
“Là tang thi hệ phong, cẩn thận!”
Dương Vân Thiên ở đằng kia nhìn rõ tình hình, lên tiếng nhắc nhở Lâm Tiếu chú ý mấy con tang thi đó.
Trước đó ở bệnh viện, hắn bị một con trong số chúng đuổi theo, nếu không phải giữa đường bị một con tang thi khác vô tình húc bay, hắn đã chết từ lâu rồi.
May thay,
họa có phúc, hắn nhặt được cái mạng về.
Lâm Tiếu ánh mắt lạnh nhạt nhìn những con tang thi hệ phong trên nóc xe, dưới bệ cửa sổ và trên tảng đá, khẽ cau mày.
Ba con tang thi cấp hai?
Còn biết phối hợp tác chiến nữa sao?
“Hô hô...”
Ba con tang thi gầm gừ với Lâm Tiếu, con bị Lâm Tiếu thiêu cháy một tay gầm thét dữ dội nhất.
Tia chớp màu tím lóe lên, Lục Dã che chắn trước mặt Lâm Tiếu.
“Để anh.”
Giọng nói lạnh lùng khiến người ta rùng mình, gần như ngay khi dứt lời, hai luồng sấm sét của Lục Dã đã đánh bay hai con trong số đó.
Con còn lại bị anh đá văng.
Dương Vân Thiên lần đầu thấy Lục Dã dùng dị năng lôi điện, kinh ngạc trước uy lực khủng khiếp của nó.
“Hô hô——”
Ba con tang thi bị Lục Dã hành hạ, cổ họng phát ra âm thanh khó nghe.
Cuối cùng bị Lục Dã một đòn sấm sét cháy đen đầu.
Hửm?
Lục Dã nheo mắt, nhặt vật kẹt trong đầu con tang thi lên.
Lấp lánh, to bằng quả trứng cút, rất đẹp.
Đây là tinh hạch?
Lục Dã quay lưng về phía Dương Vân Thiên và những người khác, nên Dương Vân Thiên không biết Lục Dã đang làm gì, thấy anh đứng yên tại chỗ, liền nhắc:
“Lục gia, lên xe mau.”
Chuyện bất ngờ xảy ra,
Lục Dã còn chưa kịp cất tinh hạch hệ phong, xung quanh đột nhiên nổi cuồng phong!
